Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Sở Dương

Cổ Thuật Phong Quỷ - Chương 69

Chương 69 Có thằng ngoại quốc, chứng tỏ Đường Ninh vẫn cùng người lần trước liên thủ vào đây, xem ra ả tà tâm không chết, không đạt được mục đích cướp trước chúng tôi thì không từ bỏ, đồng thời vẫn luôn cố chấp, cho rằng chúng tôi muốn cùng ả cướp đồ, vì vậy muốn dùng tất cả các loại biện pháp hạ độc thủ. Đi tới sau lưng nhóm Đường Ninh, chúng tôi đã không cần phải che giấu nữa, dứt khoát bật đèn pin quét về hướng họ, lúc này mới phát hiện trên sạn đạo phía dưới đang có những thứ đen ngòm không ngừng bò lên, số lượng đông đúc có thể so với châu chấu, giống như than nắm chi chít thật đáng sợ. Tôi lấy làm kinh hãi, tập trung nhìn vào một quả cầu đen mắc trên thân người há miệng gặm cắn nhìn kỹ, thấy quả cầu đen này dáng dấp giống như con khỉ, nhưng toàn thân gai ngược đao thương bất nhập, không khỏi khó hiểu nói: "Đó là thứ gì, Hạng Văn nói chính là chúng?" Hạng Văn gật đầu, nhìn khỉ đen dũng mãnh hung ác nói: "Không chỉ phía trước, đằng sau cũng sắp tới ngay thôi,...

Cổ Thuật Phong Quỷ - Chương 68

Chương 68 Cách hướng phát ra tiếng động càng gần, động tác chúng tôi càng khẽ, sợ bị đối phương nhận ra, bởi vì chúng tôi đều biết, người có thể xuất hiện ở đây, có thể là nhóm người Đường Ninh. Thằng nhóc Hạng Văn này hiển nhiên cũng rất rõ ràng, nhưng hắn không hề làm ra động tác nào dư thừa, chỉ yên lặng đi theo chúng tôi về phía trước. Tôi phỏng chừng hắn lo lắng tôi thật sự sẽ lột sạch hắn, cho nên phải xác định thời điểm có thể chạy trốn rồi mới hành động. Song dưới loại tình huống này tôi cũng không rảnh bận tâm đến hắn, chỉ vặn đèn pin mắt sói trong tay về mức thấp nhất, dùng tay ra hiệu cảnh cáo hắn không được làm loạn. Thạch động càng đi vào bên trong càng rộng lớn, xung quanh hầu như đều là đất bằng phẳng, đồng thời dần nghiêng xuống phía dưới, chúng tôi cách mục tiêu càng gần, tiếng chim hót cổ quái kia càng rõ ràng, trong đó còn xen lẫn tiếng đập cánh và tiếng đàn ông kêu thảm thiết. Mùi tanh của bùn đất trộn lẫn trong không khí, chú đi phía trước ra dấu ý bảo ...

Cổ Thuật Phong Quỷ - Chương 67

Chương 67 Tôi vừa nghe có cửa, lập tức tránh thoát tay của chị Tuyền, ngồi xổm dưới đất bước nhỏ chui qua đó, lại không ngờ rằng phía sau long châu không hề nhỏ, chẳng qua không tốt lắm, cũng chính vì mấy người chúng tôi vóc dáng đều khá to, hơi béo chút sẽ bị long châu chặn ở giữa. Sau khi tôi chui vào trong, liền thấy Đao Phong giơ tay trái khẽ gõ lên cửa sắt, sau đó như xác định điều gì, dùng ngón tay đo đạc vị trí xong, tiếp theo nắm chặt đấm tay hung hăng nện lên góc trái cửa sắt, lập tức nghe được một tiếng "bang" , tấm sắt bị đập cong vào trong một góc, từ khe hở lộ ra đến xem, bên trong nhất định là một loại thông đạo ngầm. Tôi và chú tấm tắc thán phục thành tiếng, Đao Phong lại không chút biểu cảm, tiếp tục dùng ngón tay đo đạc, sau đó lần lượt gõ xuống từng chỗ yếu của tấm sắt, mãi đến khi cả tấm sắt bị cậu ấy dễ dàng nạy lên. Chú vội ho một tiếng, quay đầu muốn đi gọi chị Tuyền và Hạng Văn bên ngoài, sau đó mang theo đèn pin mắt sói dẫn đầu tiến vào phía sa...

Cổ Thuật Phong Quỷ - Chương 66

Chương 66 "Lấy mấy tượng đá này ra, cơ quan không chừng giấu bên dưới." Chú vòng quanh tượng đá nhìn mấy vòng xong, xác định bên ngoài tượng đá không có bất kỳ chỗ nào đặc biệt, sau đó nói: "Nhưng không thể di chuyển bậy bạ được, phải dựa theo trật tự hai mươi tám tinh tú trong đông cung Thanh Long, đem các mộc, kim, thổ, nhật, nguyệt, hỏa, thủy, lần lượt xếp đặt. "Đông cung Thanh Long?" Tôi đi tới tượng đá chính giữa, phát hiện những tượng đá này điêu khắc sinh long hoạt hổ, đường nét tuy rằng thô kệch đơn giản, nhưng cũng vẫn có thể coi như là một món hàng cao cấp, chúng theo thứ tự là giao, long, chồn, thỏ, cáo, hổ và báo, tương ứng với với mộc, kim, thổ, nhật, nguyệt, hỏa, thủy mà chú nói, vừa vặn bảy cái. Trong đó ngoại hình con thỏ mềm yếu, chồn và cáo vẻ mặt gian xảo, hổ báo hung ác, giao long uy mãnh, toàn bộ nhìn trừng trừng đám người sống chúng tôi, tựa như đang cảnh cáo chúng tôi không nên manh động. Chú thảnh thơi chẳng biết từ đâu lấy ra mộ...