Chương 9: Logic quái gở, cứu người chẳng thành còn bị cắn ngược Thấy hai người kia chẳng còn đoái hoài gì tới chúng tôi mà vội vã chạy lên sườn đồi, tôi không nhịn được liền cất tiếng gọi to với Lý Thang Thành: “Có cần bọn tôi giúp một tay không?” Chẳng ai đáp lại. Hai người nhanh chóng vượt qua sườn rừng rồi biến mất. Động tĩnh này khiến Vạn Tam gia, Triệu Trung Hoa cùng mấy người đi trước cũng dừng bước, quay đầu nhìn lại. Tôi và Tiểu Đạo Lưu Manh nhìn nhau, trong lòng thầm nghĩ: Ở nơi hoang vu như cái khe núi này, nếu xảy ra chuyện gì, e rằng chúng tôi cũng khó mà thoát can hệ. Nghĩ vậy, cả hai lập tức cất bước đuổi theo. Vượt qua một con dốc thấp phía trước, chúng tôi trông thấy giữa khoảng trống của rừng đào có hai gò đất nhỏ mọc song song, cao nhất chừng bốn mét, trên đó chẳng có cây cối hay gai góc gì, chỉ phủ kín một lớp cỏ xanh mượt. Vừa nhìn thoáng qua, tôi chợt có cảm giác hai gò đất ấy như bộ ngực của một người đàn bà, nhô cao đầy đặn. Nhưng nghĩ đến thân phận của Lý T...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)