Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Trương Vĩ Quốc

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 21 - Chương 7

  Chương 7: Tin xấu từ trại tập huấn Theo số liệu điều tra thống kê của Viện Khoa học Xã hội Trung Quốc, vào năm 2009, tại Trung Quốc có khoảng 1,1 triệu người hành nghề phong thủy chuyên nghiệp và bán chuyên (bao gồm cả thầy bói, bà đồng kiêm “bác sĩ chân đất”), tổng giá trị sản lượng toàn ngành đạt tới 5 tỷ tệ mỗi năm ——  Khu Tài chính ở Đế Đô, Lục Gia Chủy ở Ma Đô, trụ sở của Hải Nam Hàng Không, Hải Nhĩ, Công viên Olympic, thậm chí cả đại sảnh của Bệnh viện Tổng đội Cảnh sát Vũ trang, tất cả đều ẩn chứa những huyền cơ phong thủy. Ngành phong thủy tại nội địa do không được chính sách liên quan chính thức cho phép, nên từ trước tới nay luôn tồn tại trong trạng thái nửa kín nửa hở. Dù phong thủy đã trở thành một “nghiệp vụ” phổ biến trong giới doanh nghiệp, chính giới và thương giới, nhưng nó vẫn thuộc vùng xám, không được đại chúng công khai thừa nhận. Tôi từng nói rồi, thị trường toàn tỉnh phía Nam về cơ bản đã phát triển chín muồi, mỗi thành phố đều có vài nhân vật đầu ngàn...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 15 - Chương 13

  Chương 13 - Buffet hai đồng Vì không có tin tức cụ thể nào về Thần Toán Lưu Răng Sắt, Tiểu Đạo Lưu Manh nói với tôi rằng nếu đã không có duyên, thì chi bằng cứ quay về thôi. Sáng hôm sau, Mèo Da Hổ đại nhân tự mình quay trở lại, vậy nên sau khi ăn trưa cùng Quách Một Ngón, chúng tôi lần lượt gọi điện từ biệt chú ba, chú út và những người khác, sau đó bay từ Kim Lăng trở về thành phố Phương Nam. Vì đã báo trước với A Căn, nên ngay khi vừa ra khỏi sân bay, cậu ấy đã đợi sẵn ở cửa. Tinh thần người anh em này khá tốt, kể từ sau khi trận pháp “Tụ Âm Luyện Hồn Thập Nhị Cung Môn” trong Hạo Loan plaza bị chúng tôi phá giải, việc làm ăn quanh khu đó bắt đầu khởi sắc. Hơn nữa, bây giờ lại đúng vào mùa cao điểm mua bán trang sức, nên trên mặt A Căn không giấu nổi vẻ tươi cười. Thấy chúng tôi bước ra, A Căn liền đến ôm chặt lấy tôi và Tiểu Đạo Lưu Manh mỗi người một cái, lại chào hỏi Mèo Da Hổ đang ủ rũ, Mèo Da Hổ đại nhân chỉ lầm bầm một tiếng “xui như chó”, rồi quay đầu đi không nói thêm g...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 13 - Chương 2

Chương 2 - Chiêu Mộ Trương Vĩ Quốc, đầu hói kiểu Địa Trung Hải, dẫn theo hai thuộc hạ tiến đến trước mặt tôi. Nhìn tôi đang ngồi trên giường, ông ta mỉm cười nói: “Cuối cùng cậu cũng tỉnh, đã ba ngày rồi đấy. Bác sĩ bảo cậu là do kiệt sức, cộng thêm nhiều vết thương trên người nên mới mê man lâu vậy. Tôi đã mời mấy người đến xem cho cậu, ai cũng nói với thể chất như cậu thì không lý nào lại ngủ lâu vậy cả. May mà cuối cùng cậu cũng tỉnh, nếu không phần quan trọng nhất của toàn bộ sự kiện này coi như mất trắng rồi.” Ông ta cũng không khách sáo, kéo một cái ghế tới ngồi xuống. Còn Hoàng Bằng Phi, lúc này đã thay sang thường phục, thì chìa tay ra đuổi Tiểu Đạo Lưu Manh và A Căn: “Hai vị, đây là quy trình thường lệ, xin mời ra ngoài chờ một chút được không?” Nói xong, A Căn liền ngoan ngoãn đi ra ngoài. Còn Tiểu Đạo Lưu Manh thì đứng yên bất động, lạnh lùng nhìn tên mặt mụn mọc như hoa nở trước mặt. Thấy vậy, Hoàng Bằng Phi có phần bực bội, hỏi: “Ý anh là gì?” Tiểu Đạo Lưu Manh thả...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 12 - Chương 30

  Chương 30 - Đoạn kết quyển 12 Nhờ có danh tiếng của Đại sư huynh, người đàn ông mập lùn lập tức tỏ ra kính trọng tôi hơn mấy phần. Không nể mặt tăng thì cũng phải nể mặt Phật. Từ thái độ của hắn, tôi có thể thấy rằng Đại sư huynh Trần Chí Thành đúng là một nhân vật ghê gớm. Người vừa mới lớn tiếng quát tháo đám thuộc hạ lợi hại của mình, giờ lập tức bảo người đỡ tôi tựa vào cột ngồi nghỉ, rồi ngồi xổm xuống tự giới thiệu: ông ta tên Trương Vĩ Quốc, là người phụ trách chính của hành động lần này, và hỏi tôi về những gì đã xảy ra tại đây. Ngay lúc đó, hai người xấu số bị quỷ nhập xác Tiểu Đông và Mạn Lệ đã bị sáu người kia phối hợp chế ngự. Hai đạo sĩ áo bào xanh bước ra, mỗi người dán một lá bùa vàng lên trán họ. Hai người bọn họ lập tức bất động như búp bê bị đứt dây, mắt mở to trừng trừng, tròng mắt gần như muốn rơi ra ngoài. Dù có là mỹ nam hay mỹ nữ, trong tình cảnh ấy cũng chỉ mang lại cảm giác rùng rợn, quái dị. Tôi dời ánh mắt khỏi cảnh tượng ấy, nhìn vào gương mặt tươi cườ...