Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Đoạn long đài

Tà Binh Phổ - Chương 4

4, "Ha. . . . . ." Đinh Lam há to miệng, đánh một cái ngáp thật to, ở bên cạnh hắn, ánh mắt Đường Khảo dại ra, phờ phạc ghé vào trên bàn ghi danh. Mà bàn ghi danh này, lại đặt trước cửa tòa nhà Ngoại văn dưới một gốc cây đại thụ. . . . . . Thỉnh thoảng có một hàng nữ sinh cặp kè đi ngang qua, đủ loại đủ kiểu váy dài và váy ngắn lướt qua trước bàn, để lộ những đôi chân xinh đẹp tản ra khí tức tuổi trẻ dưới ánh mặt trời. Đáng tiếc cũng không có ai đối với dãy bàn này cảm thấy hứng thú, các nữ sinh luôn liếc mắt nhìn thảo luận rồi đi xa. "Chiêu. . . . . . Mộ. . . . . .Hình. . . . . .Tân. . . . . . Nữ. . . . . .Diễn. . . . . .Viên. . . . . .Chính, Phim. . . . . .Kinh. . . . . .Dị. . . . . .đến tìm tòi học hỏi?" Vũ Văn chẳng biết từ nơi nào chui ra, đứng trước bàn, gằn từng tiếng niệm tụng biểu ngữ dáng trên bàn ghi danh, sau đó dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn hai tên đang sống ngắc ngoải. "Thầy Vũ Văn. . . . . .Đừng đứng trước bàn ghi danh được không? Cản trở ...

Đoạn Long Đài - Đoạn kết 2

Vĩ Thanh - 2 Một buổi chiều mát mẻ. Cố Thanh hiếm khi có nửa ngày nhàn hạ, có thể an tĩnh ngồi bên cửa sổ, pha cho mình một tách cà phê. Khi đang nhìn đám người rộn ràng nhốn nháo ngoài cửa sổ, Cố Thanh đột nhiên toát ra một ý niệm chưa bao giờ có. Vì sao không đi gặp cha mẹ nuôi của Tống Xảo Trĩ một chút chứ? Dù sao, chị cũng là do họ nuôi lớn. Gọi điện thoại cho bạn bè ở cục công an, địa chỉ gia đình Tống Xảo Trĩ rất nhanh đã tra được, Cố Thanh máy móc, đi vào một khu nhà trong một tiểu khu ven thành phố. Sau khi đối chiếu một lượt địa chỉ trong tay, Cố Thanh nhấn chuông cửa. Một bà cụ tóc trắng xóa ra mở cửa. "Cô là?" "Bà ơi, con là đồng nghiệp trong công ty của Tống Xảo Trĩ, đặc biệt đến thăm bà, thuận tiện mang đến số tiền lương vẫn chưa thanh toán cho cô ấy." "A. . . . . .Mau vào đi!" Bày biện trong phòng rất đơn giản, một gian phòng hướng mặt trời vẫn còn lưu lại giường một người, bà cụ tựa hồ vẫn còn chờ Tống Xảo Trĩ quay về. ...

Đoạn Long Đài - Đoạn kết 1

Vĩ Thanh - 1 Vũ Văn, thân mến. Thời tiết nơi này dần lạnh đi, chẳng biết anh hiện giờ đang ở phương nào, có hay chăng lại cùng Huyền Cương lưu lạc đầu đường cuối phố, hay rất may mắn được ngủ ngon trongmột căn phòng ấm áp? Cuộc sống gần đây rất hỗn loạn, mỗi ngày đều có rất nhiều chuyện phải xử lý, anh thì hay rồi, vỗ mông bỏ đi, để lại cho tôi một cục diện rối rắm phải chỉnh đốn. Ngày hôm qua bớt thời gian đi thăm mộ Lưu Thiên Minh, cảm giác không tốt lắm, bởi vì dưới mộ bia kia cái gì cũng không có, ngay cả mộ chôn quần áo và di vật cũng không tính là. . . . . . Cao ốc Đằng Long phải chuẩn bị xây dựng lại rồi, lần này tôi quyết định mời hai cha con Ngụy gia đến tham gia công tác thiết kế tòa cao ốc mới, tôi nghĩ bọn họ sẽ làm rất tốt. Nói cho anh chuyện này, trên cục công an gọi tôi đến, giao cho tôi một quyển nhật ký thật dày, là từ trong nhà Trần Từ lục soát được. Tôi đã xem bản nhật ký này thật lâu, giữa những hàng chữ trong nhật ký, Trần Từ bày tỏ rất nhiều bất mãn v...

