Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tẩy Trần Đích Tế Vũ

Hóa Vụ - Chương 10.4

 Năm nhân chứng - 04 Diêu Phong có chút mất kiên nhẫn, bọn họ ngồi trong phòng tiếp khách chờ hơn bốn mươi phút, mà Mã Hồng Cương vẫn chưa lộ mặt lần nào. Hắn không nhịn được, đi hỏi quầy lễ tân, cô gái mỉm cười ngọt ngào nói: “Xin lỗi, cuộc họp của tổng giám đốc vẫn chưa kết thúc.” “Ơ? Đây chẳng phải Tiểu Mạnh sao? Cô ở đây à?” Luật sư trưởng Mạc Văn Vệ dẫn theo trợ lý bước vào phòng tiếp khách, nhìn thấy Mạnh Hân thì vừa có chút ngạc nhiên, lại như đã hiểu ra. Cô lễ tân bưng hai tách trà nóng tới, vẫn cười ngọt ngào: “Mời hai vị đợi một lát.” “Luật sư Mạc.” Mạnh Hân đứng dậy chào. “Người này là?” Mạc Văn Vệ nhìn sang Diêu Phong. Diêu Phong mỉm cười ngồi xuống: “Tôi là trợ lý mới được cô ấy thuê, mang tính chất cá nhân.” Mạc Văn Vệ xòe tay, cười nhạt. “Luật sư Mạc, giám đốc mời.” “Chúng tôi đến trước mà, sao…” Mạnh Hân kéo Diêu Phong lại, ngăn không cho hắn nói tiếp. “Xin lỗi, các vị là hôm nay tạm thời đến hẹn gặp giám đốc. Còn luật sư Mạnh bọn họ là đã hẹn trước từ hôm qua.” Cô ...

[1] Hóa Vụ - Chương 9.11

  Cái chết của bác sĩ - 11 “Cảm ơn.” Liễu Hạ Khê nhận lấy chiếc khăn tay (rất sạch) bà Giải đưa, bọc lại bàn tay đang chảy máu. Bà Giải lắc đầu, khóa cửa lại. Liễu Hạ Khê nhìn cái ổ khóa sắt to đùng, thô kệch quái dị kia, đây là loại khóa bi kiểu cũ đã biến mất khỏi thị trường. Giờ còn nơi nào làm chìa cho loại này không? Không... chỉ cần có mẫu in chìa là có thể làm được rồi. “Quần áo Lữ Văn Thương thay ra để đâu?” Hoàng Văn Long gãi gãi mái tóc như rơm: “Bẩn với hôi quá nên tôi vứt rồi.” “Vứt đi đâu?” Phạm Minh Thanh bực bội nghịch bật lửa, thèm thuốc quá, nhưng chỗ quá sạch sẽ thế này đâu thể hút tùy tiện được. “Vẫn treo ở phía sau ấy, quần áo có hỏng đâu. Giặt lên là mặc được.” Bà Giải nói bằng giọng âm hiểm. “Tôi đi lấy với bà.” Phạm Minh Thanh vui vẻ đóng bật lửa. “Lữ Văn Thương được tìm thấy ở đâu?” Liễu Hạ Khê đi sát sau giám đốc Ngô, hỏi. “Nghe nói cậu ta kêu cứu, được người đi đường cứu. Họ đưa tới phòng khám gần đó. Trên người cậu ta có bảng tên bệnh viện, bên phòng khám...

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.19

  Suối Ánh Nguyệt Màu Máu 19 Ngày Liễu Hạ Khê đến Dương Sóc trời đổ mưa phùn, non xanh nước biếc nhuộm từng lớp trân châu li ti, theo vân nước lan tỏa thật là "Đất trời đảo lộn sông với núi, không núi không sông chẳng còn gì." Tâm trạng nặng nề của Liễu Hạ Khê dường như cũng hóa hư không, non nước tươi đẹp này trong mắt anh cũng giống như quốc họa trên giấy Tuyên Thành. Xuống thuyền, anh không mang dù khiến nước mưa thấm ướt tóc anh. "Nhóc con, đừng ỷ trẻ tuổi thì không quan tâm đến thân thể, dù này cho cậu mượn dùng." Ông cụ xa lạ tốt bụng đưa cây dù sơn bằng gỗ trong tay mình cho anh. Tim Liễu Hạ Khê nóng lên, mở dù đỡ vai ông cụ cùng nhau đi dưới bầu trời mưa phùn xinh đẹp.

