Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Triệu Trung Hoa

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 19 - Chương 35

  Chương 35: Bớt lo, chủ vựa ve chai kể chuyện sau khi tách ra Nghe Vạn Tam Gia gọi, chúng tôi liền nhanh chóng thu dọn hành lý, chạy ngay đến bệnh viện, vừa kịp lúc cụ đang làm thủ tục xuất viện. Sắc mặt cụ lúc này đã khá hơn trước. Vết thương của cụ là do tinh thần bị tổn hại, bệnh viện cũng chẳng khám ra được gì, nên về nhà nghỉ ngơi tĩnh dưỡng thì hơn. Thấy tôi ôm theo con gà trống lông sậy, cụ hơi bất ngờ trước tốc độ làm việc của tôi, hỏi con gà ấy được bao lâu rồi. Tôi đáp: “Ba năm hai tháng.” Ông đưa tay sờ lên cái mào đỏ au của nó, gật đầu nói: “Được đấy, nhìn đúng là tầm ấy tuổi. Ở đâu ra vậy?” Tôi nói: “Mua của một hộ nuôi gà ở vùng Cốc Thành, phải bỏ ra ít tiền.” Cụ gật đầu hài lòng, rồi nói thêm: “Còn thứ kia thì để cha của Vạn Dũng lo, bên họ có vài cô gái dân tộc giữ lại cái đó theo tập tục, chắc không khó. Vậy giờ ta về Ba Đông nhé?” Con dâu út của ông cụ giúp lo xe cộ. Sau khi làm xong thủ tục, chúng tôi dìu ông lên xe. Tiểu Đạo Lưu Manh ngồi ghế phụ, còn tôi, ông ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 19 - Chương 18

  Chương 18: Đóa Đóa ngoan, có đồ tốt nhớ đến chị em Tôi ngồi phịch xuống đất, toàn thân mềm nhũn, xương cốt như rã ra hết, chẳng còn chút sức lực nào. Đêm nay đúng là một đêm khiến người ta hồn phi phách tán, đặc biệt là vì con ác quỷ lai lịch bất minh kia. Sự xuất hiện của nó khiến tôi đối với quỷ hồn các loại lại sinh thêm mấy phần kính sợ. Trước kia, bên cạnh có Mèo Da Hổ đại nhân, trong người lại có Kim Tằm Cổ, thêm Đoá Đoá hộ thân, nên tôi vẫn coi những thứ năng lượng tụ tán vô thường ấy chẳng đáng gì, chỉ như gà đất chó sành, chẳng thèm để mắt. Thế nhưng lần này, nó khiến tôi mấy phen dạo bước bên bờ sinh tử, chỉ sơ sẩy một chút thôi là hồn phách đã phải về U phủ rồi. Tiểu Đạo Lưu Manh chưa chịu nằm xuống, anh ta chống cây gậy đào bị sét đánh của mình, cố làm ra dáng đạo sĩ phong lưu, miệng lẩm bẩm oán thán: nếu như thanh kiếm gỗ đào của anh đây đã luyện thành, thì giết cái thứ hề nhảy tường này há cần tốn bao nhiêu công sức? Tôi nằm trên bãi cỏ cười phá lên, nhưng không còn...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 18 - Chương 12

  Chương 12: Bệnh biến Khi trở về tới huyện thành thì đã là sáu giờ chiều, chúng tôi đi thẳng đến nhà Mã Hải Ba. Tiểu Lý báo cáo tình hình với cấp trên của anh ta xong thì cáo từ ra về, còn tôi và Tiểu Đạo Lưu Manh ở lại dùng bữa tối với Mã Hải Ba. Câu chuyện xoay đi xoay lại vẫn chỉ là mấy việc rắc rối xảy ra trong ngày. Mã Hải Ba lo lắng chẳng yên, nhưng với chúng tôi thì chẳng phải chuyện lớn lao gì, dù sao bên bộ phận liên quan cũng đã can thiệp rồi. Khi rửa tay trước bữa ăn, tôi liếc nhìn hình chiếc đầu lâu xanh mờ mờ trên mu bàn tay, phát hiện từ lúc bị cánh tay đẫm máu thò ra từ hố xí túm lấy, chỗ đó cứ nhức nhối bỏng rát, vô cùng khó chịu. Từ ngày thăng chức, áp lực của Mã Hải Ba càng lớn, các cuộc xã giao cũng nhiều hơn. Hôm nay ông ta còn cố tình từ chối một bữa tiệc để đợi chúng tôi. Vợ ông ta nhắc tới chuyện này thì tỏ ra rất không hài lòng, đùa rằng lão Mã từ khi thăng chức lương chẳng tăng được bao nhiêu, nhưng bụng lại phình ra, khiến người ngoài cứ tưởng ông tham nh...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 15 - Chương 13