Đoạn Long Đài - Chương 40

Chương 40 - Ly biệt Ánh mặt trời thật chói mắt! Cố Thanh ngọ ngoạy ngồi dậy, dùng sức dụi đôi mắt. "A, cô đã tỉnh rồi sao?" Người đàn ông ngồi trên đất ôn hòa hỏi han. Đã tỉnh rồi sao? Cố Thanh chỉ cảm thấy bản thân như vừa ngủ say một thế kỷ. "A! Vũ Văn? Lưu Thiên Minh?" Tựa hồ không kịp suy nghĩ gì, hai cái tên trực tiếp từ trong miệng Cố Thanh vọt ra. "Đi rồi. . . . . .Đều đã đi rồi. . . . . ." Người đàn ông thoáng nâng kính, híp mắt nhìn về phương xa. Cố Thanh theo tầm mắt người đàn ông nhìn lại, hồng thủy đã rút, lộ ra phế tích thê lương, xa xa thành phố tuy vẫn là một mảnh hỗn loạn, nhưng không còn ai hốt hoảng, hàng loạt nhân viên chữa cháy và nhân viên y tế đang gọn gàng ngăn nắp xử lý hiện trường sau tai họa. "Kỹ sư Ngụy. . . . . .Bọn họ. . . . . . Đã đi đâu rồi?" Cố Thanh cẩn thận hỏi han. "Đi theo tôi." Ngụy Viễn Chinh đứng lên, vỗ vỗ tro bụi bám trên mông. Cố Thanh chần chừ một chút, vẫn đi theo. Nửa đ...

Đoạn Long Đài - Chương 39

Chương 39 - Thiên biến Đã không còn đường để vãn hồi nữa, trên bầu trời lôi minh điện thiểm, mây đen khuynh thành, chỉ chốc lát, mưa rơi xuống tầm tã, tựa hồ nghênh đón Long Thần điều khiển mưa trở về vị trí cũ. Theo một tiếng huýt rõ ràng phá không, cự long bạch sắc từ đỉnh cao ốc bay lên trời, mặt đất bắt đầu kịch liệt chấn động. Chiếc Santana trắng đang hướng ra ngoài gấp rút chạy đi, mặt đất mạnh lắc một cái, thân xe thiếu chút nữa đã bị lật, Vũ Văn đánh mạnh tay lái, xe chở mọi người thẳng tắp đâm gãy cột chắn ngang cửa bãi đỗ xe. Cố Thanh ngoảnh đầu nhìn ra cửa kính xe, cửa sổ tầng 23 cao ốc Đằng Long mạnh phun ra một đám bụi mù, nửa mái nhà tà tà sụp xuống. Chiếc xe đang lúc vội vã xông ra đường, rồi chạy ngược hướng, thỉnh thoảng tránh né xe cộ đối diện. "Mau! Bằng không sẽ không chạy kịp!" Ngụy Viễn Chinh lòng nóng như lửa đốt, liều mạng lay chỗ ngồi của Vũ Văn. Vũ Văn cắn răng một cái, chiếc xe trực tiếp leo lên vỉa hè, một đường bấm còi như điên lao về phía ...

