Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngô Lâm Nhất

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 16

 Chương 16: Vựa lúa hiểm kinh hồn Tôi và Tiểu Đạo Lưu Manh trải qua một đêm kinh hồn với bao phen sống chết, lòng bàn chân đều đi đến đau nhức. May mà cả hai đều đã chai chân, không bị phồng rộp, nhưng mệt mỏi đến mức gần như muốn chết. Nhìn thấy một bản làng như vậy, chúng tôi cũng chẳng suy nghĩ nhiều, chỉ muốn lẻn vào tìm một chỗ nghỉ ngơi. Thế nhưng phía sau chúng tôi chính là truy binh, nếu tiến vào bản làng mà bị phát hiện, đến lúc đó e rằng sẽ lại gặp phiền phức. Hai chúng tôi bàn bạc một hồi, cuối cùng vẫn quyết định vào xem thử. Hơn nữa, có hơi người che giấu, dù sao cũng tốt hơn nhiều so với ở giữa chốn núi hoang rừng vắng. Đợi đến khi chúng tôi chậm rãi tiếp cận từ phía tây bản làng, mới phát hiện đây là làng của người Lật Túc. Trước những căn nhà sàn, trên những sào phơi quần áo đều là trang phục mang đậm đặc trưng của người Lật Túc, xanh có, trắng có, màu sắc rực rỡ vô cùng. Những người dân Lật Túc cần cù đã dậy từ rất sớm. Trong bản vang lên tiếng gà trống gáy, cũng c...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 6

 Chương 6: Tự bạch của Bạch Lộ Đàm Nói xong câu này, cánh cửa sắt phía sau tôi liền kẽo kẹt một tiếng. Vì góc độ nên tôi không nhìn thấy, chỉ cảm giác có một người đang chậm rãi đi về phía tôi. Tôi cười lạnh đầy căm hận, nói: “Bây giờ các người định không cần mặt mũi nữa sao? Thời đại này rồi mà còn muốn dùng thủ đoạn bức cung, không được đâu?” Trương Vĩ Quốc cười cười, nói: “Sao có thể chứ? Chúng ta đường đường là cơ quan chính thức, sao có thể dùng hình bức cung cậu? Có điều cậu cũng biết, trong ngành của chúng ta quả thực có rất nhiều thủ đoạn có thể khiến người ta nói thật. Cho nên, cậu phối hợp với chúng tôi một chút, khai hết sự thật lúc đó ra đi?” Hắn vừa nói xong, tôi liền nghe thấy người đàn ông phía sau khẽ cười, nói: “Lục Tả, cậu tự xưng là Kim Tằm Cổ Vương, bách độc bất xâm, nhưng không biết Hương Tô Tán này cậu có chịu nổi không?” Vừa nghe giọng nói này, lập tức tôi cảm thấy một luồng khí lạnh âm u chạy từ xương cụt dọc theo cột sống, thẳng lên tận da đầu. Tên này vậy ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 48

 Chương 48: Hạt châu chống nước Một tiếng “Đi theo ta” của Long Ca khiến tôi kích động đến mức lập tức quên hết mọi đau đớn, bật người đứng dậy, hướng về đám người bên cạnh đang chạy loạn như ruồi mất đầu, hưng phấn hét lớn: “Mau, đi theo tôi!” Dưới sự đe dọa của núi đá sụp đổ, bất kể là cao nhân hay tay mơ, khác biệt chẳng qua cũng chỉ là chết sớm hay chết muộn mà thôi. Những người như Ngô Lâm Nhất, Bạch Lộ Đàm thì hoảng hốt, chạy loạn khắp nơi như ruồi mất đầu, còn những người bình tĩnh như hòa thượng Tú Vân, Vương Chính Nhất thì bắt đầu tụng kinh, chuẩn bị bình thản đón nhận cái chết. Cũng có một thanh niên mặc áo Trung Sơn, ham muốn sống sót mãnh liệt, liều mạng chạy về phía con đường lúc trước Long Ca đã đi ra, kết quả một tảng đá lớn từ trên cao đập ngang xuống, nghiền hắn thành một đống thịt nát, không còn chút hơi thở. Đúng lúc này, tất cả mọi người nghe thấy tiếng hét lớn của tôi, sau đó lại chạy theo phía sau con cương thi vừa đại hiển thần uy này, không khỏi mừng rỡ vô c...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 33

