Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Quý Giai

Hóa Vụ - Chương 6.9

Dao găm đánh rơi 09 "Cung Cường tiểu tử kia đã chuồn đi đâu rồi?" Quý Giai ở nhà đại ca Liễu Hạ Khê sớm đã ăn chùa xong cơm tối, (Hai vị chủ nhân của Liễu gia còn chưa trở về, khách nhân đã ăn sạch. Rốt cuộc là nhà người có tiền, trong nhà có cả bảo mẫu, vệ sĩ) Thật sự không quen nhìn cái đôi tình lữ đần đó như trẻ sinh đôi kết hợp ở một bên thì thầm nhỏ to, cũng không biết đang nói cái gì mà hăng say như vậy, Liễu Hạ Khê trước kia cũng không phải người như thế mà. Ăn no tâm tình cũng tốt theo. Một bên xỉa răng lên xe cùng Hạ Khê bọn họ đến nhà Liễu Hạ Khê lấy hành lý. Nói thật ra, y thật sự tò mò nhà của Liễu Hạ Khê, trước kia sống chết cũng không để y đến. . . . . . . Lần này rốt cuộc có thể đăng đường nhập thất rồi. Chỉ ngẫm lại cũng khiến người ta hưng phấn, tới cùng có chỗ nào đặc biệt? "Thỏ khôn có ba hang, Cung Cường nhìn qua cũng là một đứa trẻ giảo hoạt, không thể so với con rắn sư huynh đệ dở ẹc kia của cậu. Đúng rồi con rắn kia là sư huynh hay sư đệ v...

Hóa Vụ - Chương 6.8

Dao găm đánh rơi 08 Thương nhân thành công nổi tiếng của thành phố Bắc Kinh Liễu Thừa Bỉnh so với em trai quan hệ giao tiếp phải rộng hơn, gốc rễ phải sâu hơn. Phương thức xử lý sự tình cũng bất đồng, y là kẻ bề trên, việc nhỏ không thích tự mình xuất lực làm. Báo án và bắt người đồng thời tiến hành. Dựa vào thân thủ của y và vệ sĩ ít nhất có thể bắt được hai tên. Liễu Thừa Bỉnh lại cố ý để cho tên trên tay mình chạy thoát, lưu lại tên trên tay vệ sĩ. Đám nhóc này miệng còn hôi sữa, ỷ vào đông người diễu võ dương oai, khi chỉ còn lại một mình thì lá gan liền nhỏ hẳn, không chịu được dọa dẫm. Cảnh cục của khu Liễu Thừa Bỉnh từ trên xuống dưới đều rất quen thuộc với y, Quý Giai phục vụ ngay khu này. Y vốn chính là người cho Liễu Hạ Khê vào danh sách làm việc ở đây. Tuy còn chưa tới thời gian làm việc chính thức, đến báo án cũng đã có sẵn người ở đó. Tiểu quỷ bị bắt lại hiểu biết có hạn. Nó là tiểu lâu la của bang Đông Chính, lão đại tên là Cung Cường. Lăn qua lăn lại cả vùng k...

Hóa Vụ - Chương 5.5

Đội trộm cướp trên xe lửa 05 Trâu Thanh Hà chần chừ, anh Liễu từng nói không thể kể. . . . .Cũng không biết là thật hay giả. Thế nhưng, nhìn bộ dáng anh Quý rất sốt ruột. . . . . . .Kẻ trộm mặc dù đáng hận, nhưng mà. . . . . Anh Quý cũng không phải người ngoài, nếu là em trai của bạn anh ấy trộm đồ chưa thành công đã mất tính mạng cũng quá đáng thương. (Cậu tưởng rằng lên tòa án binh phần lớn sẽ mất mạng. Đây thuần túy xuất phát từ suy đoán của bản thân cậu không có căn cứ gì thực tế.) Tâm tư Trâu Thanh Hà Quý Giai không hề biết, một mực thúc giục hỏi: "Tới cùng xảy ra chuyện gì? Em rốt cuộc có nói hay không!" Kiên nhẫn của y cũng không tốt lắm, thấy bộ dáng không thể nói của Trâu Thanh Hà, đứng dậy muốn đi. Trâu Thanh Hà cân nhắc so đo nặng nhẹ của nội tâm mình (Cậu có chút hiểu được tâm tình anh Liễu lúc ấy muốn xoay người lại thôi. Tên trộm nọ rơi vào tay mấy người kia không có kết cục gì tốt, anh Quý tiến lên đòi người như vậy nhất định cũng không có khả năng đòi...

