Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Biệt Ly tiên sinh

Tà Binh Phổ - Chương 53

Chương 53 - Đêm lạnh Sau mười phút, tráng hán vác hai nam sinh hôn mê bất tỉnh về tới đỉnh đài sân thể dục, hướng Biệt Ly tiên sinh phục mệnh: "Báo cáo sư tôn, năm ngàn ma quân đều đã bị tiêu diệt, một tên cũng không sót!" "Ừm. . . . . ." Biệt Ly tiên sinh trầm ngâm trong chốc lát, không có vẻ phủ nhận. Ánh mắt lại chuyển hướng Vũ Văn một bên. Thi hành cấm chú, thân hình người phàm của Vũ Văn lại một lần nữa thừa nhận áp lực khó có thể tưởng tượng, y sớm đã sức cùng lực kiệt ngã ngồi trên mặt đất, ngụm lớn thở hổn hển. Biệt Ly tiên sinh diện vô biểu tình nhìn Vũ Văn, đột nhiên trầm giọng kêu lên: "Tây Quan!" Trong lòng bàn tay nhất thời tụ lên một tầng bạch quang nhàn nhạt. Tráng hán cả kinh, vội vàng khom lưng đáp: "Có!" "Bắt trụ nghiệp chướng này cho ta!" Tay phải Biệt Ly tiên sinh dứt khoát vung lên. "Này. . . . . ." Tráng hán hơi có chút do dự. "Chính là muốn kháng mệnh?" Biệt Ly tiên sinh lạnh l...

Tà Binh Phổ - Chương 52

Chương 52 - Cấm chú Trong mông lung, Vũ Văn phảng phất như nhìn thấy rất nhiều người mình từng nhận thức, khuôn mặt này rất quen thuộc, nhưng y lại gọi không được tên của những người này, những người này vây quanh cạnh Vũ Văn, dùng ngữ điệu cực nhanh nói với nhau chuyện gì đó, Vũ Văn mặc dù nghe rất rõ ràng, nhưng một câu cũng nghe không hiểu. Rất nhanh, những người này lại vội vã lặng lẽ bỏ đi, Vũ Văn tâm trạng sốt ruột, đang muốn đưa tay giữ lại, xúc cảm trên tay lại là một mảng trống rỗng! Ngay khi Vũ Văn trong mộng thấp thỏm lo âu, một nữ hài mang theo thanh âm nức nở cùng tiếng sủa lo lắng của Huyền Cương gọi y bừng tỉnh. Vũ Văn mở mắt, nhìn thấy đúng là Phương Hân lệ rơi đầy mặt, chẳng biết nàng đã gặp phải sự tình gì, trên tóc cư nhiên còn dính rất nhiều vụn cây cỏ, trên mặt cũng có mấy chỗ trầy xước nhỏ. "Thầy! Mau cứu Đường Khảo và Đinh Lam đi! Bọn họ bị một đám lính của quân đoàn vong linh bắt đi rồi!" Phương Hân khóc lóc kể lể nói. "Hả?" Vũ Văn...

Tà Binh Phổ - Chương 30

Khâm Nguyên 30, Đao đoạn nhân vong. . . . . . Austin lẳng lặng nằm trên mặt đất, nước mưa dần rửa sạch bùn bắn tung tóe trên mặt hắn, lộ ra đường nét rõ ràng của gương mặt. Nhưng đao đâu? Vũ Văn kéo chân bị thương quỳ rạp trên mặt đất, càng không ngừng lấy tay giữa vũng nước đen sì sờ soạng khắp nơi, nhưng y lần tìm xung quanh mấy chục thước, vẫn không thu hoạch được gì. Không thể nghi ngờ, có người thừa lúc Austin hấp hối lấy đi đoạn đao. Vũ Văn và Vô Vi Tử liếc mắt nhìn nhau, trong đầu đồng thời hiện ra khuôn mặt của Bách Diệp. Vô Vi Tử mạnh mẽ vận lực, nghĩ muốn cảm ứng linh lực dao động bốn phía, nhưng một đao cuối cùng kia của Austin hung hiểm cực kỳ, ông dốc hết toàn lực xuất ra Vân Lôi Quyết, đã không hề giữ lại mà tiêu hao hết chút linh lực sau cùng, hiện tại chỉ cảm thấy trong cơ thể trống rỗng, giống như một hồ lô bị khoét lỗ. Sau khi cố gắng thử vài lần, tâm Vô Vi Tử không cam lòng phát ra một tiếng rống dài, dùng sức giậm chân, dưới chân dợn lên một mảnh bọt ...