 Chương 33: Động tĩnh từ mồ xương Nghe thấy câu hỏi của tôi, Nhị Nương Tử cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt đối diện với tôi. Tôi nhìn thấy vẻ hoảng loạn lóe lên trong mắt ả ta, dường như muốn che giấu điều gì đó, nhưng lại e ngại uy lực của lời thề vừa rồi, không dám tùy tiện trả lời. Thấy ả ta biểu hiện như vậy, tôi lập tức chống hai tay xuống đất, đưa đầu đến trước mặt ả ta, nhìn chằm chằm vào đôi mắt không ngừng dao động ấy, từng chữ từng câu truy hỏi: “Nói cho tôi biết, Ngô Lâm Nhất, rốt cuộc có phải người của các người hay không?” Nhị Nương Tử hít sâu một hơi, lắc đầu nói không biết, ả ta không biết người mà tôi nói là Ngô Lâm Nhất rốt cuộc là ai. Tôi cười, nói: “ Nhị Nương Tử, tôi nhớ vừa rồi cô còn thề trước Bắc Âm Đại Đế Phong Đô, nói rằng không được che giấu, chẳng lẽ cô muốn chịu nỗi khổ bị vạn quỷ cắn nuốt, vĩnh viễn chìm đắm trong luân hồi?” Nhị nương tử nuốt nước bọt, nói ả ta thật sự không biết. Tôi không muốn vòng vo với ả ta nữa, trước ánh mắt kinh ngạc của Hoàng Bằng Ph...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 24

 Chương 24: Một lão trai tân Tôi cùng đại đội xông tới bên cạnh Thanh Thành Nhị Lão, chỉ thấy đám người mặc áo bông đen, đeo mặt nạ ác quỷ kia lần lượt rút lui về phía nam. Các chiến sĩ đã chịu uất ức suốt một quãng thời gian dài, cuối cùng cũng gặp được chính chủ, sao có thể không hưng phấn. Họ giương súng ngắm bắn, đoàng đoàng đoàng, tiếng súng vang dội khắp không gian, đầy sôi nổi như thể đang đi dự một bữa tiệc linh đình. Có chiến sĩ gào thét, báo thù cho những đồng đội trước đó bị đá đập chết. Khi khói súng tan đi, tiếng súng thưa dần, trước mặt chúng tôi chỉ còn lại đầy xác chết. Bảy tám người nằm gục, hai ba người rên rỉ, máu chảy lênh láng khắp mặt đất. Một trận đấu súng thực sự tạo nên những vết thương khiến người ta kinh hãi. Có người nửa bên đầu bị bắn nát, óc văng tung tóe; có người trúng đạn ngay ngực, nơi vết thương khổng lồ là một mảng máu thịt đỏ đen nhòe nhoẹt; còn có đủ loại tay chân đứt lìa vương vãi khắp nơi... Cú sốc thị giác đó, chỉ những người thực sự từng bư...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 21

 Chương 21: Lại gặp bích họa vách đá Ông lão ấy chính là Ngô Lâm Nhất, người đã tách khỏi tôi để đi theo đội khác. Ngô Lâm Nhất chết rồi sao? Chưa. Dường như nghe thấy tiếng gọi của đồng đội năm xưa, sau một hồi bị lay mạnh, Ngô Lâm Nhất từ từ mở đôi mắt mơ màng, yếu ớt ngẩng đầu nhìn chúng tôi. Ánh mắt ông chợt sáng lên, rồi khó nhọc thốt ra từng chữ từ cổ họng: "Mau... đi cứu đội trưởng Hồng bọn họ..." Vừa dứt lời, ông liền ho dữ dội, mặt nghẹn đến tím đỏ, khiến Dương Thao vội vàng vỗ lưng cho ông.  Phải một lúc lâu sau, ông mới nôn khan hai tiếng, rồi phun ra một ngụm máu lớn. Trong khoảng thời gian đó, tôi đưa mắt nhìn quanh, phát hiện ở góc khuất sau mấy cột măng đá còn có hơn mười thi thể nằm ngổn ngang. Có người là người của chúng tôi, có người mặc áo bông đen, trên mặt đeo mặt nạ ác quỷ, hẳn là thành viên của Quỷ Diện Bào Ca Hội. Đại đội trưởng Phùng dẫn các chiến sĩ đi kiểm tra những thi thể nằm la liệt trên mặt đất. Một lúc sau, anh đi tới trước mặt chúng tôi. Sắc m...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 5