[Q1] Hóa Vụ - Chương 8.8

Ánh Đèn 08 Liễu Hạ Khê viết xong báo cáo đi ra nghe được phòng khách có tiếng động, đầu ló khỏi cầu thang thì nhìn thấy Tề Ninh đang xem TV. Tề Ninh thế mà thích xem TV. . .Không thích hợp với hình tượng con người y lắm thì phải. . ."Không ngủ?" Liễu Hạ Khê xuống lầu ngồi bên cạnh y. "Bộ phim truyền hình này hay lắm. Trước kia luôn bận rộn, rất ít khi yên tĩnh xem TV." Không đeo mắt kính, khí chất cả người y ngược lại chẳng sắc sảo mấy. Xem thứ hưng phấn có hơi ngớ ngẩn này. . .Loại tình tiết phim chán òm này mà cũng xem rất hào hứng. Kịch võ hiệp. . .Liễu Hạ Khê không có hứng thú. "Có chuyện quên nói với cậu. Báo cáo của Ánh Nguyệt sơn trang ngày mai tôi sẽ đưa đến trước, thi thể của Lý Thành Sinh phải do cảnh sát đào ra, tôi có lẽ không có thời gian đến hiện trường." "Lý Thành Sinh?" Tề Ninh gật đầu, rất không cam lòng rời mắt khỏi TV: "Tôi sẽ làm cho người ta âm thầm theo vào. Lưu Dược thật sự là hung thủ sao?" "Chưa c...

[Q1] Hóa Vụ - Chương 8.7

Ánh Đèn 07 A, rốt cuộc đã về nhà, đói bụng quá. Thanh Hà nằm xuống sofa, ngồi xe mô tô xốc rất khổ cực, toàn thân đều đau râm ran. Ngẩng đầu nhìn lên anh Liễu đang bận gì thế? A, lấy tờ giấy vẽ bức tranh trước kia ra. . .Ghép lại? Nghiêm túc quá nhỉ, đêm qua anh ấy còn chưa ngủ mà. Lái xe qua lại mấy tiếng cũng còn chưa ăn cơm. . .Nghĩ tới đây, cả người Thanh Hà có thêm sức lực rồi "Những thứ khác không giúp được gì. Tôi chỉ có thể chuẩn bị thức ăn cho anh Liễu thôi." "Đang tự độc thoại à." Liễu Hạ Khê thuận miệng đáp, lực chú ý không đặt ở đó. Lần trước vụ án suối Ánh Nguyệt phải viết báo cáo kết thúc, tài liệu cả vụ án cũng xem như đã rõ ràng, thi thể Lý Thành Sinh phải xác nhận. . . "Cậu cho dù không làm cảnh sát, cũng có thể dựa vào vẽ tranh để sống đấy." Giọng Tề Ninh đột ngột xuất hiện, liền đứng bên cạnh anh. Y không lên tiếng Liễu Hạ Khê cũng không chú ý tới y. "Vào lúc nào?" Đem giấy vẽ phân loại rồi sửa sang lại đặt một bên hỏ...

[Q1] Hóa Vụ - Chương 8.6

Ánh Đèn 06 Trấn này còn nhỏ hơn huyện thành Nam Thủy quê của Thanh Hà một chút. Tới cùng chỉ là một trấn cấp hương, quy mô nhỏ hơn huyện thành một tí. Không thể khinh thường trấn nhỏ nhé, đây là nút thắt giữa thành phố và nông thôn Trung Quốc, tòan bộ dân cư thành trấn Trung Quốc tụ họp lại là số liệu khổng lồ. Trấn nhỏ cũng có văn hóa đặc biệt riêng của nó không phải chỉ là hình ảnh thu nhỏ đơn giản của thành thị. Mạc Vũ Y ở một trấn nhỏ như vậy. Đây là trấn nhỏ tại tuyến Kinh Tần, cũng có trạm xe lửa và bến xe thu nhỏ. Cách nội thành Bắc Kinh khoảng 100km, xe mô tô của Liễu Hạ Khê lái đã chừng hơn hai giờ mới đến. Đương nhiên anh không chạy hết tốc lực.

