Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Hà Văn Trạch

Nhật Ký Sát Thủ 1.5

Bẫy Ngày 9 tháng 7 Hôm nay đã là ngày thứ năm gửi thư nặc danh cho Từ Đông Bình, nhưng không có chút động tĩnh nào, Văn Trạch đã có chút nóng nảy, oán giận mình lúc đầu quá mức cẩn thận, có khả năng đã mất đi cơ hội rửa oan cho người bị hại. Tôi mặc dù không gấp gáp như Văn Trạch, nhưng trong lòng vẫn có chút thấp thỏm, Từ Đông Bình có thể đứng về phía chính nghĩa giống chúng tôi không? Hay anh ta sẽ vì lấy lòng Lý Ưng, đã bí mật tố cáo với lão? Việc này chúng tôi đều không thể nào biết được. Tôi thật hoài nghi mình lúc đầu đề nghị giao việc này cho anh ta xử lý có phải chính xác không?! Mặt khác, năm ngày nay Cung Đình đã gặp tôi ba lần, có chút tiến triển; Bành Đào mấy ngày nay cũng không có động tĩnh, thường lui tới ăn uống chơi bời giống thường ngày, đại khái là vì ngày hôm trước tôi chính thức rời khỏi sở cảnh sát, làm gã lơi lỏng không ít nhỉ? Một tràn chuông điện thoại dồn dập cắt đứt suy nghĩ của Bách Hạo Lâm, anh cầm lấy điện thoại, còn chưa kịp nói chuyện, thanh âm ...

Nhật Ký Sát Thủ 1.4

Phản bội Ngày 1 tháng 7, mưa nhỏ. Văn Trạch tra xét tất cả tư liệu của tay thám tử kia, đều không tìm được chứng cứ liên quan đến Bành Đào, là họ đã tiêu hủy chứng cứ sao? Trước mắt tạm thời không có cách nào tiếp xúc được với GPS trong xe Bành Đào, phía Văn Trạch đang rơi vào thế cổ chai. Ngày hôm qua Văn Trạch vốn muốn đi hỏi Cung Đình, nhưng bị tôi ngăn cản, hiện tại đả thảo kinh xà hết thảy sẽ phí công nhọc sức. Bành Đào dè chừng tôi, tôi không tiện đối diện đấu với gã, nhưng Văn Trạch thì khác, y rõ ràng chân tướng của vụ án Lý Vọng Long, đối phương không sớm diệt khẩu y, ngược lại cực lực lôi kéo y, đây là một cơ hội vô cùng tốt! Nhưng tôi phải làm sao để nói Văn Trạch giả vờ qua lại thân thiết với chúng đây?! Văn Trạch tính tình thẳng thắn, xúc động, không thích làm chuyện lén lút, cho dù chỉ góp vui lấy lệ, chỉ sợ y cũng không chịu được. Cho nên chỉ có thể mở miệng ở thời cơ thích hợp, mặc dù có lỗi với Văn Trạch, nhưng không còn cách nào khác! Kế hoạch này tạm gác sa...

Nhật Ký Sát Thủ 1.3

Bước Ngoặt Ngày 27 tháng 6, nhiều mây chuyển âm u. Phía Bành Đào vẫn chưa có bao nhiêu tiến triển thực sự. Mấy ngày nay tôi một mực âm thầm theo dõi gã, thời gian làm việc và nghỉ ngơi của gã rất có quy luật: Sáng bảy giờ mười lăm rời khỏi nhà, hai mươi phút sau, vợ của gã Cung Đình sẽ đưa con trai họ đến nhà trẻ, sau đó bà ta sẽ hẹn với mấy bà bạn cùng đánh bài, mãi đến 5 giờ chiều mới đi đón con. Cung Đình là bà chủ gia đình, hai người ở khu nhà trọ cao cấp, trừ phi kế thừa số lớn di sản, nếu không dựa vào tiền lương của Bành Đào, không có khả năng trải qua cuộc sống sung túc như thế. Bành Đào ở sở cảnh sát cũng không làm gì, đại đa số thời gian là đọc báo, uống trà, có khi sẽ đọc vài phần văn kiện, nhưng rất nhanh gã sẽ không nhịn được mà đặt lại văn kiện trên bàn, sau đó mở máy tính chơi bài; Giữa trưa Bành Đào thỉnh thoảng sẽ tự gọi thức ăn, thỉnh thoảng sẽ cùng đồng nghiệp ra ngoài; Chiều gã thường xuyên dùng lý do ra ngoài tra án để rời khỏi sở cảnh sát. Tra án là giả, g...

