Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Lê Cống

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 41

 Chương 41 - Ngỡ ngàng mất mát, hỏi thăm Miêu trại Tiểu Đạo Lưu Manh trúng phải Hàng Đầu thuật kia, gần như không còn khả năng hành động, nếu không thì tôi đã chẳng để Đoá Đoá lại chăm sóc anh ta. Thế nhưng, khi tôi bước vào cửa hang vào đúng lúc nắng trưa gay gắt nhất, lại không thấy anh ta đâu. Đứng giữa đám cỏ rậm, tôi đảo mắt nhìn quanh, trong lòng bỗng dâng lên nỗi đau “một đêm trở về vạch xuất phát”: Chuyện quái gì thế này? Rốt cuộc là sao đây? Tôi khổ sở lắm mới tìm được con búp bê đất, vật dẫn của Hàng Đầu thuật, sắp giải được rồi, mà giờ người lại mất tăm? Tiểu Đạo Lưu Manh biến mất, Đoá Đoá cũng không thấy bóng dáng, chỉ còn lại mình tôi lẻ loi như một thằng ngốc, đứng đờ ra đây, hưởng trọn cảm giác bực bội như tung cú đấm vào khoảng không. Tôi tìm khắp ven sông nhưng vẫn không thấy dấu vết của anh ta, pháp trận hôm trước bày giúp anh ta cũng bị phá loạn tơi bời. Tôi bảo Kim Tằm Cổ hỗ trợ tìm mùi. Có lẽ biết Đoá Đoá cũng mất tích nên sâu béo tỏ ra đặc biệt tích cực, lao đ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 30

Chương 30 – Đêm băng sang trại tây, lông xù như trái bóng Chủ nhà đã nói thế, nếu chúng tôi còn mặt dày ở lại thì cũng chẳng phải lẽ. Ngôi làng người Miêu ẩn sâu trong núi rừng nơi đất khách này, vốn không có nghĩa vụ che giấu tung tích cho chúng tôi, lại càng không thể vì một cuộc gặp gỡ tình cờ mà đắc tội với mấy thế lực quanh đây, khiến chính mình gà chó chẳng yên. Trên đời làm gì có chuyện như vậy, nếu thật xảy ra thì ngay cả tôi cũng thấy chẳng hợp lý, chẳng khoa học chút nào. Họ đã chịu báo tin cho chúng tôi thay vì lập tức bán đứng, thế đã là ân tình lớn rồi. Còn tôi với Tiểu Đạo Lưu Manh, hai kẻ dai như gián, có phải vào rừng hoang thì cũng chẳng cần chuẩn bị gì nhiều. Chỉ có điều, cô gái ngây thơ như đóa bách hợp Tuyết Thụy thì nhất định không thể để cô ấy theo chúng tôi chịu khổ được. Tôi bèn nói thẳng chuyện này với Lê Cống. Lê Cống bảo, Ba Cát Công chỉ tìm tôi và Tiểu Đạo Lưu Manh, Tuyết Thụy với Tiểu Thôi không cần sợ, cứ ở lại bản. Đợi đầu tháng Chín, hắn sẽ cho người đưa...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 29

  Chương 29 - Như trút được gánh nặng, nguy cơ trong đêm tối Một bát trà dầu màu nâu sẫm, phía trên nổi những hạt gạo rang trắng đỏ, những khúc hành lá xanh, ớt chua cay đỏ tươi, vài hạt đậu phộng và bắp vàng làm điểm xuyết, tỏa ra một mùi thơm đặc biệt. Hùng Minh và vợ múc cho mỗi người chúng tôi một bát trà dầu. Tôi bắt chước trưởng bản Lê Cống và bà đồng Xi Lệ Hoa, đặt bát xuống đất, đặt đũa ngang, khấn báo với tổ tiên đã khuất, rồi mới cẩn thận ăn món nóng hổi này. Có lẽ vì tôi lớn lên ở Miêu Cương, nên thấy mùi vị cũng ổn, nhưng Tuyết Thụy và nữ vệ sĩ của cô ấy thì cau mày. Lê Cống và Xi Lệ Hoa thì ăn rất ngon lành. Thấy Tuyết Thụy và Thôi Hiểu Huyên không ăn nhiều, tôi không muốn gây chuyện, liền cười nói: “Không quen ăn à? Tôi lại thích lắm, hay là để tôi ăn giúp nhé?” Tuyết Thụy lắc đầu: “Không cần, ăn cũng khá ngon đấy.” Nhưng Thôi Hiểu Huyên thì thở phào, đẩy hết phần trà dầu trong bát sang cho tôi. Tôi ăn một hơi hết sạch, rồi hỏi Hùng Minh: “Còn không?”  Hùng Minh ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 28

  Chương 28 – Tựa như cố nhân, dần nổi lên mặt nước Sự nhiệt tình của Hùng Minh khiến chúng tôi ngại ngần chẳng nỡ từ chối. Nói thật, vì được giáo dục khác biệt nên lòng tôi đối với dân tộc Trung Hoa luôn sâu đậm hơn so với bản tộc người Miêu, và tôi cũng luôn tự hào vì mình là một người Trung Quốc. Cái lợi duy nhất mà thân phận dân tộc thiểu số mang lại cho tôi là được cộng thêm 20 điểm trong kỳ thi đại học, nhưng rốt cuộc tôi lại chẳng tận dụng được. Thậm chí, tôi đến giờ vẫn chưa thể sử dụng thành thạo tiếng Miêu. Tất nhiên, điều này cũng liên quan tới môi trường xã hội. Chúng tôi là người Miêu đã bị “Hán hóa”, muốn thoát nghèo thì chẳng còn sự lựa chọn nào khác. Thế nhưng, điều tôi không ngờ là ở nơi rừng sâu núi thẳm Đông Nam Á, xa xôi cách trở quê nhà, lại có người chỉ vì tôi là người Miêu mà không sợ áp lực từ vị thiện tạng pháp sư ở Thác Mộc Khắc, quyết giữ tôi lại đây. Nếu tấm lòng ấy là thật, thì quả thật khiến tôi cảm động. Tôi nhìn Tiểu Đạo Lưu Manh, anh ta gật đầu: “Đư...