Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn giáo hóa trường

Giáo Hóa Trường - Kết cuộc 2

Chương 36 - Cát bụi trở về với cát bụi Trong một gian phòng trà gần đại học Y khoa trực thuộc bệnh viện, Phương Mộc cùng Khương Đức Tiên, Khúc Nhị ngồi đối diện nhau. Khúc Nhị vẫn thờ ơ nhìn ngoài cửa sổ, đối diện đường cái, tòa cao ốc của khu nằm viện màu xám lẳng lặng đứng im. Còn Khương Đức Tiên thủy chung không chịu cùng Phương Mộc đối diện, nhưng theo cách nói của Phương Mộc, sắc mặt đã gần như tro tàn. "Cả quá trình của câu chuyện chính là như vậy." Phương Mộc đem hình của Trần Triết bày ra trên bàn, "Gã chính là Z tiên sinh, đúng không?" Khúc Nhị chỉ quét mắt qua bức ảnh, rồi tiếp tục nhìn về phía cao ốc khu nằm viện. Khương Đức Tiên thì lại nhìn chằm chằm bức ảnh thật lâu, từ biểu tình trên mặt hắn, Phương Mộc đã khẳng định phán đoán trong lòng. "Tại sao cậu muốn nói cho chúng tôi chuyện này?" Một lúc lâu, Khương Đức Tiên gian nan mở miệng. "Không tại sao cả." Phương Mộc lại châm một điếu thuốc, "Làm luật sư, anh hẳn phả...

Giáo Hóa Trường - Kết cuộc 1

Chương 36 - Cát bụi trở về với cát bụi Dương Cẩm Trình lẳng lặng đứng trước bàn làm việc, nhìn chằm chằm sợi kẽm trên cổ người chết một hồi, khẽ thở dài, từ trong túi quần lấy ra một USB gắn lên máy tính, sau vài cái nhấp chuột, đem màn hình chuyển về phía Phương Mộc. "Tự mình xem đi." Đó là hai đoạn video. Trong đoạn video thứ nhất, trợ lý Trần Triết đến đưa văn kiện, thấy Dương Cẩm Trình không có trong phòng làm việc, nhìn quanh khắp nơi một chút, sau khi liền tùy tiện ngồi trên bàn làm việc, trên ghế dựa rộng rãi kia xoay tới xoay lui, còn nâng tách trà của Dương Cẩm Trình lên uống một ngụm. Đoạn video thứ hai chính là toàn bộ quá trình thầy Chu siết chết Trần Triết. Editor: Bánh Tiêu - chỉ post tại: http:// banhtieu137.blogspot.com Phương Mộc im lặng không lên tiếng xem xong, liền đi qua xốc lên mặt nạ của người chết, không sai, đích thật là Trần Triết một mực khiêm tốn cung kính phía sau Dương Cẩm Trình kia. "Gã chính là Z tiên sinh mà các người vẫn muố...

Giáo Hóa Trường - Chương 35

Chương 35 - Kế trong kế Phương Mộc cùng thầy Chu ngồi đối diện nhau trong một quán rượu. Phương Mộc đem tình huống của Đàm Kỷ hướng thầy Chu đơn giản nói một chút, thầy Chu trước sau diện vô biểu tình nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, bình rượu trước mặt đã vơi hơn phân nửa, thức ăn lại một món cũng chưa động. Một lúc lâu sau, ông mới khàn giọng hỏi: "Đàm Kỷ. . . . . .Còn có thể tỉnh lại không?" Phương Mộc thoáng do dự, "Hy vọng rất nhỏ." Thầy Chu thoáng nhếch miệng, chẳng biết là cười khổ hay là muốn khóc. Ông nâng bình rượu trước mặt lên, ừng ực uống một ngụm lớn, Phương Mộc muốn thò tay ngăn cản, nhưng không còn kịp rồi. Vài ngày không gặp, thầy Chu tựa như đã già đi 10 tuổi, đôi mắt trước đây cơ trí sáng ngời giờ trở nên đờ đẫn vô thần, thân hình vốn đã gầy gò nay càng có vẻ mong manh. Phương Mộc nhìn một dòng rượu dư theo cằm ông chảy xuống quần áo nhăn nhúm, không đành lòng nhìn nữa, chộp bình rượu qua. Thầy Chu bất ngờ không kịp đề phòng một ngụm rượu...

Giáo Hóa Trường - Chương 34

Chương 34 - Tuyệt lộ Đứa nhỏ cao hứng bừng bừng ăn bánh bao lạnh trên tay, tay thoáng kéo thanh vịn đong đưa thân thể bên dưới. Liêu Á Phàm đứng ở một mặt thanh vịn khác, đưa tay chùi đi chút mảnh vụn trên mặt nó. "Em ở đâu tìm ra được nhiều lon nước ngọt như vậy?" Liêu Á Phàm đá đá một cái túi căng phồng dưới chân, "Đừng nói là em đã uống hết đống này đó nha?" Đứa nhỏ cười không nói lời nào, trên mặt là biểu tình tự hào pha chút ngượng ngùng. "Cám ơn em." Liêu Á Phàm mỉm cười, đưa tay sờ sờ đầu đứa nhỏ. Đứa nhỏ giống như được cổ vũ, đứng thẳng người lớn tiếng nói: "Chỉ cần chị yêu cầu, em đều có thể giúp chị, cái gì cũng được!" Liêu Á Phàm thoáng cười khổ, "Em không giúp được chị." Đứa nhỏ vội vàng nói: "Em có thể em có thể, chị nói đi, muốn em giúp chị việc gì?" Liêu Á Phàm nhẹ nhàng vỗ vỗ mặt của nó, dưới ánh trăng, khuôn mặt của đứa nhỏ giống như ngà voi trắng nõn bóng loáng. Cô nhìn ánh mắt tràn ngập tự t...

Giáo Hóa Trường - Chương 33

Chương 33 - Cái gọi là vận mệnh ". . . . . . Ok, I think we will creat a nicer world, Good bye." Dương Cẩm trình đặt điện thoại xuống, trên mặt là ý cười không che giấu được. Hắn tựa vào trên ghế da rộng rãi thoải mái phía sau, mắt nhìn chằm chằm trần nhà, rốt cuộc nhịn không được cười thành tiếng. (Ok, tôi nghĩ rằng chúng ta sẽ tạo ra một thế giới tốt đẹp hơn, tạm biệt.) Cách ngày nào đó bước lên đỉnh cao của nhân sinh, đã không còn xa nữa. Nghĩ tới đây, Dương Cẩm Trình không nhịn được thoáng nhìn quanh mật thất nho nhỏ này, trong lòng lại có vài phần không muốn, Đây là một phòng xép nhỏ trong phòng làm việc của Dương Cẩm Trình, trừ hắn và thầy, không có bất luận kẻ nào biết sự tồn tại của mật thất này. Mà kế hoạch vĩ đại năm đó, chính là sinh ra trong mật thất này rồi từng bước từng bước áp dụng. Dương Cẩm Trình vuốt ve cái bàn hơi có vẻ cổ xưa, trong lòng không nhịn được cảm khái, chắc chắn năm sau, nơi này có lẽ sẽ giống như tầng hầm tòa nhà Wiliam James bảo tồn ...