Chương 41 - Ngỡ ngàng mất mát, hỏi thăm Miêu trại Tiểu Đạo Lưu Manh trúng phải Hàng Đầu thuật kia, gần như không còn khả năng hành động, nếu không thì tôi đã chẳng để Đoá Đoá lại chăm sóc anh ta. Thế nhưng, khi tôi bước vào cửa hang vào đúng lúc nắng trưa gay gắt nhất, lại không thấy anh ta đâu. Đứng giữa đám cỏ rậm, tôi đảo mắt nhìn quanh, trong lòng bỗng dâng lên nỗi đau “một đêm trở về vạch xuất phát”: Chuyện quái gì thế này? Rốt cuộc là sao đây? Tôi khổ sở lắm mới tìm được con búp bê đất, vật dẫn của Hàng Đầu thuật, sắp giải được rồi, mà giờ người lại mất tăm? Tiểu Đạo Lưu Manh biến mất, Đoá Đoá cũng không thấy bóng dáng, chỉ còn lại mình tôi lẻ loi như một thằng ngốc, đứng đờ ra đây, hưởng trọn cảm giác bực bội như tung cú đấm vào khoảng không. Tôi tìm khắp ven sông nhưng vẫn không thấy dấu vết của anh ta, pháp trận hôm trước bày giúp anh ta cũng bị phá loạn tơi bời. Tôi bảo Kim Tằm Cổ hỗ trợ tìm mùi. Có lẽ biết Đoá Đoá cũng mất tích nên sâu béo tỏ ra đặc biệt tích cực, lao đ...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)