  Chương 13 - Buffet hai đồng Vì không có tin tức cụ thể nào về Thần Toán Lưu Răng Sắt, Tiểu Đạo Lưu Manh nói với tôi rằng nếu đã không có duyên, thì chi bằng cứ quay về thôi. Sáng hôm sau, Mèo Da Hổ đại nhân tự mình quay trở lại, vậy nên sau khi ăn trưa cùng Quách Một Ngón, chúng tôi lần lượt gọi điện từ biệt chú ba, chú út và những người khác, sau đó bay từ Kim Lăng trở về thành phố Phương Nam. Vì đã báo trước với A Căn, nên ngay khi vừa ra khỏi sân bay, cậu ấy đã đợi sẵn ở cửa. Tinh thần người anh em này khá tốt, kể từ sau khi trận pháp “Tụ Âm Luyện Hồn Thập Nhị Cung Môn” trong Hạo Loan plaza bị chúng tôi phá giải, việc làm ăn quanh khu đó bắt đầu khởi sắc. Hơn nữa, bây giờ lại đúng vào mùa cao điểm mua bán trang sức, nên trên mặt A Căn không giấu nổi vẻ tươi cười. Thấy chúng tôi bước ra, A Căn liền đến ôm chặt lấy tôi và Tiểu Đạo Lưu Manh mỗi người một cái, lại chào hỏi Mèo Da Hổ đang ủ rũ, Mèo Da Hổ đại nhân chỉ lầm bầm một tiếng “xui như chó”, rồi quay đầu đi không nói thêm g...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 13 - Chương 3

 Chương 3 - Quán đêm Tôi đem suy nghĩ của mình nói với Tiểu Đạo Lưu Manh, sắc mặt anh ta mới dịu đi phần nào, nói: "Thằng nhóc này cũng coi như sáng mắt, biết nhìn xa. Cậu hoặc là có bản lĩnh, hoặc là có ô dù, nếu không thì đời này chỉ có nước mãi mãi bị đè đầu cưỡi cổ, không chừng còn chết ở xó xỉnh nào đó chẳng ai biết." Tôi giật mình: "Không đến mức nguy hiểm vậy chứ? Sao có thể nghiêm trọng như thế được?" Tiểu Đạo Lưu Manh nhún vai, bĩu môi nói: "Tin hay không tùy cậu. Tôi biết cậu đang nghĩ gì, cậu tưởng chỉ cần gia nhập vào cái tổ chức đó là bố mẹ của Hoàng Phi sẽ chấp nhận tình cảm của hai đứa, cho hai người cưới nhau đúng không? Sai rồi! Suy nghĩ đó chỉ là mơ mộng hão huyền. Không có ông bố bà mẹ nào lại đồng ý gả con gái cho một thằng mà lúc nào cũng có thể biến mất, sống ẩn danh, hoặc chết không ai hay. Họ có thể thấy cậu vĩ đại, nhưng tuyệt đối không chấp nhận chuyện đó đâu. Phải biết, với kinh nghiệm mấy chục năm của họ, ai cũng là cáo già ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 12 - Chương 26

  Chương 26 - Sâu béo nỗ lực gieo cổ, chủ vựa ve chai bị ám toán Nhìn thấy Tiểu Đạo Lưu Manh đổ người xuống bất động, tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, một luồng khí lạnh lập tức từ xương cụt dọc lên đến đỉnh đầu, mọi cảm xúc hỗn độn cùng lúc ùa tới, ngũ vị dâng trào, đầu óc trống rỗng, đến mức tôi thậm chí không kịp đưa tay ra đỡ lấy anh ta. May mà ở bên cạnh, Triệu Trung Hoa bước lên một bước, nhanh tay đỡ lấy anh ta, tay phải thuần thục áp lên cổ Tiểu Đạo Lưu Manh, sau đó quay sang nói với tôi: “Còn mạch, chỉ là kiệt sức ngất đi thôi.” Tôi lập tức thấy yên tâm, may quá, may thật. Trước đó là Mèo Da Hổ đại nhân, nếu giờ Tiểu Đạo Lưu Manh cũng xảy ra chuyện gì nữa thì tôi thật sự không biết phải làm sao. Phải rồi, bùa long cốt khi nãy phát ra sức mạnh không chỉ là mạnh mẽ, mà phải gọi là kinh hồn táng đảm. So với lần anh ta dùng lôi phù trên đường cao tốc Giang Thành lần trước, thì sức sát thương lần này còn khủng khiếp hơn nữa, quá đỉnh rồi. Với năng lực của Tiểu Đạo Lưu M...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 12 - Chương 22

