Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Trương Vĩ Quốc

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 11

 Chương 11: Gió xuôi về nam Nghe giọng nói nặng nề của Vạn Nhất Thành, chúng tôi biết, cuối cùng cũng đã đến lúc phải rời đi. Toàn bộ Du Thành có hơn ba mươi triệu dân, muốn tìm hai người chẳng khác nào mò kim đáy bể, nếu không tra ra được những mối quan hệ xã hội như Vạn Nhất Thành, thì trên lý thuyết, chỉ cần chúng tôi không ra ngoài, nhất định sẽ không bị phát hiện. Trong khoảng thời gian này, bầu không khí vẫn vô cùng căng thẳng, tổ dân phố, hàng xóm và cảnh sát khu vực đã vài lần tới nhà hỏi thăm, khiến chúng tôi luôn phải đề cao cảnh giác, ban đêm ngay cả đèn lớn trong phòng cũng không dám bật, cứ sống trong bóng tối. Tuy nhiên, lý thuyết dù sao cũng chỉ là lý thuyết, trong nghề của chúng tôi, những thủ đoạn như cầu thần hỏi quẻ, bói toán, phong thủy, thực ra cũng rất dễ khoanh vùng tìm ra chúng tôi. Dù sao thì vạn vật trên thế gian đều có liên hệ với nhau, chỉ cần con người còn sống, luôn có cao nhân có thể tính toán ra lai lịch, tung tích của ngươi. Trước đó, Vạn Nhất Thành...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 6

 Chương 6: Tự bạch của Bạch Lộ Đàm Nói xong câu này, cánh cửa sắt phía sau tôi liền kẽo kẹt một tiếng. Vì góc độ nên tôi không nhìn thấy, chỉ cảm giác có một người đang chậm rãi đi về phía tôi. Tôi cười lạnh đầy căm hận, nói: “Bây giờ các người định không cần mặt mũi nữa sao? Thời đại này rồi mà còn muốn dùng thủ đoạn bức cung, không được đâu?” Trương Vĩ Quốc cười cười, nói: “Sao có thể chứ? Chúng ta đường đường là cơ quan chính thức, sao có thể dùng hình bức cung cậu? Có điều cậu cũng biết, trong ngành của chúng ta quả thực có rất nhiều thủ đoạn có thể khiến người ta nói thật. Cho nên, cậu phối hợp với chúng tôi một chút, khai hết sự thật lúc đó ra đi?” Hắn vừa nói xong, tôi liền nghe thấy người đàn ông phía sau khẽ cười, nói: “Lục Tả, cậu tự xưng là Kim Tằm Cổ Vương, bách độc bất xâm, nhưng không biết Hương Tô Tán này cậu có chịu nổi không?” Vừa nghe giọng nói này, lập tức tôi cảm thấy một luồng khí lạnh âm u chạy từ xương cụt dọc theo cột sống, thẳng lên tận da đầu. Tên này vậy ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 5

 Chương 5: Đã muốn gán tội, lo gì không tìm ra cớ Dọc đường tôi bị xô đẩy lôi kéo, khoảng một phút sau, tôi bị ấn xuống một chiếc ghế sắt, ngồi xuống, sau đó hai tay lại bị còng ngược vào ghế. Chiếc túi trùm đầu được tháo ra, một bóng đèn sợi đốt sáng chói đang chiếu trên đầu. Lá bùa che khuất tầm mắt tôi, tôi theo thói quen nheo mắt một chút, nhìn thấy tên Trương Vĩ Quốc đầu hói kiểu Địa Trung Hải đang ngồi ngay ngắn phía sau bàn thẩm vấn. Tên này từng giữ chức lãnh đạo ở một cơ quan ban ngành thuộc tỉnh phía Nam, sau đó Đại sư huynh đến tiếp quản toàn bộ Cục Đông Nam, hắn không thể tiếp tục lăn lộn ở đó được nữa, bèn cùng Hoàng Bằng Phi đến Cục Tây Nam. Có điều từ khi tôi đến đây, vẫn chưa từng gặp hắn. Bên cạnh hắn có hai người, một người chính là Mao Đồng Chân mà tôi từng gặp trước đó, người còn lại là một nhân viên ghi chép mắt nhỏ. Còn mấy viên cảnh sát bắt tôi trước đó thì không thấy một ai, nghĩ chắc chỉ là diễn trò cho người khác xem. Điều này không nằm ngoài dự liệu của t...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 4