Hóa Vụ - Chương 5.4

Đội trộm cướp trên xe lửa 04 Liễu Hạ Khê có một thói quen giết thời gian trên hành trình nhàm chán rất tốt: Vẽ vật thực về con người, phong cảnh (loại ký họa này dùng bút chì để vẽ phác thảo). Giấy vẽ anh ký họa vốn không phải loại mua từ cửa hàng chuyên dụng đóng thành cuốn, là tự mình mua giấy trắng có chút dày cắt thành 16k đóng lại. Giấy trong huyện thành rất rẻ, bấy giờ trên Hà Châu có bãi cỏ lau trải dài. . . . . . Xưởng sản xuất giấy liền có đến mấy nhà. Luyện tập vẽ tranh sao chép là bước đầu học tập kỹ xảo của người khác dùng bút vẽ màu. Vẽ thực vật thì lại là luyện tập khả năng nắm bắt hình thái sự vật, dùng bút biểu đạt ra mỹ cảm cũng cần tích lũy kinh nghiệm. "Lòng tin ở ngực" và "Tim tay tương ứng" không phải chuyện một sớm một chiều. Liễu Hạ Khê lúc đầu khi học phác họa chỉ thích ở nhà ga, trung tâm thương mại, công viên nhiều người vẽ vật thực, một là luyện tập, hai là quan sát biểu cảm của người khác. "Ý?" "Làm sao vậy?...

Hóa Vụ - Chương 5.3

Đội trộm cướp trên xe lửa  03 Quý Giai cười hì hì đi tới, trong tay mang theo túi nylon dạng lưới chứa đầy quýt. Phía sau y đi theo nữ nhân viên tàu khuôn mặt búp bê kia hai người đối đáp câu có câu không. "Đến đây ngồi." Ân cần tiếp đãi nữ nhân viên tàu, vẫy tay ra hiệu Phục Lệ Phân ngồi vào trong. Đẩy mấy thức ăn, nước uống trên bàn vào trong, đặt quýt vào vị trí trống. Phục Lệ Phân nhích mông vào trong, cũng không khách khí, nhón một quả ăn: "Oa! Thật ngọt!" "Đây là quýt mật, đặc sản bản địa." Thanh âm của nữ nhân viên tàu cũng trong vắt nhè nhẹ dễ nghe. Nhưng con gái người ta còn chưa ngồi nóng chỗ, đã bị sự nhiệt tình của Quý Giai khiến cho tay chân không biết nên để đâu. "Anh Quý, ngồi bên này." Trâu Thanh Hà đứng lên, ngồi đến tê rần rồi. Liễu Hạ Khê cũng đứng lên, anh chân dài cũng chịu không được co chân thời gian lâu. "Chúng tớ đi dạo loanh quanh, cậu trông coi hành lý." Ngồi xe thời gian dài, cũng có không ít lữ ...

Hóa Vụ - Chương 5.2

Đội trộm cướp trên xe lửa  02 Như phản xạ có điều kiện, không ít lữ khách đều tự sờ ví tiền trong túi mình. Quần áo mùa hè phong phanh có thể nổi bật đường nét bên ngoài của ví tiền trên túi áo trong hay túi quần. Liễu Hạ Khê không cần nhìn cũng biết ví tiền của mình còn tồn tại an toàn, ví tiền của anh đặt ở túi quần, gần sát đùi có thể cảm nhận được. Lại có người hô lên "Ví tiền của tôi cũng không thấy nữa." Toa xe bắt đầu ầm ĩ, nơi nơi đều là tiếng nghị luận và chửi rủa. Liễu Hạ Khê đá xéo một cước về phía Quý Giai đối diện đang dựa lưng vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi. Cách trạm mới hơn một giờ, phỏng chừng y không ngủ nhanh như vậy. Quý Giai mở mắt, nhìn thoáng qua Liễu Hạ Khê liền hiểu được ý của anh: "Đã muộn, hẳn là lúc ở trạm thất lạc. Lên xe sẽ không động thủ nhanh như vậy. Trừ phi là Tán Tiên, chỉ có điều hành động này cũng có quy tắc của riêng mình, Tán Tiên nếu không phải là cao thủ trong cao thủ cũng khó có thể tồn tại." Quý Giai vốn cũng không...