[Q1] Hóa Vụ - Chương 8.4

Ánh Đèn 04 "Cơ quan ở nơi này. . ." Lần nữa trong phòng khách, Liễu Hạ Khê trầm ngâm chuyển mắt đến căn phòng kia: "Hy vọng ngài giữ bí mật, đây là cơ mật của cảnh sát." Người nọ vội vàng gật đầu vâng dạ, mông ngồi trên sofa không hề xê dịch tí nào. "Những gì chúng tôi sắp nói tiếp đây không thể để ngài biết." Liễu Hạ Khê khách khí đuổi hắn. Đóng cửa, Liễu Hạ Khê tiếp tục ghi chép: "Cách âm của nơi này có ổn không?" "Bình thường thôi, không đóng cửa lại thì động tĩnh bên ngoài bình thường có thể nghe được."

[Q1] Hóa Vụ - Chương 8.3

Ánh Đèn 03 Giữa cầu thang âm u, chung quy cảm thấy có luồng khí âm trầm. Cho dù Thanh Hà gan lớn không tin quỷ, sau khi nghe câu chuyện ma này cũng sẽ lạnh gáy. "Điện ở đây tiết kiệm quá." Thanh Hà nhỏ giọng thầm thì. "Điện dùng chung phí chia ra trả, đèn hành lang thường không sáng." Hộ gia đình đi sau họ tiếp lời. Người này chính là người ở lầu bảy tòa A, hắn muốn biết rõ ràng đối diện tới cùng xảy ra chuyện gì, nếu không không giải thích được sự thật này trong lòng sẽ luôn ám ảnh, không bằng lớn gan một lần biết rõ chân tướng sẽ an tâm ngủ ngon. Con người mà, đối với người đã chết luôn mang ý sợ hãi khó hiểu. Nơi người đã chết chung quy bất giác mà phân chia ra cấm địa tin tưởng vong linh người chết vẫn còn luẩn quẩn trong căn phòng kia.

[Q1] Hóa Vụ - Chương 8.2

Ánh đèn 02 "Cậu đang nghĩ gì?" Tề Ninh không hiểu sao Liễu Hạ Khê im lặng, ở bên cạnh anh suốt nhưng không nhìn thấy đối phương có nhiều trí tuệ trinh thám và mục đích điều tra hành động. Liễu Hạ Khê chỉ yên lặng dạo quanh phụ cận hiện trường. Soái Hiên là nhân chứng được cảnh sát bảo vệ, địa chỉ tạm thời của ông ta là do cảnh sát sắp xếp, trong một căn nhà lầu bảy tầng không thang máy trong tiểu khu dân cư phổ biến. Tiểu khu này vô cùng bình thường, không có khu trồng cây kiểng đẹp đẽ. . .Chỉ do năm căn nhà lầu làm thành một không gian hẹp, đậu được vài chiếc xe con, từ nam đến bắc đều có một cửa ra vào. Trái hai phải ba, mỗi tòa nhà đều có cửa sắt độc lập. Liễu Hạ Khê thử một chút, cửa sắt này không hề khóa. Đi lên cũng không ai lên tiếng cản lại. Từ lầu bảy nhìn xuống lầu với lầu xuyên suốt thông nhau ở lầu hai. Đi tới lầu hai mới phát hiện bệ thềm đó lại là chỗ ban công lộ ra ngoài của một hộ gia đình trong đó. Trên ban công đó trồng đủ loại thực vật và hoa cỏ không b...