 Chương 4: Hãm sâu trong tù ngục “Bị can Lục Tả, chúng tôi là nhân viên cơ quan công an huyện Phong Đô. Chúng tôi nghi ngờ anh cố ý hành hung giết người, phạm tội giết người. Căn cứ Điều 232 Bộ luật Hình sự nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, Điều 61 Bộ luật Tố tụng Hình sự, chúng tôi quyết định tạm giữ anh. Xin hãy ký tên!” Một viên cảnh sát trung niên đứng đầu, mặt không cảm xúc đọc xong đoạn vừa rồi, sau đó đưa giấy thông báo tạm giữ cho tôi xem rồi đưa bút cho tôi. Tôi xem qua nội dung bên trên, thấy là chuyện liên quan đến cái chết của Hoàng Bằng Phi, không khỏi cười lạnh. Vừa rồi tôi không hề phản kháng, mặc cho bọn họ còng tay mình, nhưng nếu không có một lý do chính đáng, chỉ dựa vào năm người này mà muốn đưa tôi đi thì thật sự coi tôi là trẻ con để mà dỗ dành rồi. Trong phòng nghỉ, ngoài tôi và Tiểu Đạo Lưu Manh ra, còn có Dương Thao, Nhị lão Thanh Thành, Lý Viện, Lưu Tư Lệ cùng vài người khác tham gia hành động. Thấy biến cố này, tất cả đều vây tới, hỏi rõ nguyên do. Tiểu Đ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 25 - Chương 1

Chương1: Mật mã quỷ dị của Bút Tiên Trong những ngày tiếp theo, gió nhẹ mây nhàn, không có chuyện gì đáng để nhắc tới xảy ra. Chúng tôi thấp thỏm lo lắng suốt một thời gian, kết quả là Vương San Tình và Mẫn Ma cùng nhau biến mất không tung tích, không còn bất cứ tin tức nào xuất hiện nữa. Kẻ địch có mạnh đến đâu, trước nền chuyên chính của nhân dân cũng chỉ là hổ giấy mà thôi. Điều này đã được thể hiện hoàn hảo qua Hắc Ma, kẻ trấn thủ Hồng Lư ở Lư Sơn. Khi kẻ địch đã rụt đầu lại, chúng tôi cũng nhẹ nhõm hơn rất nhiều, không cần lúc nào cũng căng thẳng, lo đối thủ sẽ tìm tới cửa. Đương nhiên, ở tầng lớp như Mẫn Ma và những kẻ đó, khoảng cách với chúng tôi quả thực quá xa. Nếu không phải Vương San Tình muốn giết tôi, có lẽ người ta căn bản còn chẳng biết một nhân vật nhỏ bé như tôi họ gì tên gì. Chủ nhật, tôi đến Phòng Hai của Cục Tôn giáo để ký nhận bảng lương, phát hiện người gác cổng đã đổi thành một bà lão đeo kính đen, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn tôi. Hỏi ra mới biết, bác Trương bị thươ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 24 - Chương 23

Chương 23: Biệt hiệu Lươn Vàng Pằng —— Bởi vì cảm ứng của tôi nhạy bén hơn người thường, nên tôi nghe thấy tiếng súng ấy sớm hơn tất cả mọi người. Nhưng cho dù đã ý thức được mình bị phục kích, thân thể tôi vẫn không theo kịp tốc độ suy nghĩ, chỉ cảm thấy ngực đau nhói vô cớ mà không kịp né tránh. Thế nhưng đúng ngay trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, một thân ảnh nhỏ nhắn bỗng chắn trước mặt tôi. Tôi chấn động, chính là Tiểu Yêu lúc nãy còn đang chơi đùa với ba tên côn đồ dị hợm kia đột nhiên xuất hiện. Ngay sau đó, bên tai tôi vang lên một tiếng va chạm trầm đục. Đó là âm thanh kim loại va mạnh với ngọc thạch. Thân thể Tiểu Yêu bị hất tung lên, nặng nề đập vào người tôi.  Bên này tôi bị mất thăng bằng, xe lăn nghiêng ngả, rồi cùng cô ngã lăn xuống đất. Trong lúc lăn lộn, tôi nhìn thấy khuôn mặt trái xoan tinh xảo của Tiểu Yêu đau đến nhăn nhúm lại, đôi mày cau chặt. Hiển nhiên cú va chạm giữa thân thể Kỳ Lân Thai của cô với dòng kim loại nóng rực kia khiến cô cực kỳ khó chịu. Nghe t...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 21 - Chương 7

  Chương 7: Tin xấu từ trại tập huấn Theo số liệu điều tra thống kê của Viện Khoa học Xã hội Trung Quốc, vào năm 2009, tại Trung Quốc có khoảng 1,1 triệu người hành nghề phong thủy chuyên nghiệp và bán chuyên (bao gồm cả thầy bói, bà đồng kiêm “bác sĩ chân đất”), tổng giá trị sản lượng toàn ngành đạt tới 5 tỷ tệ mỗi năm ——  Khu Tài chính ở Đế Đô, Lục Gia Chủy ở Ma Đô, trụ sở của Hải Nam Hàng Không, Hải Nhĩ, Công viên Olympic, thậm chí cả đại sảnh của Bệnh viện Tổng đội Cảnh sát Vũ trang, tất cả đều ẩn chứa những huyền cơ phong thủy. Ngành phong thủy tại nội địa do không được chính sách liên quan chính thức cho phép, nên từ trước tới nay luôn tồn tại trong trạng thái nửa kín nửa hở. Dù phong thủy đã trở thành một “nghiệp vụ” phổ biến trong giới doanh nghiệp, chính giới và thương giới, nhưng nó vẫn thuộc vùng xám, không được đại chúng công khai thừa nhận. Tôi từng nói rồi, thị trường toàn tỉnh phía Nam về cơ bản đã phát triển chín muồi, mỗi thành phố đều có vài nhân vật đầu ngàn...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 15 - Chương 13