Hóa Vụ - Chương 5.1

Đội trộm cướp trên xe lửa 01 Một người nói muốn 'Mua vé ngồi', một người nói muốn 'Mua vé giường nằm'. Trâu Thanh Hà nhìn hai thanh niên lớn già đầu trước mắt không thèm để ý đến ai mà tranh luận, ai cũng không chịu nhường bước. Giá cả chênh lệch rất lớn. Cùng thời gian cùng đích đến mà, Trâu Thanh Hà tán thành đề nghị mua vé ngồi. Hai người kia càng lúc càng lớn tiếng, đây chính là phòng bán vé nơi công cộng, vô luận vị nào cũng đều là người cố chấp. Có không ít người đang vây xem, ước chừng trông mong bọn họ có thể đánh nhau, Trâu Thanh Hà cảm thấy có chút mất mặt. Trâu Thanh Hà bởi vì một đêm ngủ không được ngon giấc mà rất không có tinh thần, tạm thời vẫn duy trì trầm mặc. Có chút đói có chút mệt. Trâu Thanh Hà tiến lên hai bước nói: "Vé ngồi, mua vé ngồi." Khẩu khí kiên quyết. Hai chọi một thông qua: Mua vé ngồi. Quý Giai đắc ý dào dạt, ngủ một giấc ngon lành trạng thái của y đã đạt tới đỉnh cao. Vé ngồi chẳng những có thể tiết kiệm tiền, h...

Hóa Vụ - Phiên Ngoại 2

Phiên ngoại - Sắc đêm dịu dàng Quý Giai đột ngột bị cảm nắng khiến cho Trâu Thanh Hà để tâm cân nhắc. Trước khi lên thuyền thuận tiện đến hiệu thuốc mua chút thuốc cầm tiêu chảy, giảm sốt, say tàu xe thường dùng dự trữ. Nào ngờ lập tức đã được dùng tới. Quý Giai lên thuyền chưa bao lâu, bụng lại bắt đầu đau, không có những dị trạng khác, chỉ là tiêu chảy. May mà đến sớm, ngồi nhà xí đến hai chân tê rần. Chờ lúc y đi ra, bên ngoài đã có một chuỗi người chờ đợi, mọi người trừng mắt với y. Y khó xử, cũng đâu phải cố ý đâu mà. Trở lại không gian nho nhỏ trong khoang thuyền chỉ có mình Trâu Thanh Hà, trên mặt bàn có hai viên thuốc và một ly nước ấm. "Cầm tiêu chảy." Trâu Thanh Hà hiển nhiên một mực chờ y trở lại. "Hạ Khê đâu?" Quý Giai cũng không khách khí uống hết thuốc. Đang cảm thấy mất nước đây. . . . Chà, sống lại rồi. "Anh Liễu cảm thấy khoang thuyền oi bức, hiện tại đang ở boong thuyền hóng gió." Trâu Thanh Hà lần đầu tiên ngồi loại tàu khác...

Hóa Vụ - Chương 4.4

Đường ray ký ức 04 Quý Giai nhìn đồng hồ đã 8h40', Liễu Hạ Khê còn chưa có dấu hiệu rời giường. "Thật là, cũng nhàn nhã quá đi chứ!" Cùng khóa tốt nghiệp y lại làm việc bận rộn tối mắt tối mũi. . . . .Thỉnh thoảng hâm mộ. . . . . .Y mới không thích hợp với loại cuộc sống nhỏ bé yên tĩnh này. Y nặng nề gõ vang cửa phòng, cửa không đóng chặt, đẩy liền mở. Liễu Hạ Khê tỉnh dậy, mở mắt ra nhìn y có chút đờ đẫn, đôi mắt vòng vo bốn phía một chút lúc này mới cực nhanh xoay người đứng dậy. "Thanh Hà đâu?" Liễu Hạ Khê súc miệng đánh răng rửa mặt thay quần áo đi ra, chỉ thấy Quý Giai an ổn ngồi trong phòng khách. "Không biết đâu, đột nhiên liền ra khỏi nhà, cũng không nói gì cả." Quý Giai để sách trong tay xuống, nhà Liễu Hạ Khê thật nhàm chán, ngay cả TV cũng không có, bình thường chẳng biết cậu ấy trải qua thế nào, giống như làm hòa thượng vậy. "Cậu cùng em ấy nói bậy bạ một trận chứ gì." Ánh mắt Liễu Hạ Khê chuyển lạnh, không thích người...