Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Thẩm Tòng Văn

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 5 - Chương 9

 Chương 9 - Quỷ Đạo Chân Giải Tôi là một người có hơi chút chứng cố chấp, luôn thích thứ gì đó quen thuộc -- phong cảnh quen thuộc, quán ăn nhanh quen ăn, thường gọi vài món gà xối mỡ, chơi với bạn bè quen biết, cung đường về nhà giống nhau...Thường đi cùng một bồn cầu của nhà vệ sinh công cộng nào đó. Trở lại huyện trấn Phượng Hoàng đã là 4 giờ chiều, đầu tiên tôi đi tìm một cửa hàng quần áo, thay đổi một thân quần áo không phù hợp của mình, sau đó đi lại đi, thế mà lại trở về trước tòa nhà gỗ dừng chân tối qua. Ông già kia đang trông quầy, nhìn thấy tôi, vẻ mặt giật mình, đi tới, ngượng ngùng cười, hỏi làm sao vậy? Ông ta cho rằng tôi quay về tìm lão gây phiền toái, mặt đau khổ còn hơn ăn Hoàng Liên, cái khác không nói, mở đầu liền lải nhải mấy câu buôn bán ế ẩm. Tôi nói tôi chỉ lười tìm chỗ ở, phòng hôm qua, dọn dẹp lại cho tôi chút, tôi muốn ở. Lão giống như gặp quỷ, dùng ánh mắt nhìn trẻ em tâm thần để nhìn tôi. Tiến hành xong thủ tục đặt phòng, tôi ném bọc nhỏ mang bên mình l...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 5 - Chương 4

Chương 4 - Quỷ đè người trong nhà sàn Phượng Hoàng cổ trấn, quê hương của Thẩm Tòng Văn tiên sinh này, từng được nhà văn Rewi Alley nổi tiếng New Zealand tán dương là trấn nhỏ xinh đẹp nhất Trung Quốc, từ đó đến nay, đã trở thành thắng cảnh văn hóa du lịch nổi tiếng. Rất nhiều du khách đến từ thành phố tới đây tìm kiếm thiên nhiên thuần khiết và phong tình dân tộc thiểu số, chứng kiến phố phường xây bằng đá xanh, nhà sàn dọc sông và cố hương danh nhân, cảm thấy mới lạ, cảm thấy tự nhiên, rời xa trần thế, cảm thấy đẹp. Đương nhiên, tôi không hề cảm thấy được gì. Thân ở cùng khu vực, đã sớm tiếp xúc với cảnh vật phong tình như thế (trừ cố hương danh nhân ra), cũng không cảm thấy có bao nhiêu mê người. Với tôi mà nói, cá nhân tôi cho rằng nếu như không có Thẩm Tòng Văn tiên sinh, không khoa trương mà nói, tòa cổ trấn này liền thiếu đi một nửa mị lực. Ở đầu chương này, tôi đã đề cập tới Thẩm tiên sinh, tôi sùng kính tiên sinh, bắt đầu sớm nhất là lúc tôi học ngữ văn thời trung học do thầy ...