Chương 5: Triệu hoán cục trưởng Trước khi tôi đến đây, xoay quanh những đặc tính của Kim Tằm Cổ mà mình tìm hiểu được từ cổ tịch, Ngô Lâm Nhất đã chuẩn bị hẳn mười một phương án. Quả không hổ là một người nuôi cổ xuất thân giáo sư học viện, trong mười một phương án ấy của ông ta, có phương án tiến từng bước vững chắc, tuần tự dần dần, có phương án ý tưởng bay bổng, đầy tính sáng tạo, có phương án tính khả thi cực cao, tỷ lệ thành công rất lớn... Những phương án này liên kết chặt chẽ với nhau, nghiêm cẩn thận trọng, cân nhắc chu toàn, được xây dựng hết sức bài bản, khiến người ta phải thán phục —— điểm duy nhất mà ông ta không hề cân nhắc chính là, nếu thực hiện theo mười một phương án này, đừng nói sâu béo chỉ to bằng ngón tay cái, cho dù có mười ngón tay cũng không chịu nổi một phen giày vò như vậy. Sâu béo là bản mệnh Kim Tằm Cổ của tôi, quan hệ giữa nó và tôi là đồng sinh cộng tử, coi sâu béo như chuột bạch thí nghiệm, vậy tôi làm sao chịu nổi? Quanh năm nuôi Cổ, sức khỏe của Ngô Lâ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 4

Chương 4: Mục đích điều tạm Đột nhiên chạm mặt nhau, cả hai bên đều có chút trở tay không kịp. Sững người vài giây, cuối cùng vẫn là Tiểu Đạo Lưu Manh cười hì hì lên tiếng trước, chào hỏi Hoàng Bằng Phi: “Ôi chao, tiểu sư điệt của ta, ta còn bảo sao lâu lắm không thấy ngươi đâu, hóa ra là chạy tới đây rồi. Cô em này là người yêu của ngươi à? Xinh đẹp thật đấy. Ta nói này, đang yên đang lành ở phương Nam không chịu ở, lại chạy tới đây, chẳng lẽ là tiết tấu không yêu giang sơn chỉ yêu mỹ nhân sao?” Nghe lời trêu chọc của Tiểu Đạo Lưu Manh, sắc mặt Hoàng Bằng Phi lập tức tái xanh, lạnh lùng nói: “Một kẻ đã bị trục xuất khỏi sư môn như ngươi thì có tư cách gì gọi ta là sư điệt? Có ai thừa nhận ngươi là người của Mao Sơn không? Đúng là không biết xấu hổ!” Nói xong câu đó, hắn lại quay sang tôi: “Lục Tả, anh còn có tính tổ chức, tính kỷ luật hay không? Lại dám đưa một kẻ nhàn tạp vô can ngoài xã hội vào nơi trọng yếu thế này. Chuyện này, tôi sẽ báo cáo lên cấp trên!” Nói một tràng lời cay ng...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 3

 Chương 3: Cố nhân đã lâu Đại sư huynh dường như đã sớm đoán được tôi sẽ đồng ý, nên cũng không hề bất ngờ. Anh bảo Đổng Trọng Minh đưa tập tài liệu đã chuẩn bị sẵn cho tôi, rồi dặn dò một số điều cần chú ý sau khi đến tổ chuyên án. Đổng Trọng Minh chuẩn bị vô cùng chu đáo, mọi việc lớn nhỏ đều được ghi chú cẩn thận. Tôi từng nghe Lâm Tề Minh nói rằng trong “Thất Kiếm”, Đổng Trọng Minh không nổi bật về võ lực. Phần lớn thời gian, anh ta đều hỗ trợ đại sư huynh xử lý công việc hành chính, hoàn toàn đóng vai trò thư ký, làm việc vô cùng gọn gàng và hiệu quả. Đại sư huynh là người rất có tài lãnh đạo, các loại nhân tài đều có thể tụ hội dưới trướng anh. Ngược lại, những người trực hệ xuất thân từ Mao Sơn Tông thì tôi lại chẳng thấy bao nhiêu. Nói chuyện cũng gần xong thì ngoài cửa có người đúng lúc gõ cửa, vào báo cáo công việc. Thế là chúng tôi đứng dậy cáo từ. Đại sư huynh tiễn tôi ra tận cửa, nắm tay tôi nói: “Bên cục Tây Nam nhân tài rất đông. Lần này cậu được điều sang đó chủ yếu...