Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Quách Oa Hỉ

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 9 - Chương 8

Chương 8 - Đến nước Anh xa xôi Lúc tôi ra đến cửa, vừa vặn nhận được điện thoại của Dương Vũ, hỏi tôi ở đâu, họ đang chuẩn bị quay về huyện thành. Đợi ở ven đường chốc lát, ô tô đã tới, Dương Vũ và Vương Quân đón tôi lên xe. Tôi ngồi hàng ghế sau, ngã đầu liền ngủ. Về đến huyện thành, bạn học của Mã Hải Ba là Ân Thịnh nhiệt tình tiếp đón chúng tôi, nói hắn đã nhận được điện thoại của lão Mã, đã biết tình hình, thật là một trận phản lưới nhà, tuy nhiên đi một chuyến không hề dễ dàng, nên đãi chúng tôi một bữa và thể hiện tình bạn của bạn với tư cách là chủ nhà. Dương Vũ còn chưa mở miệng, tôi đã lên tiếng từ chối, nói cần trở về gấp, bây giờ là sáng sớm cũng không có hứng ăn uống lắm. Lần sau đi, lần sau nhất định không say không về. Họ thịnh tình mời lần nữa, tôi đều từ chối, Ân Thịnh liền biết tôi thật sự có chuyện, cũng không giữ lại nữa, tiễn chúng tôi đi, vẫy tay từ biệt. Trên đường trở về, Dương Vũ oán giận nói sao vội vã như vậy? Cũng không chịu ngủ một giấc rồi hãy về, cả đêm kh...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 9 - Chương 6

  Chương 6 - Trấn Ninh miêu cổ đồ Tôi cùng ông chủ quán ăn sáng trò chuyện phong cảnh nhân tình ở thị trấn, ăn hai tô canh bún xương, mất khoảng gần nửa giờ. Tiểu yêu Đóa Đóa vẫn chưa trở về. Bé và sâu béo không giống nhau, tôi không cộng hưởng tầm nhìn với tiểu hồ ly xinh đẹp này được, cho nên không rõ ràng lắm hành tung của bé. Theo lý thuyết nếu chỉ là người bình thường, bé chỉ đi một lát liền về, nào có mất nhiều trắc trở gì? Tôi rốt cuộc ngồi không yên nữa, suy nghĩ một chút, vén màn, đi tới cửa nhà Quách Oa Hỉ. Đưa tay gõ cửa. 1 phút sau, cửa mở, trong khe cửa ló ra khuôn mặt chi chít nếp nhăn, con mắt đỏ quạch đầy ghèn. Lão nghi ngờ đánh giá tôi một chút, hỏi tìm ai? Tôi đánh giá lão, đây là một ông già bảy tám mươi tuổi, nét mặt tang thương, năm tháng phí hoài, trên người có mùi mốc nhàn nhạt. Tôi nói thẳng tôi đánh mất đồ, liền tìm đến đây. Lão không mở cửa, bình thản nhìn chăm chú vào tôi, như đang nhìn một thằng nhóc không hiểu chuyện. Tôi cũng nhìn lão như vậy. Từ trong...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 9 - Chương 5

Chương 5 - Hộ chuyên nuôi bò cạp Tấn Bình đến Trấn Ninh, xe đi đường núi uốn lượn mất khoảng 4 giờ. Dương Vũ hỏi tôi gần đây có đắc tội với ai không? Tôi nói gần đây tôi không đắc tội với nhiều người lắm, đắc tội với mấy thứ bẩn thì không đếm xuể trên đầu ngón tay. Hắn rất ngạc nhiên với tôi, liền quấn lấy tôi, hỏi tôi rất nhiều chuyện về nuôi cổ, còn có một vài hiện tượng thần quái thông thường, ví dụ như bóng đè, ví dụ như tiếng đập cửa nửa đêm, ví dụ như quỷ xây tường vân...vân..., chúng tôi vừa lái xe vừa tán gẫu, trên đường núi tối om, quanh co vòng vèo, chúng tôi lái rất cẩn thận. Thời gian dài như vậy, hai đứa nhóc kia đương nhiên không chịu ngồi yên, đầu tiên là sâu béo. Nó ngọ ngoạy đi ra, thân thiện trèo lên mặt Dương Vũ, để lại một vệt dài ẩm ướt, để bày tỏ tình hữu nghị. Dương Vũ chưa từng thấy nó trước đây, nhưng từng nghe trong đội đồn đại, buổi tối từng gặp một lần, biết là thủ phạm gây họa cho mình lần trước, cũng không dám chọc, vẻ mặt hoảng sợ nhìn tôi. Sâu béo thấy h...