  Chương 22 - Ngạ Quỷ chú, công trình sư Tôi ôm tấm thẻ gỗ hoè trước ngực, chuyến đi lần này mục đích đã hoàn thành. Nhưng vấn đề mấu chốt là: chúng tôi phải ra ngoài bằng cách nào? Trong không khí, mùi máu tanh ngày càng đậm đặc, mang theo điềm xấu rõ rệt khiến lòng ai nấy đều căng thẳng. Im lặng lắng nghe, ngoài âm thanh của quạt thông gió, dường như còn có một loại âm thanh kỳ lạ nào đó, rất nhỏ, giống như tiếng nhai nuốt, răng rắc, lại thêm một tiếng gãy vụn truyền đến. Chúng tôi rón rén bước về hướng Đông Bắc. Mấy dãy kệ sách cao hơn hai mét chắn tầm nhìn. Những kệ sách này bằng sắt, bên ngoài được sơn lớp sơn màu đỏ sẫm. Sách là sách giấy, lộn xộn, có cả tiếng Trung lẫn ngoại ngữ. Tôi căng thẳng chỉ lướt nhìn qua, hình như có quyển tên là “Sự phát triển của Thành phố Số và Kiến trúc học”,  đây không phải sách cổ, chỉ là sách hiện đại bình thường. Ngoài ra còn có tài liệu dày đóng trong bìa cứng màu đen. Những thứ này không quan trọng. Chúng tôi từ từ bước tới, âm th...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 12 - Chương 16

Chương 16 – Ngưng Vụ Hóa Thân Trong đại sảnh có tổng cộng mười hai cột trụ chịu lực, cột ma ám mà Địa Phiên Thiên chỉ cho chúng tôi là cột nằm ở hướng đông bắc. Còn cột này, lại ở phía tây. Nhìn vết hằn đỏ như máu loang trên tay của Triệu Trung Hoa, lòng chúng tôi đều trĩu nặng. Địa Phiên Thiên nói, người phụ nữ chết ở đây sinh vào giờ âm ngày Rằm tháng Bảy âm lịch, chết cũng đúng vào thời điểm đó, không thừa không thiếu một phút, hưởng dương hai mươi bốn tuổi. Cô ấy không hề có thù oán với ai, vốn dĩ đang sống cuộc sống yên bình, không ngờ lại bị bắt cóc đến đây, bị chôn sống trong bùn đất. Tàn nhẫn biết bao! Dã man biết bao! Cô ấy không thù không oán, vậy có nghĩa là ai đó đã để mắt đến ngày giờ sinh tử của cô. Với cách chết thảm thế này, chắc chắn sẽ hóa thành oán linh. Có người cố tình làm vậy. Trong sảnh này có mười hai cột trụ, chẳng lẽ... Chúng tôi nhìn nhau, ai nấy đều bị giả thuyết này làm cho hoảng sợ. Triệu Trung Hoa lắc tay nhưng không thể giũ sạch lớp sương nước dính...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 12 - Chương 15

Chương 15: Tiểu Đạo trảm oán, cột đá rỉ máu Triệu Trung Hoa vừa dứt lời, người kia liền buông tay khỏi Âu Dương Chỉ Gian, bất ngờ nhào thẳng về phía tôi. Lúc đó tôi còn tưởng Âu Dương lão tiên sinh già yếu nên mới bị gã thanh niên kia ghì chặt không nhúc nhích, ai ngờ đâu kẻ bị quỷ nhập này lại khỏe như trâu điên, sức lực chẳng kém gì Tiểu Đạo Lưu Manh có "sức một con trâu", mà khi phát cuồng thì còn khủng khiếp hơn. Tôi không kịp đề phòng, lập tức bị gã đè ngửa xuống đất, há miệng nhắm vào cổ tôi mà cắn, trong miệng còn phát ra tiếng "hừ hừ" rít gầm, tựa như dã thú bị dồn vào đường cùng. Tôi ngã mạnh xuống đất, lưng bụng đau ê ẩm, theo bản năng liền dùng chiêu phòng thân dành cho phụ nữ (thời buổi này, bạn thân đồng giới đầy rẫy, đàn ông học một chút phòng thân cũng không thừa). Tôi co đầu gối lại, giữ chặt thân thể gã, né được cái miệng há rộng dị dạng kia, nghiến răng, nhắm mắt, rồi húc đầu thật mạnh vào trán gã. Nơi đó là “thiên linh huyệt”, nếu va trúng có t...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 12 - Chương 13