[Q1] Hóa Vụ - Chương 8.1

Ánh Đèn 01 Tên đầy đủ của Quách cục trưởng Liễu Hạ Khê không biết, mọi người cả cục đều gọi ông ấy là Quách cục. Liễu Hạ Khê trước kia từng vội vã gặp mặt Quách cục, đó là khi anh vừa mới vào làm việc ở đây đến báo cáo. Ấn tượng không sâu, chỉ cảm thấy đối phương là một người hiền lành hòa hợp êm thấm. Không biết tại sao hôm nay lại từ trên người đối phương cảm nhận được một luồng cảm giác uy nghiêm nồng đậm. Đối phương đang cẩn thận quan sát anh.

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.PN5

Sóng lên sóng xuống 05 Trần Cán nở nụ cười. Im lặng nhếch miệng trên khuôn mặt và thần kinh cùng nhau vặn vẹo. "Không ngờ, không ngờ đấy." Thanh âm này không phát ra từ cổ họng chỉ vang vọng trong đầu hắn. Hắn là bác sĩ tâm lý rất sợ chút tạp âm sẽ khiến thiếu niên đang rơi vào thuật thôi miên của hắn sẽ giật mình tỉnh lại. Không ngờ lại là một đôi tình nhân với tên hình cảnh đáng ghét kia. . .Tên hình cảnh đoán lung tung mà ngạo mạn tự cho là đúng kia, giả vờ như sứ giả chính nghĩa, hóa ra lại là gã biến thái dụ dỗ trẻ vị thành niên. Trên pháp luật thân là kẻ chấp pháp mà lại phạm pháp hình như tội càng tăng thêm, chờ rửa sạch cổ tay mang còng đi. "Ha ha ha, không ngờ dùng loại giọng điệu này hoài nghi phẩm hạnh chuyên nghiệp và năng lực chuyên nghiệp của mình! Lần này tôi sẽ xem cậu chết thế nào!"

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.PN3

Sóng lên sóng xuống 03 Thân là một bác sĩ tâm lý cần tố chất tâm lý tốt và sức quan sát nhạy bén. Hai điểm này luôn là niềm tự hào của Trần Cán. Không ít người đều giỏi về quan sát người khác, nhưng khó để không bị người ta quan sát. Trần Cán từng nhìn gương không ngừng huấn luyện biểu cảm trên khuôn mặt mình. Hắn quan sát bệnh nhân bắt đầu từ các phương diện nghe, nhìn, ngửi. Phòng của hắn cách âm, một khi đóng cửa trong ngoài sẽ thành hai thế giới. Khi không có bệnh nhân, hắn để cửa phòng hơi hé, có thể rõ ràng nghe được tiếng động bên ngoài.

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.PN2

Sóng lên sóng xuống 02 "Anh Liễu, đây không phải chỉnh lý thuận theo vụ án sao?" Trâu Thanh Hà thật sự không quen cơm nước xong không rửa chén ngay, nhưng cũng không thể để mặc anh Liễu đang không giống với bình thường. "Không, đây chỉ là đường nét khái quát anh sắp xếp ra trong đầu, không có chứng cứ có thể định tội người ta. Đặc biệt bắt đầu và kết thúc của huyết án trung thu năm thứ hai tái diễn, cần sự trợ giúp của kẻ có liên quan là Lữ Văn Thương mới có thể hiểu rõ bí ẩn về cái chết của Lý Thành Sinh và một người khác mất tích. Một người tinh thần thất thường là có thể tránh né được trừng phạt của pháp luật. "Có khả năng là giả điên không?"

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.PN1

Sóng lên sóng xuống 01 Liễu Hạ Khê nhún vai, bên trong lành lạnh, không ngờ anh lại không cách nào chịu nổi sự trống vắng. Là từ khi nào không còn phải chịu sự cô độc nữa? Thanh Hà đã bao lâu chưa về nhà? À! Anh đột nhiên vỗ đầu mình: "Sao lại quên mất chuyện huấn luyện quân sự cho sinh viên mới chứ?" Thanh Hà hình như đã làm cho khẩu vị của mình trở nên kén chọn rồi. Thức ăn trong tủ chỉ có mì mình tự mua. . .Hẳn phải ăn cơm bên ngoài rồi về. Bóng đêm chập chờn ngoài cửa sổ mang theo bụi bẩn xám xịt. Liễu Hạ Khê kéo bức màn lên, đèn trong phòng sáng tỏ, bóng dáng sau lưng anh đậm như màu mực.

