Chương 8 - Sư thúc đòi nợ Âu Dương cảnh quan kéo tôi, khuyên tôi nói Lục Tả, cậu đừng quá tức giận. Có lời ông ấy chưa nói ra, nhưng ngầm ý là: Đừng quá tính toán nữa, được chứ? Tôi lắc đầu, nhìn chằm chằm đội trưởng bảo vệ và bảo vệ nằm dưới đất kia, nhẹ nhàng, song cũng rất kiên định nói: "Trên thế giới này, rất nhiều chuyện không có mức đo lường tiêu chuẩn, ví dụ như đạo đức nghề nghiệp, đen tức là trắng, trắng nói thành đen, dù sao không có ai biết cũng sẽ không bị trừng phạt, cho nên sau khi làm lương tâm chết lặng, thì cứ thầm nghĩ là đương nhiên. Nhưng mà, tôi muốn nói cho các ngươi biết, hôm nay phàm là người nói dối trước mặt tôi, nhất định miệng lưỡi sẽ sinh lở loét, ngực bụng nhàu nhúm đau đớn, sưng tấy, cuối cùng thất khiếu chảy máu mà chết —— nhất định sẽ như vậy, ông trời làm chứng." Tôi nói lời tàn độc, hai người họ ngược lại càng không thèm để ý, cứ tưởng rằng tôi đang thề thốt. Trở lại phòng, Âu Dương cảnh quan lấy một vài bằng chứng, chụp ảnh, thu thập vật...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)