Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Sử Tuyết Thiến

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 13 - Chương 13

Chương 13 - Tượng thần Tôi nhìn thấy trên chiếc tủ đối diện giường có đặt một bức tượng gỗ nhỏ sơn đen viền vàng, hình dáng ba đầu sáu tay, mặt mũi xanh đen, miệng phun lửa, thần thái phẫn nộ, toàn thân trần trụi, ngồi trên một đoá sen đen mười hai cánh. Hoa nở bung, nó ngồi giữa trung tâm. Một mặt là “Hỷ”, một mặt là “Nộ”, một mặt là “Si”, sống động như thật. Bức tượng này vốn dĩ tôi không quen thuộc, nhưng đến giờ thì đã gặp đến lần thứ ba, lần đầu là ở căn hộ mới của A Căn, lần thứ hai là tại nhà của Lão Oai ở Trấn Ninh nuôi Cổ Bò Cạp, còn lần này là lần thứ ba. Tôi không biết rốt cuộc bức tượng Hắc Phật này là thứ gì, nhưng tôi đã chợt nhớ ra người phụ nữ chạy xe mô tô kia là ai rồi. Vương San Tình, người phụ nữ nuôi cổ tình.

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 13 - Chương 12

Chương 12 - Bóng lưng Tôi lập tức mở bừng mắt, bật dậy đẩy cửa xe, bước xuống, vội vàng hỏi lão Mễ và chị Chung đang thấp thỏm chờ đợi bên cạnh: “Còn nhớ số điện thoại của viên cảnh sát từng phụ trách vụ án lần trước không?” Lão Mễ đáp là nhớ, tôi liền bảo ông ta lập tức gọi điện báo án, yêu cầu cảnh sát đến ngay. Lão Mễ trừng mắt: “Thật sự là tên khốn đó à? Sao cậu biết?” Tôi nói: “Bảo gọi thì cứ gọi, nói nhiều làm gì?” Lão Mễ không dám hỏi thêm, vội vàng cầm điện thoại gọi ngay. Còn tôi thì nhanh chân chạy tới cửa toà nhà kia. Dạng nhà trọ như thế này, thường thì chủ nhà hoặc quản lý sẽ ở tầng một. Tôi gõ cửa vài cái nhưng chẳng ai ra mở. Nhìn thấy lão Mễ và chị Chung không chú ý, tôi liền gọi Đoá Đoá ra. Cô nhóc không cần tôi nhắc, trực tiếp lướt vào bên trong mở khoá cổng sắt. Tôi men theo cầu thang chạy lên. Đúng lúc ấy, cửa một căn phòng ở tầng một mới mở ra, một ông lão mắt nhắm mắt mở ló đầu ra chửi ầm lên: “Đứa nào chết tiệt thế, nửa đêm không ngủ mà phá cửa làm cái gì?” L...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 13 - Chương 11

  Chương 11 - Tiểu Quỷ Tối hôm đó, đúng 12 giờ khuya. Trong phòng khách nhà chị Chung, một chiếc bàn được dựng lên. Trên bàn bày một quả cam, một bát cơm trắng, mỗi món một phần gồm mỡ heo, cá chép và tai heo. Ba cây trầm hương được thắp lên, bên cạnh là một cặp nến đỏ. Cửa sổ và cửa chính đóng kín mít, ánh lửa nến vàng nhảy múa, theo nhịp tụng kinh của tôi mà rung động, tạo thành những hình thù kỳ dị, vẽ nên nhiều hoa văn khiến người ta trầm tư suy ngẫm. Trên bàn, ngoài những đồ vật cúng tế đã nêu, còn có ba món đặc biệt khác. Thứ nhất, là bộ quần áo mà bé Náo Náo mặc vào ngày trước khi chết. Thứ hai, là khẩu súng đồ chơi mà Náo Náo yêu thích nhất khi còn sống. Thứ ba, là một chiếc áo lót đã theo chị Chung lâu năm nhất, trên đó vẫn còn lưu lại mùi hương của người mẹ. Theo lý thuyết, một khi đã khoét lỗ đỉnh đầu, rạch ba nhát dưới rốn, ba hồn bảy vía đều bị thu lại, thì Náo Náo lẽ ra đã sớm đoạn tuyệt mọi dây dưa với người mẹ, không thể nào cứ hiện về trong mộng và ảo giác của chị ...