 Chương 13 - Tụ hỏa thiêu xác A——!!! Mấy cô gái đồng loạt hét toáng lên, nước mắt tuôn trào, ngồi xổm xuống đất, ôm chặt lấy nhau như những con chim cút co ro trong đêm mưa gió, run lẩy bẩy. Tiểu Đạo Lưu Manh ngẩng đầu nhìn lên, vừa ngửi thấy mùi gì đó liền quát lớn:“Có tử khí!” Thanh kiếm gỗ đào khắc phù mới chế , vốn cắm chéo sau lưng, lập tức xuất hiện trong tay phải anh ta. Anh ta lao nhanh về phía cầu thang: “Tiểu Độc Vật, theo sát! Hung thủ vẫn còn trên tầng bốn!” Chiếc gương đồng trong ngực tôi trượt xuống tay trái, tôi lập tức sải bước đuổi theo. Tôi dốc hết sức chạy như bay, chưa đến mười giây đã cùng Tiểu Đạo Lưu Manh lao đến tầng bốn, đứng chắn ngay lối vào hành lang. Trước mặt, một bóng người loạng choạng đang lê bước về phía lối thoát hiểm ở hướng nam. Không cần nhìn, chỉ ngửi từ xa thôi cũng đã thấy một luồng tử khí nồng nặc. Tử khí là gì? Là khí hôi thối bốc ra từ xác chết bị phân hủy, mùi tanh tưởi đến mức người có thể trạng yếu chỉ cần ngửi một hơi cũng phả...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 12 - Chương 12

  Chương 12 - Đốt tóc dẫn hồn, lầu rơi vật nặng Mèo Da Hổ đại nhân vẫn yên lặng nằm trên vai Tiểu Đạo Lưu Manh bỗng chốc nổi điên, đập cánh bay vút lên, đuổi theo cái bóng vừa rồi. Trong không gian trống trải, vang lên tiếng nó gào thét đầy ngạo mạn: “Là thằng khốn nào giả thần giả quỷ ở đây? Không mau hiện hình cho bổn đại nhân xem!” Tiếng nó vang vọng khắp đại sảnh trống, rồi vỗ cánh bay thẳng xuống tầng dưới, chúng tôi gọi cũng không quay lại.  Giọng điệu sắc bén của Mèo Da Hổ đại nhân lập tức thu hút sự chú ý của Âu Dương Chỉ Gian và Triệu Trung Hoa. Chúng tôi vừa chạy xuống cầu thang, Triệu Trung Hoa còn vừa quay đầu lại hỏi: “Tiểu Tiêu, con vẹt này của cậu sao mà hiểu người dữ vậy, đến cả bắt ma cũng biết nữa à?” Tiểu Đạo Lưu Manh cười hì hì, không trả lời, nhưng bước chân lại nhanh hơn vài phần. Khi chúng tôi chạy xuống tới tầng một, nào còn thấy bóng dáng gì áo trắng nữa, ngay cả thân hình béo ú của Mèo Da Hổ đại nhân cũng không thấy đâu. Trong đạ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 12 - Chương 11

 Chương 11 - Âu Dương bấm quẻ, bóng trắng áo dài Một người từ đằng xa đã lớn tiếng hỏi chúng tôi: “Mấy người là ai, tới đây làm gì vậy?” Chúng tôi đứng yên chờ đợi, để mặc người đó chạy đến gần. Đó là một người đàn ông tầm năm mươi tuổi, nói giọng Tứ Xuyên đặc sệt, mặc đồng phục bảo vệ, mép có ria, thở hổn hển nhìn chúng tôi nói: “Tôi mới ra đi tiểu một lát, mà mấy người đã lén vào rồi là sao?” Thì ra là bảo vệ ở đây. Ông ta vừa nói vừa đưa tay ngăn cản chúng tôi, mùi thuốc lá nồng nặc, miệng nói: “Đừng vào trong, ra ngoài đi. Gần đây cứ có người như mấy cậu đến xem xem ngó ngó. Ở đây không phải thành phố ma gì đâu, bên trong chẳng có gì đáng xem cả, toàn nhà trống, quay về đi.” Triệu Trung Hoa giữ lấy ông ta, nói: “Anh bạn, nhìn bọn tôi như vậy, giống người đến tham quan mạo hiểm sao?” Lão bảo vệ nghe thế, ngẩng đầu đánh giá: Triệu Trung Hoa ăn mặc như doanh nhân thành đạt, cái áo polo cũng hai ngàn tệ một cái. Âu Dương Chỉ Gian đã ngoài sáu mươi, có dáng tiên phong đạo cốt, mặc á...