Chương 14 - Ngô Lâm Nhất, Âm Xà Cổ Doanh trại đèn đuốc sáng trưng, người thường mà nhìn thấy cả một mảng lớn rùng rợn toàn là rết lưng đen vỏ cứng thì e rằng khó mà giữ được bình tĩnh. Tất nhiên, cũng có người coi như chuyện thường, ví dụ như tôi, ví dụ như Ngô Lâm Nhất. Lão tuy tính tình bướng bỉnh, nhưng lại là kẻ có bản lĩnh thật sự, quát tháo đám binh sĩ chân mềm nhũn, rồi hùng hồn tuyên bố: sẽ không có con rết nào dám vượt qua vạch vàng kia. Vạch vàng đó, chính là lúc hoàng hôn Ngô Lâm Nhất đã rắc dọc quanh trại một loại bột thuốc, bên trong chứa dược tính cực mạnh có thể xua đuổi côn trùng. Nghe lão nói, tinh thần mọi người dần ổn định lại. Hồ Văn Phi đứng cạnh tôi khoanh tay cười lạnh: “Chút thủ đoạn này mà muốn làm chúng ta nản lòng rút lui, có phải quá coi thường rồi không?” Lúc này, người phụ nữ trung niên mặt mày nghiêm khắc Giả Vi bưng một cái lồng ra, kéo lớp vải đen phủ bên ngoài xuống, miệng không ngừng huýt sáo. Ngô Cương lập tức lớn tiếng chỉ huy thuộc hạ tăng cư...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)