Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn lục hổ

Sưu Quỷ Thực Lục 96

96, Thầy Phùng gật đầu nói: "Được, ta sẽ nói cho mấy đứa biết. . .Trước hết hỏi mấy đứa, có biết trên lịch sử có một người rất rất giỏi, luôn hy vọng có thể giống như ta, được vĩnh sinh không?" Tôi đảo trắng mắt: "Lại là lịch sử?! Nhưng mà, hình như tất cả những người tài giỏi và người không tài giỏi, đều hy vọng trường sinh bất lão đúng không, cái đám muốn ăn thịt Đường Tăng không phải đều vậy sao? Có thể cho thêm đầu mối không?" "26. Số liệu này với hắn mà nói có vai trò quan trọng, là đỉnh điểm của cả đời hắn." Tôi thở dài: "Tôi chỉ biết là ngày 16, tháng 6 năm 16 tuổi, là ngày xui xẻo chói lọi của tôi." Dương Song Song đột nhiên nói: "Thật ra, con cảm giác con đã biết thầy đang nói ai rồi. Trong lời thầy nói trước đó đã sớm có chút đầu mối khác." "Nói thử xem." "Tần Thủy Hoàng. Thầy vừa rồi luôn miệng nói, thầy sống hơn hai ngàn năm, Tần Thủy Hoàng là người cách đây hơn hai ngàn năm, ông ta là một nhân v...

Sưu Quỷ Thực Lục 90

90, "Tìm kiếm Thủ Linh Nô!" Tôi ngoan ngoãn trả lời, cảm giác giờ phút này Dương Song Song như là Holmes hoặc Poirot công bố lời giải của một vụ án lớn, tôi thì. . .Như một kẻ đóng vai phụ. (Tiêu: Holmes thì ai cũng biết rồi nhỉ, còn Poirot tên đầy đủ là Hercule Poirot, nhân vật của nhà văn Agatha Christie, có mặt trong các tác phẩm như Murder on the Orient Express [Mấy tháng trước phim này có chiếu rạp nè], và The ABC Murders, ...) "Đúng, 'Tìm kiếm Thủ Linh Nô!' cậu nhớ không, khi ông già cổ phục bị đám linh khuyển hung ác kia sát hại, cậu và Lục Hổ chỉ đánh bừa, ông ấy làm sao có thể trông cậy cậu viết ba chữ  'Tìm kiếm Thủ Linh Nô' lên đầu, sau đó tình cờ gặp gỡ cậu tại trường Giang Y chứ? Cho nên cái gọi là 'Tìm kiếm Thủ Linh Nô', không phải muốn Âu Dương Phi đi tìm Thủ Linh Nô, mà bảo cái hộp gỗ thần bí kia tự đi 'Tìm kiếm Thủ Linh Nô'." Tôi và Lục Hổ gần như đồng thời nói: "Thâm ảo quá đi." Dương Song Song nó...

Sưu Quỷ Thực Lục 89

89, Dương Song Song tủi thân nói: "Tớ. . .Cậu. . .Cậu khi ấy ngày nào cũng phải đến Âm Dương giới, cố gắng ngăn cản Thư Đào bị giết, tớ nào muốn làm cậu phân tâm nữa . . .Có lẽ bản thân cậu không biết, mỗi ngày tớ gặp cậu, trong mắt cậu đều cất giấu sầu lo thật sâu." Tôi biết, trong lòng tôi cất giấu sầu lo thật sâu. "Không phải tớ trách cậu." Tôi vội giải thích với Song Song. Quả thực tôi không hề có ý trách cứ bạn ấy, huống chi, có vài ngày tôi còn biến thành "Âu Dương Cẩn" một lần, dọa Song Song và Hồ Già đến run người. Thầy Phùng không nhịn được nói: "Mấy đứa có thể đừng léo nhéo trong động thiên phúc địa này của ta nữa được không?" Dương Song Song đành phải nói tiếp đề tài: "Mấy ngày này, con cảm thấy vô kế khả thi, con thậm chí còn muốn nói cho Phi Phi, bảo bạn ấy kể cho cục cảnh sát, vận dụng nhân sĩ chuyên nghiệp để tìm, nhưng nghĩ đến lời dặn của thầy đêm hôm đó, không được nói cho bất kỳ ai, con liền bỏ qua ý niệm này, ch...