Nhật Ký Sát Thủ 1.2

Trải nghiệm đầu Ngày 20 tháng 06, trời nhiều mây. Ngày mai sẽ đến sở cảnh sát Bạch Hổ đưa tin, chính diện giao phong cùng Bành Đào cũng chính thức triển khai. Anh chàng Văn Trạch này không có bụng dạ, vui giận đều lộ ra ngoài, bây giờ y cực kỳ tín nhiệm tôi, muốn dò xét gì cũng thuận tiện hơn. Mặc dù đã ra bước thứ nhất, nhưng với tôi mà nói còn chưa đủ xa, hiện giờ Bành Đào nhất định cực kỳ đề phòng tôi, để tránh lộ ra sơ hở, cần phải chỉnh sửa lại đầu mối điểm khác biệt nắm giữ trước mắt: Giả làm nhân chứng mục kích của cảnh sát, tôi chỉ biết nạn nhân là một thám tử, chết vị bị bắn, hung thủ lái một chiếc xe hơi con màu đen, viên đạn lấy ra từ trong cơ thể tay thám tử chỉ có một viên, vả lại chưa tìm được thông tin hữu dụng. Mà những kẻ tôi thật sự biết được đã sát hại cha mình kể cả Bành Đào có bốn người, một người trong đó là kẻ thực hiện "Vụ đột nhập vào nhà cướp của" năm đó, song chẳng biết hiện giờ hắn sống hay chết, hai phát súng trên người tay thám tử, một ...

Nhật Ký Sát Thủ 1.1

Chứng Kiến Nhật ký, ngày 18 tháng 6 Hôm nay chủ nhiệm khoa hỏi tôi có nguyện ý ở lại trường dạy học không, tôi nói tôi cần thời gian cân nhắc. Nhớ lại tâm tình khi ấy, chẳng vui vẻ chút nào, dường như với tôi mà nói chỉ là một chuyện mơ hồ bình thường, tựa như có ai hỏi tôi có muốn cùng đi ăn cơm không vậy. Tôi nghĩ nếu là các bạn học khác, chắc chắn sẽ mừng rỡ cười toe toét, dù sao đây cũng là công việc vô số người tha thiết ước mơ, nhưng trong lòng tôi lại lờ mờ có chút mâu thuẫn?! Tại sao? Chỉ cần vào tòa tháp ngà đó, công danh bổng lộc đều sẽ theo đó mà đến, nhưng tôi lại luôn nghĩ mình không nên giống người thường trải qua cuộc sống tầm thường vô vị như vậy. À, có lẽ tôi đã từng quá tự cao, mà cũng có lẽ, tôi không tìm được tiền đồ thênh thang của riêng mình.

Nhật Ký Sát Thủ - Quyển 1

Lời nói đầu Xung động của cái ác cách xung động của cái thiện 13 năm. Đứa bé từ khi rời khỏi cơ thể mẹ đã tồn tại, nó cùng bạn lớn lên và làm bạn cả đời người, khi nó bắt đầu giết người và đọa lạc, không sức người nào có thể chống đỡ được nó. Qua 13 năm, xung động của cái thiện giáng sinh, nếu con người lại khinh nhờn sinh mệnh, xung động của cái thiện liền cảnh cáo bạn: Phàm là nợ máu, tất phải trả bằng máu. . .