Đoạn Long Đài - Chương 38

Chương 38 - Kích gãy (kích là binh khí cổ, câu này ý nói sự thất bại nặng nề) 8h30 tối, sau cùng Vũ Văn thông qua một máy tính kiểm tra, chuẩn bị kỹ càng công tác. Vũ Văn lau một phen mồ hôi, gật đầu với Lưu Thiên Minh, Lưu Thiên Minh hiểu ý, lập tức phái các đồng nghiệp khoa thông tin về nhà, những người trẻ tuổi kia làm liên tục sáu bảy tiếng đồng hồ, cũng đều mệt không chịu nổi, Lưu đội trưởng bằng lòng thả bọn họ trở về, đúng là cầu còn không được, chỉ trong một công phu chớp mắt, toàn bộ liền rời khỏi cao ốc Đằng Long, cả tòa nhà, cũng chỉ còn lại bốn người Vũ Văn bọn họ. "Còn nửa giờ nữa, hậu thiên bát quái tôi thiết kế này sẽ bắt đầu chuyển động. Do thời gian cấp bách, Vũ Văn không kịp đem ký hiệu biến hóa dùng chương trình phần mềm tự động vận hành, cho nên chúng ta chỉ có thể dùng sức người để can thiệp vài điểm biến hóa mấu chốt." Ngụy Viễn Chinh hắng giọng một cái, tựa như đang ở trong lớp học giảng bài cho học sinh, "Trận pháp này bề ngoài là một lá ...

Đoạn Long Đài - Chương 37

Chương 37 - Lam Nguyệt Cứ như trong phim điện ảnh Hollywood, xe cảnh sát bao giờ cũng đợi sau khi tất cả đã yên ổn trở lại mới ò e ò e chạy tới, lúc này đây tựa hồ huyên náo dữ dội, cũng không có người cường điệu phong tỏa tin tức gì đó nữa, các phóng viên như ruồi nhặng ngửi được mùi chen chúc đến, điều này cũng khó trách, ông trùm tập đoàn tự sát, quản lý cấp cao tinh thần thất thường, một người bị chém ngang thắt lưng, còn có một bộ xương trắng được đưa ra ánh sáng, cũng đủ để thành phố này nghị luận hết một tháng. Chiếu theo quy tắc làm việc, trợ thủ Tiểu Lý của Lưu Thiên Minh muốn đưa Vũ Văn và Cố Thanh về cục lấy lời khai, Lưu Thiên Minh mỏi mệt không chịu nổi lại hướng gã khoát tay ra hiệu: "Không cần nữa, là chuyện gì xảy ra tôi đều biết, thả bọn họ trở về nghỉ ngơi đi." Ngay khi Cố Thanh dìu Vũ Văn đi qua người Lưu Thiên Minh, hai người đàn ông tâm chiếu bất tuyên (trong lòng ngầm hiểu không cần nói ra) nhìn nhau, trong ánh mắt kia hàm ý không cần nói cũ...

Đoạn Long Đài - Chương 36

Chương 36 - Thủ phạm Vầng triều dương từ đường chân trời nhô lên, mang theo luồng khí sắc bén chọc thủng sương mù bao phủ thành phố, ánh nắng ấm áp xuyên thấu qua cửa sổ bể nát, chiếu vào trên mọi người, Vũ Văn không khỏi giơ tay lên, ngăn lại tia sáng chói mắt. Lưu Thiên Minh thấy Cố Thanh vẫn đứng ở nơi Tống Xảo Trĩ biến mất, khóc đến lê hoa đái vũ, tâm có chút không đành lòng, đi ra phía trước đưa khăn tay cho cô, trấn an nói: "Đừng quá thương tâm, chị gái cô tuy rằng mệnh khổ, may mà đã rửa được nỗi oan, hai gã đàn ông hại cô ấy cũng đều bị trừng phạt báo ứng rồi." "Hiện tại không phải thời điểm nói việc này." Vẻ mặt Vũ Văn vẫn chưa buông lỏng, "Cố Thanh, còn nhớ rõ Bồ Viễn trước khi chết nói câu sau cùng không, Đỗ Thính Đào tham ô tiền vốn công trình căn cứ xác thực không hề ở chỗ hắn, có một người khác lấy thứ này áp chế Đỗ Thính Đào, từ nơi hắn cầm đi một ngàn vạn." "Việc này rất quan trọng sao? Có liên quan gì với chúng ta?" Lưu T...