Sưu Quỷ Thực Lục 88

88, Quả nhiên, dưới sự hiệp lực của chúng tôi, cái bếp sau khi bị xoay 90 độ, hiện ra một cửa vào phòng ngầm. "Kích thích quá đi!" Lục Hổ nhẹ giọng than, hiển nhiên xác sống, xương khô gì đó với cậu ta mà nói còn chưa đủ kích thích. Dương Song Song dựng thẳng ngón trỏ bên miệng ra hiệu chớ có lên tiếng, tôi nói bên tai Lục Hổ: "Nếu bạn cảm thấy kích thích, vậy bạn xuống trước." Lục Hổ cũng nhẹ giọng nói: "Làm như tôi sẽ cho bạn chiếm tiện nghi này ấy." Đưa tay mò mẫm đi xuống phía dưới. Tôi cũng đưa tay đi xuống, mò được một cầu thang gỗ, nói bên tai Lục Hổ: "Cẩn thận chút." Nghĩ thầm nếu lúc này có thể có hai sợi tơ vàng của hắc quỷ thì tốt quá, có thể buộc trên người Lục Hổ, mặc dù cầu thang đột ngột bị người phía dưới rút mất, tôi vẫn có thể túm lấy cậu ấy không để cậu ấy ngã thành bãi thịt hổ. Lục Hổ đã đi xuống vài bậc, dường như thái bình vô sự, tôi nhẹ giọng nói với Song Song: "Tớ cũng xuống, chờ cậu nhìn thấy đèn pin của ...

Sưu Quỷ Thực Lục 87

87, Vai bị vỗ một cái, tôi xoay đầu, liền biết xoay sai hướng rồi —— nam sinh thích nhất là mấy trò chơi vô vị, hết lần này tới lần khác tôi cứ bị mắc lừa. Thanh âm của Lục Hổ ở một bên khác vang lên: "Tôi khi ấy đang ở tòa nhà giải phẫu, Song Song thế mà ngoắc tay với tôi, tôi cho rằng nếu tôi mà xuất hiện, tình huống ấy phức tạp lắm đây." Tôi như con gà mổ thóc liên tiếp gật đầu: "Đó sẽ là tình huống phức tạp không tưởng nổi luôn, thật đáng sợ! Bao nhiêu cái miệng cũng không nói rõ được." Dương Song Song nói: "Tớ vẫn không hiểu, có gì phức tạp đâu?" "Tỷ tỷ, chờ cậu lớn lên sẽ hiểu." Lục Hổ nói: "Ba mẹ bạn nhìn qua hình như rất ôn hòa." "Đúng đó, sao lại dạy dỗ ra một nữ ma đầu như tôi chứ?" Tôi nói, "Được rồi, bây giờ có thể nghe chị Song Song nói xem mục đích cậu tập hợp bọn tôi tới chút nào." Xe điện ngầm đường nhánh ba tuyến là một đường nhánh phía ngoài cùng hệ thống xe điện ngầm Giang Kinh, sau k...