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.18

Suối Ánh Nguyệt màu máu 18 Trâu Thanh Hà nhìn ra được tâm trạng anh Liễu buồn bực nặng nề. Chắc bạn tốt phải đi khiến anh rất buồn. Bản thân quen anh Bách Thanh chưa lâu nhưng cũng có chút không nỡ để anh ấy đi rồi. Ừm, bên này còn có một vì càng không vui hơn là anh Tề. Hôm nay anh Liễu sau khi rời khỏi nhà họ Tề. Anh Tề chuẩn bị cùng cậu đến nhà anh Liễu coi trộm một chút, lúc gần ra cửa bị điện thoại ngăn cản, cha mẹ anh ấy phải về nhà bảo anh ấy ở nhà chờ. "Tôi cũng phải ra nước ngoài." Im lìm uống rượu hồi lâu Tề Nhất Phong đột nhiên nói. "Hả?!" Trâu Thanh Hà giật mình nhìn hắn. Liễu Hạ Khê và Bách Thanh đưa mắt chuyển hướng về phía hắn: "Đi đâu?"

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.17

Suối Ánh Nguyệt Màu Máu 17 Trời còn chưa hoàn toàn tối hẳn, đèn đường đã sử dụng công năng của nó. Vô luận màu sắc đục ngầu của bầu trời hay ánh đèn rực rỡ cũng không thể làm người ta hài lòng. Liễu Hạ Khê một mình lang thang trên phố, ánh mắt không có tiêu cự, chốc chốc bắn về phía bầu trời; Chốc chốc chuyển xuống bên chân, hai tay đút trong túi quần thả lỏng suy nghĩ. "Mình tới cùng đã quên mất cái gì nhỉ?" Anh chau mày: "Chung quy cảm thấy có chỗ không nhớ ra. . .Là gì chứ? Hình bóng ngẫu nhiên hiện lên trong đầu là gì?" Anh đột ngột dừng bước. Ven đường có hai người đang lớn tiếng cãi nhau, nói cái gì cũng không lọt được vào tai anh, chỉ là tiếng ồn ào đã kéo anh về hiện thực. Nhìn đồng hồ, đói bụng rồi. Đường phố xa lạ, hình như đã lạc đường, à phía trước là trạm xe buýt, chạy vội sang đó, cẩn thận tìm không có tuyến về nhà, phải đổi xe. Suy tính thời gian về đến nhà cũng có thể sau một tiếng nữa.

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.16

Suối Ánh Nguyệt Màu Máu 16 Khi Liễu Hạ Khê vội vã đi cũng không mang theo hành lý của anh và Trâu Thanh Hà. Trâu Thanh Hà cũng không có tâm trạng tiếp tục ở lại đây chơi, cậu nhấc túi lên. Ngày mai sẽ khai giảng, tối nay về nhà hay quay về trường? Nếu quay về trường còn phải đi mua vật dụng sinh hoạt. Ừm, đêm nay cứ về trường học xem sao. Sau khi cậu quyết định xong, dự định tạm biệt Tề Nhất Phong. Nhìn lại, Tề Nhất Phong không ngờ đã mất tăm. A, nghe được tiếng bước chân "đùng đùng" xuống lầu của anh ta. Tề Nhất Phong phản ứng không chậm, khi Liễu Hạ Khê rời đi, hắn lập tức thay quần áo mang giày. Đi theo sau Liễu Hạ Khê, khi hắn lao ra cửa thì Trâu Thanh Hà bị hắn bỏ quên đột nhiên vươn cánh tay ra bắt được cổ tay hắn. Tề Nhất Phong cảm thấy bất ngờ, sức tay thật lớn! Giãy một cái, thế mà không giãy ra được. Hắn quay đầu nhìn ngẩn ngơ, lần đầu phát giác đôi mắt trong suốt kia của Trâu Thanh Hà thế mà lại có khí thế bức người. "Anh Tề! Việc này đến đây thôi, anh...

