Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngụy Nguy

Ánh Sáng Thành Phố - Chương 23.2

Chương 23 - Yêu nhất (2) Không có người trả lời anh, chỉ có tiếng gió càng ngày càng mạnh, mơ hồ xen lẫn tiếng cười âm lãnh của một nữ nhân. "Nói cho ta biết! Còn có ai nữa?" Phẫn nộ và nghi hoặc khiến đôi mắt Phương Mộc đỏ ngầu, anh nhìn quanh bốn phía, đột nhiên từ trên mặt đất nhấc lên bình rượu, đem tất cả rượu trắng xối trên mộ bia của Tôn Phổ. "Ta đếm đến ba, nếu không nói. . . . . ." Phương Mộc thắp sáng bật lửa trong tay, "Ta sẽ cho Tôn Phổ một sinh nhật náo náo nhiệt nhiệt trước nay chưa từng có!" Trong rừng rậm đột nhiên xuất hiện một trận xao động, nhánh cây cũng kịch liệt đong đưa. "Một. . . . . . Hai. . . . . . .Ba!" Vừa dứt lời, Phương Mộc đã đem bật lửa trong tay ném hướng mộ bia. Theo một tiếng "phụt" trầm đục, mộ Tôn Phổ trong nháy mắt bao phủ trong một quầng lửa màu lam nhạt! Cơ hồ là cùng lúc, giữa rừng rậm phía sau Phương Mộc truyền đến tiếng vang mãnh liệt, anh vô thức xoay người, dùng đèn pin cường q...

Ánh Sáng Thành Phố - Chương 23.1

Các bạn nào đem truyện mình đi nơi khác post làm ơn ghi rõ nguồn và tên người dịch  dùm mình nhé! Mình ko cấm các bạn mang truyện đi (Vì cấm cũng ko đc =]]) Nhưng làm ơn ghi rõ 2 cái đó dùm mình. Công sức mình dịch 1 chương đến cả ngày mà các bạn copy chỉ trong vòng chưa đến 1 phút thôi. Có bạn mình thấy còn tỉ mỉ ghi chú cả tên người post mà người dịch là mình đây chẳng thấy tăm hơi đâu. Buồn lắm đó mấy bạn!!!! Chương 23 - Yêu nhất (1) Trong phòng làm việc khoa y tế bệnh viện nhân dân thành phố vô cùng náo nhiệt. Trưởng khoa y tế ngồi sau bàn làm việc, vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn một đám người trước mặt. Những người này tự động chia làm hai phe, một phe nói năng kịch liệt, nhao nhao ồn ào, một phe khác thì mềm mỏng nói lời nhỏ nhẹ, khổ sở cầu khẩn. Ghế dài bên cạnh, y tá Nam và Liêu Á Phàm ngồi song song. Mặt y tá Nam vẫn còn vệt nước mắt, thỉnh thoảng dùng giấy ăn lau đôi mắt sưng đỏ, thỉnh thoảng trong trò hài trước mặt chêm vào mấy câu. Liêu Á Phàm thì hầm hừ tức giận nhìn tr...

Ánh Sáng Thành Phố - Chương 22

Chương 22 - Nuôi dưỡng sát thủ Liêu Á Phàm uể oải mang theo thùng nước và cây lau nhà, nhẹ nhàng khép lại cánh cửa phòng bệnh 217, trở về hành lang. Cô đi được hai bước, ngẩng đầu nhìn biển số trên cánh cửa tiếp theo, ba số 219 này thoáng làm cho cô nhớ ra gì đó, hừ một tiếng trong mũi, rất không tình nguyện đẩy cửa ra. Ngoại trừ cô gái nằm trên giường kia, trong phòng bệnh không còn ai khác. Liêu Á Phàm cạch một tiếng đặt thùng nước trên mặt đất, chẳng lo sẽ đánh thức người bệnh đang say ngủ này chút nào. Cô đi tới trước giường bệnh, cau mày nhìn cô gái an tĩnh kia, ánh mắt theo thứ tự đảo qua mái tóc so le không đều, khuôn mặt có một tí đỏ ửng và thân thể giấu dưới chăn của cô ta. Vài giây sau, cô lặng lẽ đóng chặt cửa phòng bệnh, cắn cắn môi, đột ngột giơ cây lau nhà trong tay lên, như đe dọa hướng về phía cô gái đang say ngủ vung lên. Cô đương nhiên sẽ không nện xuống, dù sao, làm bị thương Nhị Bảo chính là bạn trai của cô gái này, cô ta vô tội. Bất quá, động tác này khiến...

Ánh Sáng Thành Phố - Chương 15.2

Chương 15 - Ánh sáng thành thị (2) Nhóm nhỏ được tổ chuyên án giao nhiệm vụ kiểm nghiệm vật chứng án mạng trung học số 47 từng báo cáo, trong giấy nháp tính toán không phát hiện mã hóa cùng loại, hoài nghi bị hung thủ để trên một vài tờ giấy chất chồng lên nhau. Hơn nữa, cho dù có viết mã hóa, cũng có khả năng bị vết máu che phủ. Do đó, nhóm nhỏ lại tạm thời mượn vài nhân viên khám nghiệm bút tích, trong gần trăm tờ giấy nháp tính toán tiến hành tổ hợp, tra tìm chữ viết không thuộc về nạn nhân Ngụy Minh Quân. Công việc loại này rất tốn thời gian và công sức, bất quá cũng may là đã tìm ra kết quả. Phương Mộc gật gật đầu, nói câu vất vả cho cậu rồi. Dương Học Vũ khoát khoát tay, xoay người lên xe lái khỏi bãi đỗ xe tòa án. Phương Mộc thì lên chiếc xe thương vụ màu đen nọ, cùng hai gã cảnh sát còn lại làm động tác chào hỏi, sau khi để bọn họ nhất nhất ký tên lên quyển sổ, bắt đầu công tác giám hộ buồn chán. Nói nó buồn chán, kỳ thật không khoa trương chút nào. Cách mỗi nửa giờ, đ...