Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Đóa Đóa

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 15 - Chương 5

Chương 5 - Tách hồn Ngày hôm sau, chú ba được bác cả Tiêu sắp xếp đưa đến Tổng viện Quân khu Kim Lăng để kiểm tra thân thể. Đi cùng còn có đồ đệ Khương Bảo. Còn chú út thì bận rộn lo chuyện nhập hộ khẩu cho Mạt Đan, lại còn sắp xếp gia sư, bận túi bụi cả ngày. Chú ở Miến Điện cũng có bị thương, nhưng nhờ có phương thuốc của nhà họ Tiêu, cũng không cần phải vào bệnh viện điều trị. Về phần tôi, ngoài việc chuẩn bị cho lễ tách hồn vào giờ Tý, còn phải phụ trách trao đổi, nói chuyện với hai đứa nhóc kia. Tối hôm đó, vừa đúng phiên Tiểu Yêu Đoá Đoá xuất hiện. Cô nàng ngồi trên giường, hai tay nâng chiếc dây chuyền ngọc phỉ thuỷ nặng trĩu, đôi mắt híp lại thành một đường cong, lấp lánh như sao trời. Con gái vốn luôn thích những thứ lấp lánh xinh đẹp, huống chi món dây chuyền này lại là tác phẩm của nhà thiết kế giỏi nhất công ty châu báu Lý Gia Hồ: sợi xích được xâu bằng bạch kim và những hạt ngọc phỉ thuỷ trong suốt xanh biếc, mượt mà, óng ánh; còn cả khối mặt dây là vàng viền ngọc, xung qu...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 36

  Chương 36 – Con rối thế thân, trở lại Cách Lãng Tiểu Đạo Lưu Manh đột nhiên bị thương, khiến cơn buồn ngủ của tôi lập tức tan biến không còn dấu vết. Tôi bước nhanh mấy bước tới, đỡ lấy nửa thân trên của anh ta, hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?" Tiểu Đạo Lưu Manh đã không thể nói được gì, máu từ cái miệng đang há ra chảy trào ra ngoài. Đoá Đoá nói với tôi, chú Tiểu Minh vốn đang ngủ say, nhưng vừa rồi bỗng nhiên trong mơ kêu lên một tiếng, rồi miệng phun máu, ngã lăn xuống đất. Tôi dùng ngón cái tay phải ấn vào huyệt Á Môn sau gáy Lão Tiêu, sau đó thả sâu béo ra, đặt ở mũi miệng anh ta để dò xét tình trạng. Tôi nắm lấy tay trái của Tiểu Đạo Lưu Manh, cảm thấy lạnh ngắt, ướt sũng, dường như đẫm mồ hôi. Rốt cuộc là chuyện gì? Đã xảy ra chuyện gì vậy? Tôi hít sâu một hơi, cố gắng giữ tâm thần ổn định, không để hoảng loạn. Một lúc sau, Tiểu Đạo Lưu Manh bỗng lên tiếng: "Tiểu độc vật, đừng lộn xộn nữa, tôi trúng hàng đầu rồi..." Thấy anh ta không còn nôn máu, ánh mắt đã tỉn...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 13 - Chương 6

 Chương 6 - Vây công Những tiếng cười từ bốn phương tám hướng ập đến khiến tôi nổi hết da gà chỉ trong chớp mắt. Tiếng cười này tôi vô cùng quen thuộc, nó lập tức đưa tôi trở lại đêm kinh hoàng ở Loan Hạo plaza. Đúng vậy, giọng nói của người phụ nữ này chính là của nữ quỷ vô diện mặc đồ trắng – thủ lĩnh của mười hai nữ quỷ trong tòa nhà hôm đó. Trong nháy mắt, tôi nhớ lại lời lão Vương từng nói: mười hai nữ quỷ của lão chỉ còn lại ba, nhưng người bị nhập xác chỉ có Tiểu Đông và Mạn Lệ. Vậy là vẫn còn một con nữa, không rõ tung tích. Tôi cứ ngỡ những đầu mối này sẽ do đám chuyên gia như Trương Vĩ Quốc xử lý, không ngờ không chỉ để lọt tên râu quai nón, mà còn thả cả con nữ quỷ này ra. Cái kiểu làm việc như vậy, tôi có thể chửi cho được không? Tôi có thể văng tục không? Tôi có thể giơ hai ngón tay giữa lên bày tỏ sự “kính phục” tận đáy lòng không? Khi lý do vừa lóe lên trong đầu, tôi đã lao đến trước mặt tên râu quai nón, giơ gậy lên định đập chết hắn, nhưng không ngờ cây gậy lậ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 12 - Chương 17

  Chương 17 - Loli phát điên Lại là nhập xác. Lần này lại thấy một lần nữa. Nhưng rõ ràng, ác linh này còn đáng sợ gấp bao nhiêu lần so với oán linh vừa rồi. Nó vừa gào thét, vừa giằng xé những thứ vốn có tác dụng trấn áp trên người như sợi chỉ đỏ, lá bùa và hạt gạo, thế nhưng nó lại chẳng chịu ảnh hưởng gì. Những sợi chỉ đỏ mà với những quỷ vật loại này giống như sắt nóng, lại bị nó nhẹ nhàng hất đi như không. Rồi nó như một con đại bàng kiêu hãnh, ánh mắt cao ngạo nhìn chúng tôi, như đang xét đoán. Trong mắt nó, chúng tôi chẳng khác gì đàn cừu im lặng, mặc cho nó chà đạp. Liếc một vòng, ánh mắt nó cuối cùng dừng lại trên người tôi: "Ha ha ha... Tốt, tốt lắm... Mười năm rồi, ta chết đã gần mười năm, cuối cùng cũng nhìn thấy một kẻ cùng sinh nhật với ta vào rằm tháng Bảy, đúng là ý trời, ý trời đấy! Các chị em, nếu không ai phản đối, người này ta nhận nhé! Ha ha ha..." Nó cười dài, từng bước tiến lại gần tôi. Tôi lập tức cảm thấy áp lực như núi đè, ánh mắt lạnh băng ấy ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 2 - Chương 1

  Quyển 2 - Mùa thu và mùa đông của phương nam Chương 1 - Quỷ Loli Buôn bán ở cửa hàng bận rộn, tôi không gọi A Căn tới đón tôi, tự mình bắt xe quay về Đông Quản. Tới thành phố Đông Quản, tôi về nhà ở Hậu phố để hành lý, tắm rửa một cái, sau đó gọi điện thoại cho A Căn báo tôi đã về. Anh ta nói được, tối nay làm tiệc đón tiếp cho tôi? Tôi nói tôi mời, mọi người khoảng thời gian này cũng cực khổ rồi, gọi người trong cửa hàng cùng đi, ăn uống ca hát gì cũng được. A Căn nói tôi bây giờ đang ở đâu, có muốn đến cửa hàng xem thử không? Tôi nói được, lập tức sang đó. Cuộc sống của tôi sau khi trở về phía nam có chút thảm, tôi không vào nhà máy nữa, mà làm việc theo thời vụ trước, sau đó xem xét chuẩn cơ hội làm ăn, trong một khu công nghiệp của châu H mua lại một chiếc xe ba bánh, buổi sáng bán các loại đồ ăn sáng như bắp luộc, bánh chiên, cháo loãng, giữa trưa chạy nghề bảo hiểm, kéo khách, còn giúp mua sắm hộ mấy tay săn bảo vật, buổi tối công nhân tan tầm tôi phải chạy xe ôm, giúp chuy...