  Chương 13 - Buffet hai đồng Vì không có tin tức cụ thể nào về Thần Toán Lưu Răng Sắt, Tiểu Đạo Lưu Manh nói với tôi rằng nếu đã không có duyên, thì chi bằng cứ quay về thôi. Sáng hôm sau, Mèo Da Hổ đại nhân tự mình quay trở lại, vậy nên sau khi ăn trưa cùng Quách Một Ngón, chúng tôi lần lượt gọi điện từ biệt chú ba, chú út và những người khác, sau đó bay từ Kim Lăng trở về thành phố Phương Nam. Vì đã báo trước với A Căn, nên ngay khi vừa ra khỏi sân bay, cậu ấy đã đợi sẵn ở cửa. Tinh thần người anh em này khá tốt, kể từ sau khi trận pháp “Tụ Âm Luyện Hồn Thập Nhị Cung Môn” trong Hạo Loan plaza bị chúng tôi phá giải, việc làm ăn quanh khu đó bắt đầu khởi sắc. Hơn nữa, bây giờ lại đúng vào mùa cao điểm mua bán trang sức, nên trên mặt A Căn không giấu nổi vẻ tươi cười. Thấy chúng tôi bước ra, A Căn liền đến ôm chặt lấy tôi và Tiểu Đạo Lưu Manh mỗi người một cái, lại chào hỏi Mèo Da Hổ đang ủ rũ, Mèo Da Hổ đại nhân chỉ lầm bầm một tiếng “xui như chó”, rồi quay đầu đi không nói thêm g...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 13 - Chương 2

Chương 2 - Chiêu Mộ Trương Vĩ Quốc, đầu hói kiểu Địa Trung Hải, dẫn theo hai thuộc hạ tiến đến trước mặt tôi. Nhìn tôi đang ngồi trên giường, ông ta mỉm cười nói: “Cuối cùng cậu cũng tỉnh, đã ba ngày rồi đấy. Bác sĩ bảo cậu là do kiệt sức, cộng thêm nhiều vết thương trên người nên mới mê man lâu vậy. Tôi đã mời mấy người đến xem cho cậu, ai cũng nói với thể chất như cậu thì không lý nào lại ngủ lâu vậy cả. May mà cuối cùng cậu cũng tỉnh, nếu không phần quan trọng nhất của toàn bộ sự kiện này coi như mất trắng rồi.” Ông ta cũng không khách sáo, kéo một cái ghế tới ngồi xuống. Còn Hoàng Bằng Phi, lúc này đã thay sang thường phục, thì chìa tay ra đuổi Tiểu Đạo Lưu Manh và A Căn: “Hai vị, đây là quy trình thường lệ, xin mời ra ngoài chờ một chút được không?” Nói xong, A Căn liền ngoan ngoãn đi ra ngoài. Còn Tiểu Đạo Lưu Manh thì đứng yên bất động, lạnh lùng nhìn tên mặt mụn mọc như hoa nở trước mặt. Thấy vậy, Hoàng Bằng Phi có phần bực bội, hỏi: “Ý anh là gì?” Tiểu Đạo Lưu Manh thả...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 12 - Chương 30

  Chương 30 - Đoạn kết quyển 12 Nhờ có danh tiếng của Đại sư huynh, người đàn ông mập lùn lập tức tỏ ra kính trọng tôi hơn mấy phần. Không nể mặt tăng thì cũng phải nể mặt Phật. Từ thái độ của hắn, tôi có thể thấy rằng Đại sư huynh Trần Chí Thành đúng là một nhân vật ghê gớm. Người vừa mới lớn tiếng quát tháo đám thuộc hạ lợi hại của mình, giờ lập tức bảo người đỡ tôi tựa vào cột ngồi nghỉ, rồi ngồi xổm xuống tự giới thiệu: ông ta tên Trương Vĩ Quốc, là người phụ trách chính của hành động lần này, và hỏi tôi về những gì đã xảy ra tại đây. Ngay lúc đó, hai người xấu số bị quỷ nhập xác Tiểu Đông và Mạn Lệ đã bị sáu người kia phối hợp chế ngự. Hai đạo sĩ áo bào xanh bước ra, mỗi người dán một lá bùa vàng lên trán họ. Hai người bọn họ lập tức bất động như búp bê bị đứt dây, mắt mở to trừng trừng, tròng mắt gần như muốn rơi ra ngoài. Dù có là mỹ nam hay mỹ nữ, trong tình cảnh ấy cũng chỉ mang lại cảm giác rùng rợn, quái dị. Tôi dời ánh mắt khỏi cảnh tượng ấy, nhìn vào gương mặt tươi cườ...