Chương 34: Cứu viện đã tới Một giọng nói vang lên: “Hai vị bên kia, có phải là Tiêu Khắc Minh và Lục Tả không?” Âm thanh ấy đối với chúng tôi mà nói, đúng là tiếng trời. Tôi trong miệng quát mạnh một tiếng “Đốt!”, khiến lực của Kim Tằm Cổ trong cơ thể chấn phát, phá tan sự nặng nề đang bao trùm không khí, rồi lớn tiếng đáp: “Chính là chúng tôi! Xin hỏi các vị là ai?” “Chúng tôi là nhân viên vào núi để cứu viện các anh...” Giọng nói bên kia tràn đầy vui mừng. Cùng với cuộc đối thoại giữa hai bên, Vọng Nguyệt Chân Nhân thu lại lá phù đang rực cháy nơi đầu ngón tay trái, giấu ra sau lưng, quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, không tiếp tục gây áp lực nữa. Lúc này, từ trong rừng chạy ra bảy tám bóng người, người đi đầu vừa vẫy tay mạnh vừa phấn khích hét lớn: “Anh Lục, đạo trưởng Tiêu, em là Tiểu Tuấn đây! Cuối cùng cũng tìm được hai anh rồi!” Những bóng người mờ mờ từ xa tiến lại gần, tôi nhìn thấy anh chàng Tiểu Tuấn gầy cao, cũng thấy hai người đàn ông mặc áo Tôn Trung Sơn đen, ...
Nếu bạn yêu thích truyện nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)