Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tề Ninh

Hóa Vụ Phiên Ngoại - Chiến tranh của lão gia tử

 Phiên ngoại - Chiến tranh của lão gia tử 1. Liễu Trục Dương ngáp ngắn ngáp dài, hắn không mấy hứng thú với kiểu tụ hội thượng lưu lấy ăn uống tiệc tùng làm chính, phô bày châu báu xa hoa làm phụ này. Mặc dù so với những cuộc vui ở Bắc Kinh thì nơi đây xa hoa hơn, tao nhã hơn, tiêu tiền nhiều hơn, nhưng cũng chẳng hợp khẩu vị của hắn. Đứng bên cạnh hắn, Trâu Thanh Hà mặc một bộ tuxedo đuôi tôm màu đen, vẻ mặt cứng đờ, rất không tự nhiên, không ngừng vặn vẹo cổ, có lẽ chiếc nơ trên cổ khiến cậu không quen. Ngoài sự tò mò lúc ban đầu, cảm giác của Trâu Thanh Hà nhất định còn buồn chán hơn cả hắn. "Không vui à?" Bành Diệc Văn cười hỏi, ngón tay kẹp ly rượu vang chân cao, thỉnh thoảng lại nâng cổ tay lên cụng ly với những người ở xa, nụ cười giả tạo ra vẻ kiểu cách. Những cuộc tụ hội có thể ăn uống miễn phí thế này, có bao nhiêu người phải tìm đủ mọi cách mới chen chân vào được... Vậy mà hai vị thổ thần tiên từ phương Bắc tới này lại chẳng hứng thú gì. Trâu Thanh Hà chớp mắt, ở đ...

Hóa Vụ - Chương 13.29

 Song thủ - 29 Trời đã về chiều, gió ngoài cửa sổ níu giữ chút ánh nắng chiều dịu dàng cuối cùng. Đèn trong phòng bật sáng. Liễu Trục Dương uể oải tựa vào lưng ghế, ánh mắt đảo qua đảo lại trên chiếc tủ trưng bày trong phòng Bành Diệc Văn, rồi lại dừng trên những bức thư họa treo trên tường... Trâu Thanh Hà đi đi lại lại trước mặt hắn, hai tay chắp sau lưng. "Sao vậy?" Liễu Trục Dương hỏi. Trâu Thanh Hà khổ sở nói: "Điện thoại của anh Liễu không gọi được, điện thoại của anh Tề hình như cũng tắt máy rồi. Anh ba Liễu, anh không lo cho họ chút nào sao?" "Có gì mà phải lo." Liễu Trục Dương vuốt vuốt tóc mình: "Thằng nhóc Bành Diệc Văn chạy đi đâu rồi?" "Thím của anh ta tìm." Trâu Thanh Hà kéo rèm cửa nhìn ra ngoài: "Họ đang nói chuyện trong sân." "Anh muốn về Bắc Kinh rồi. Cứ cảm thấy chúng ta đã trở thành con tin." Liễu Trục Dương đột nhiên nói. "A! Tại sao lại nói vậy?" Liễu Trục Dương ngoắc ngón trỏ với cậu....

Hóa Vụ - Chương 13.22

Song thủ - 22 Tề Ninh hồi lâu không nghe thấy Liễu Hạ Khê đáp lời. Nghiêng mắt nhìn sang, thấy Liễu Hạ Khê đang chăm chú xem bản đồ, y không khỏi tò mò hỏi: "Cậu đã tra được gì bên phía cảnh sát Hồng Kông?" "Lai lịch của tên sát thủ đã được xác minh, là người Đài Loan, từng phục vụ trong quân đội. Nhưng người thuê hắn vẫn chưa điều tra ra. Phải rồi, cậu có mẫu DNA của Lâm Thiên Kiệt không?" "Mẫu DNA của Lâm Thiên Kiệt hôm qua vừa được chuyển đến Hồng Kông, hiện đang ở chỗ tôi. Chuyện của Lâm Thiên Kiệt có manh mối rồi sao?" "Cảnh sát sẽ tiếp tục điều tra người mà tôi nghi ngờ. Họ sẽ đứng ra thu thập tóc hoặc mẫu máu của đối phương để đối chiếu. Chỉ cần xác định đúng mục tiêu, sau khi xác minh xong là có thể bắt người." "Cậu có chắc không?" Tề Ninh không cho rằng Lâm Thiên Kiệt dễ dàng bị bắt như vậy. Y lái xe rời khỏi khu phố sầm uất, hướng về một con đường yên tĩnh. Liễu Hạ Khê nhìn con đường phía trước, cau mày nói: "Chỉ cần còn ...

Hóa Vụ - Chương 13.21

 Song thủ - 21 Tay sai của Lâu Ca dùng khăn tay bịt chặt mũi miệng của Trâu Thanh Hà. Trâu Thanh Hà chỉ cảm thấy một mùi hăng hắc khó ngửi xộc thẳng vào khoang mũi, đầu óc dần trở nên choáng váng. "Thả Trâu Thanh Hà ra mau!" Liễu Trục Dương tức giận túm lấy cánh tay của Lâu Ca. "Tiểu Dương, ngủ một lát đi." Lâu Ca nhận lấy chiếc khăn tay thuộc hạ đưa tới, bịt lên mũi hắn. Chẳng mấy chốc, Liễu Trục Dương đã bất tỉnh. Cửa chính của nhà hàng Tây đang đóng kín, tầng dưới vắng tanh. Lâu Ca bế ngang Liễu Trục Dương, đi về phía cửa sau ở bên kia. Bên ngoài có một chiếc xe đang đỗ sẵn. Bọn họ nhanh chóng lên xe, chiếc xe lập tức rời đi. Sau khi xe đi khỏi, Lê Trác Lượng bước ra từ một góc khuất. Trong tay anh ta nghịch một con dao phóng. Ban nãy anh ta từng nghĩ đến việc dùng dao phóng đánh lén Lâu Ca và đồng bọn, nhưng lại sợ làm bị thương con tin... Tề Ninh nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm ánh nắng sớm mùa đông phủ lên người Liễu Hạ Khê một tầng rực rỡ. Y đưa tay ôm ngực, nơi ấ...