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.15

Suối Ánh Nguyệt Màu Máu 15 "Sư huynh, hợp tác nhé." "Được." Tần Dục Minh xòe bàn tay ra cùng Liễu Hạ Khê vỗ tay tuyên thệ. Nhìn nụ cười của hai người này ngay cả Trâu Thanh Hà cũng vui mừng. Hiện giờ họ đang ngồi trong một cửa hiệu hoành thánh xưa phía đông nội thành Bắc Kinh (cách gọi này không biết có đúng không, bên Quảng Châu gọi là Vằn Thắn), quê của Trâu Thanh Hà gọi cái này là sủi cảo, quê họ không có loại sủi cảo nồi lớn của phương bắc, hoành thánh chiếm lấy tên tuổi của sủi cảo. Cách làm cũng không giống, cái đầu phải lớn hơn chút, nguyên liệu nêm nếm bên trong cũng khác, thêm tỏi bên trong, nhưng lại ít tiêu. Liễu Hạ Khê họ tới đây cũng không phải để ôn lại việc xưa, mà là nghe được bang Đông Chính thường ra vào cửa hàng hoành thánh trên phố này. Nhìn một chén lớn đầy tràn, Trâu Thanh Hà nhếch khóe miệng. Ở miền nam chén không lớn, Thanh Hà rất thích chén sứ nhỏ hình hoa. Chung quy cảm thấy phương bắc cậu nhìn thấy có bản chất khác biệt với quê n...

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.14

Suối Ánh Nguyệt Màu Máu 14 Lưu Dược lôi bác sĩ (trước đây bất kể y thuật bác sĩ này thế nào, hôm qua Khương Viễn Hoa cũng là được ông ta chăm sóc) đang tiến vào mộng đẹp tới, với thiết bị và tài nguyên hạn chế chỉ làm cấp cứu đơn giản. May mắn, bệnh viện cách nơi này cũng không xa, xe cấp cứu đã chạy đến. Bách Thanh xoa huyệt thái dương, đầu căng ra đau đớn, mệt mỏi và phiền chán tập kích toàn thân, thật muốn bỏ mặc hết tất cả. Nhìn xa xa nhóm cảnh sát huyện cũng đã tới cùng nhau lấy lời khai, chụp ảnh, thẩm vấn, không thể không bội phục sức khỏe Liễu Hạ Khê tốt. "Mọi người nói xem Nhậm Hoa Niên giết người tại sao không trốn còn biến mình thành người bị hại. . .Đây. . .Chẳng phải là hành vi rất kỳ lạ sao? Huống chi, chỉ cần Vương Cán Sự nói ra sự việc, hắn không cách nào vu oan thành công được." Trâu Thanh Hà ở bên cạnh trông chừng Vương cán sự cũng không chịu để đầu nghỉ ngơi, đây cũng là người sức khỏe quá thừa thãi. "Ai biết." Hắn không nhịn được đáp.

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.13

Suối Ánh Nguyệt Màu Máu 13 Trên biển số nhà của biệt thự là số sáu khắc bằng đồng. "Đây là biệt thự số sáu à. Tôi nhớ hai vợ chồng mới cưới và bạn bè họ vào ở biệt thự số 6, căn nhà này cảm giác đã một thời gian ngắn rồi không ai ở." "Sai rồi, họ ở là khu biệt thự số sáu chứ không phải không phải khu khách VIP số sáu. Biệt thự của khu khách VIP tách biệt với khu biệt thự bình thường, đây là khác biệt về đẳng cấp." Khóe miệng Liễu Hạ Khê cong lên, trào phúng nói: "Anh có từng tự mình tiến vào khu khách VIP điều tra chưa?" Tần Dục Minh cẩn thận quan sát bốn phía, vừa hồi đáp: "Thành thật mà nói, tôi rất ngạc nhiên. Nhưng nếu muốn mình ở đây lén lút điều tra không bị người phát hiện thì đừng đụng vào quy tắc của nơi này, vậy phải cố gắng tránh xa người và mọi chuyện của khu khách VIP." Còn chưa vào cửa đã ngửi được mùi máu tươi nồng nặc.