Đoạn Long Đài - Chương 35

Chương 35 - Nghiệt nợ "Tôi giãy giụa ngẩng đầu, nhìn bầu trời, cánh cửa thang máy kia đã đóng lại, trừ bỏ ngọn đèn nhỏ xanh biếc trên đỉnh vách không ngừng lập lòe, nơi này không có ánh sáng nào nữa. Tôi liều mình gào to cứu mạng, mong đợi có thể có công nhân nghe thấy, nhưng tôi gọi đến khàn giọng, xung quanh vẫn không có chút động tĩnh." "Ngày hôm sau, 30 tết, công trường đã không có khả năng có người, tôi từ bỏ ý định kêu gào, rất đói. . . . . .Cũng rất khát. . . . . .Xa xa loáng thoáng truyền đến tiếng pháo nổ, tôi mơ mơ màng màng nghĩ. . . . . .Đã sang năm mới." "Tuy rằng thân bị vây trong tuyệt cảnh, nhưng tôi vẫn không hết hy vọng, tôi biết, kỳ hạn công trình rất gấp, qua 7 ngày đầu năm sẽ có một nhóm công nhân đến trước. Nói cách khác, tôi nếu như có thể kiên trì bảy ngày, còn hy vọng được cứu. Tôi muốn sống. . . . . ." "Đầu năm, tôi mang theo bên người hai thanh kẹo cao su đã hoàn toàn không còn đường, trở thành một khối cao su, tôi...

Đoạn Long Đài - Chương 34

Chương 34 - Chân tướng Đêm, yên tĩnh mà ngưng trệ. Tiếng gào rít của Hồn Độn từ xa vọng tới trong cao ốc, nghe ra được, nó có phần thẹn quá hóa giận. Vũ Văn dựa bên cửa sổ, mặt không cảm xúc mà nhìn ngọn đèn lác đác trong thành phố, tiếp tục kiên trì một giờ nữa, ánh nắng ban mai sẽ xuất hiện nơi chân trời, mà Hồn Độn lại e ngại ánh mặt trời, cũng chỉ có thể trốn về trong bóng tối, dù cho nó có bị Long Thần nhập vào, cũng không cách nào né tránh nhược điểm ngoài thân. Nghĩ đến Kinh Hà Long Vương, Vũ Văn lại nhịn không được khẽ thở dài. Cặp mắt to của Cố Thanh, tựa hồ có năng lực nhìn thấu nội tâm của người khác, sau khi cô nghe tiếng thở dài kia của Vũ Văn, liền luôn nhìn chằm chằm Vũ Văn. Vũ Văn bị cô nhìn đến có phần mất tự nhiên, cười hỏi: "Nhìn cái gì vậy, chưa thấy qua lão đại nào đẹp trai vậy à?" Cố Thanh cũng không có tâm tình cùng anh chọc cười, sâu kín nói: "Anh. . . . . .Còn đang suy nghĩ về Kinh Hà Long Vương kia sao?" Nụ cười trên mặt Vũ ...

Đoạn Long Đài - Chương 33

Chương 33 - Giải cứu Cố Thanh chân tay luống cuống đứng trước cửa đại sảnh, bản thân vừa mới chạy đi có một chút, trong đại sảnh yến hội đã trở thành một đống hỗn độn, xa xa Lưu Thiên Minh nhắm chặt hai mắt gần nữa thân mình chôn trong đá vụn, trên trán còn đang chảy máu, gần đó một chút Vũ Văn tựa hồ cũng bị thương nặng, đang cố giãy dụa muốn từ trên mặt đất đứng lên, về phần Huyền Cương, đang dùng một tư thế vặn vẹo kỳ quái nằm trên mặt đất. . . . . . Cô cực kỳ muốn nhào sang nâng Vũ Văn dậy, nhưng giữa bọn họ, vẫn còn bị ngăn cách bởi một Hồn Độn máu tươi đầm đìa. . . . . . Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ban nãy thoát đi, Cố Thanh từng giải thích đại khái cho Bồ Viễn về tình hình đã xảy ra. Bồ Viễn hiện tại đã biết, đầu cự thú trước mặt này chính là thủ phạm gây nên huyết án trong cao ốc Đằng Long, mà bản thân bất hạnh do diện mạo cực giống Đại Đường hoàng đế Lý Thế Dân, nên trở thành mục tiêu chọn lựa công kích đầu tiên của cự thú. Tuy rằng còn chưa hiểu rõ vì sao bản thân đ...