Sưu Quỷ Thực Lục 81

81, Kỳ thật đó là một lý luận rất đơn giản: Lần trước chúng tôi nhìn thấy vô số cánh tay từ mặt đất vươn lên, sau đó là vô số hình người, từ dưới mộ bò ra, chứng tỏ dưới mộ này hẳn đều chôn hài cốt, hoặc là, "nơi ở" của người đã chết. Nếu mộ của chúng tôi cũng xuất hiện ở bãi tha ma này, vậy thì, nếu chúng tôi thật sự bất hạnh, quỷ hồn của chúng tôi, hoặc hài cốt, hẳn sẽ chôn dưới mộ bia này. Nếu đào ở đây không ra được chúng tôi, nếu dưới bia mộ này ngoại trừ bùn đất vẫn toàn là bùn đất, chứng tỏ phần mộ này chỉ là đồ trang trí. Lục Hổ nói: "Muốn đào cũng có thể đào mộ người đã qua đời trước, cậu cứ còn sống sờ sờ ra đó, làm sao có thể chôn dưới đất. "Hoắc Tiểu Ngọc còn sống sờ sờ hơn chúng ta đấy, chẳng lẽ không phải người đã chết hơn một ngàn năm sao?" Tôi nghĩ một chút, vẫn là nhắm ngay mộ Cố Chí Hào đào xuống, trong bụng nói với Khổ Liên Trà, xin lỗi chị Khổ. Xem tiếp >>>

Sưu Quỷ Thực Lục 80

80, Mười hai tấm bia mộ kia, vẫn im lìm đứng thẳng như thế, nhưng nếu tôi dừng mắt lại trên phiến đá xám tro kia lâu hơn chút, lại có thêm cảm nhận được một loại dữ tợn, từ trên mặt bia phát xạ qua. Lục Hổ đang đứng đơ trước bia mộ của mình hồi lâu, một câu cũng chưa hề nói, lại đi tới trước mộ Lục Sắc, nhẹ nhàng chạm lên phần tên của Lục Sắc. Tôi cũng im lìm, lẳng lặng nhìn cậu ấy. Tôi nguyện ý chờ cậu ấy chậm rãi làm quen với loại hiện thực tựa như ác mộng này, dùng cả đời cũng được. Cậu ấy lại nhìn chằm chằm bia mộ của Thư Đào ngơ ngẩn một lát. Cuối cùng, cậu ấy đi tới trước bia mộ của tôi, quay đầu lại nhìn tôi, tựa như muốn xác thực xem tôi có còn tồn tại không. Rốt cuộc, cậu ấy chậm rãi ngồi xổm xuống, ôm đầu, dường như trong đầu không chứa nổi nhiều thứ lạ lùng như vậy. Tôi vẫn yên lặng đứng đó, chờ cậu ấy nói câu đầu tiên. Từ sau khi nhìn thấy bia mộ của cậu ấy, cậu ấy không hề nói câu nào. Xem tiếp >>>

Sưu Quỷ Thực Lục 62

62, "Các ngươi là ai?" Giọng tôi phát ra giống như đã lọt vào hai hố đen ngòm của sát thủ, dù sao tôi cũng không nghe được, thế cũng phải cảm tạ vật bài tiết nước bọt của bé Kim Tằm đáng yêu trên cổ, siết đến mức tôi có cảm giác đang treo cổ tự vẫn, huống chi là phát ra câu hỏi cao vút. Hắc quỷ không mặt thế mà nghe được, nói: "Đi theo chúng tôi, một ngày nào đó cô sẽ biết rõ chúng tôi là ai, bây giờ không thể nói cho cô biết, vì thời cơ vẫn chưa chín muồi." Chín muồi cái đầu đen của ngươi ấy! Xem ra mọi người trên khắp vũ trụ này đã học được biện pháp đối phó tôi, không muốn nói gì cho tôi biết thì cứ nói chưa chín muồi. Đồng thời tôi cũng đã hiểu một chút, hai hắc quỷ này hiển nhiên không phải muốn giết tôi, họ giống các bộ xương khô lần trước, chẳng qua chỉ muốn bắt tôi đi. Nói vậy, mấy con cương thi kia, nói không chừng cũng chỉ muốn đánh ngất tôi, sau đó đưa đến đây. Thậm chí, Hoắc Tiểu Ngọc bóp tôi, cũng không phải muốn bóp chết tôi, có lẽ cũng chỉ m...