Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Hùng Minh

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 55

Chương 55 - Bách thú bôn tẩu, quần hữu tề tụ Ai từng tham gia ẩu đả tập thể chắc đều hiểu: do không gian chật hẹp, cho dù bị bao vây, thực sự vây đánh được bạn cũng chỉ là ba, năm người mà thôi. Huống hồ chúng tôi còn men theo vách tường mà đi, vậy số đối thủ trực diện càng ít. Đó chính là lý do chúng tôi dám liều mình phá vòng vây. Nhưng khi tôi bị khựng lại, khí thế tiêu tan, rồi bị lớp lớp vây chặt, cục diện rơi vào giằng co, về cơ bản, thất bại đã kề cận. Thế nhưng ngay khoảnh khắc ấy, tiếng quát ngông cuồng ở cửa kho vang lên. Tất cả mọi người, dù đang liều mạng, cũng không kìm được phân tâm mà ngoái nhìn: rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Cánh cửa sắt vốn đang khép hờ, lúc này bị đập tung. Ba, bốn bóng đen khổng lồ liền xông vào. Dưới ánh đèn dầu, thân hình chúng hiện rõ — tất cả đều là voi! Cư dân vốn đến từ vùng nhiệt đới này bỗng nhiên xông đến, khiến đám pháp sư Tát Khố Lãng vốn đang đắc ý cũng biến hẳn sắc mặt, có kẻ hốt hoảng quay lại bảo vệ thủ lĩnh. Còn lòng tôi thì như nở hoa. ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 45

Chương 45 - Tuyết Thụy giương súng, Tam Hoàng Pháo Chùy (Bánh Tiêu giải thích: Tam Hoàng Pháp Chùy ví như một loại chiêu thức hoặc vũ khí, với ý nghĩa: sức mạnh nổ tung, uy lực cực lớn, như ba vị hoàng đế hợp lực giáng chùy xuống.) Làn gió tanh nồng ấy mang theo một mùi hôi thối đến cực điểm. Tôi thầm kêu “xong rồi!”, không kịp nghĩ nhiều, lập tức đưa tay ôm lấy eo Tuyết Thụy rồi lăn mạnh sang một bên. Tôi ngã xuống bằng lưng, may mà mặt đất phủ đầy lá khô và cỏ dại nên cũng không đau lắm. Ngoảnh đầu nhìn lại, đập vào mắt tôi là những hoa văn vàng trắng xen kẽ. Tôi còn chưa kịp phản ứng, thì một tiếng gió lại vang lên, một cái roi thịt to bằng miệng bát quất thẳng về phía tôi. Lần này đến lượt Tuyết Thụy ra sức. Cô bé này sức mạnh kinh người, kéo phắt tôi dậy, rồi lập tức lùi nhanh về phía sau. “Pặc!” Ngay chỗ chúng tôi vừa đứng, một cây nhỏ bằng bắp tay bị quất trúng, lập tức gãy răng rắc. Phần gãy lộ ra những thớ gỗ mềm nhũn, thân cây hơn ba mét cao liền đổ sập xuống. Tôi đứng vững l...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 44

 Chương 44 - Trạm gác ẩn trên ngọn cây, tiễn độc hung mãnh Cây vọng thiên thuộc họ Long não, còn gọi là cây chống trời, bởi thân cây có thể cao tới tám mươi mét nên mới có tên như vậy. Thông thường, loài này chỉ xuất hiện ở rừng mưa nguyên sinh vùng khe núi và rừng mưa núi của Tây Song Bản Nạp, Vân Nam, còn ở những nơi khác thì tuyệt đối khó mà tìm thấy. Thế nhưng, ngay trong khu rừng mưa ở miền núi phía bắc Tachileik này, lại mọc một cụm nhỏ chừng hơn chục cây vọng thiên, thực sự khiến người ta kinh ngạc. So với những cây thấp lùn xung quanh, chúng quả thật quá cao, nên ngay khi chúng tôi vừa rẽ qua một khúc quanh sườn núi đã có thể nhìn thấy ngọn cây. Tiểu Đạo Lưu Manh mất tích bí ẩn, khả năng bị bắt đi là lớn hơn cả, vì thế khi đến nơi, tim chúng tôi đều căng lên, bước chân cũng bắt đầu dè dặt hơn, liên tục ngó quanh, quan sát tình hình bốn phía, chỉ sợ ở góc khuất nào đó đang có một trạm gác ẩn phục kích. Nếu bị phát hiện, từ ẩn thành lộ, chúng tôi sẽ lập tức rơi vào thế bị độn...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 41

 Chương 41 - Ngỡ ngàng mất mát, hỏi thăm Miêu trại Tiểu Đạo Lưu Manh trúng phải Hàng Đầu thuật kia, gần như không còn khả năng hành động, nếu không thì tôi đã chẳng để Đoá Đoá lại chăm sóc anh ta. Thế nhưng, khi tôi bước vào cửa hang vào đúng lúc nắng trưa gay gắt nhất, lại không thấy anh ta đâu. Đứng giữa đám cỏ rậm, tôi đảo mắt nhìn quanh, trong lòng bỗng dâng lên nỗi đau “một đêm trở về vạch xuất phát”: Chuyện quái gì thế này? Rốt cuộc là sao đây? Tôi khổ sở lắm mới tìm được con búp bê đất, vật dẫn của Hàng Đầu thuật, sắp giải được rồi, mà giờ người lại mất tăm? Tiểu Đạo Lưu Manh biến mất, Đoá Đoá cũng không thấy bóng dáng, chỉ còn lại mình tôi lẻ loi như một thằng ngốc, đứng đờ ra đây, hưởng trọn cảm giác bực bội như tung cú đấm vào khoảng không. Tôi tìm khắp ven sông nhưng vẫn không thấy dấu vết của anh ta, pháp trận hôm trước bày giúp anh ta cũng bị phá loạn tơi bời. Tôi bảo Kim Tằm Cổ hỗ trợ tìm mùi. Có lẽ biết Đoá Đoá cũng mất tích nên sâu béo tỏ ra đặc biệt tích cực, lao đ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 30

Chương 30 – Đêm băng sang trại tây, lông xù như trái bóng Chủ nhà đã nói thế, nếu chúng tôi còn mặt dày ở lại thì cũng chẳng phải lẽ. Ngôi làng người Miêu ẩn sâu trong núi rừng nơi đất khách này, vốn không có nghĩa vụ che giấu tung tích cho chúng tôi, lại càng không thể vì một cuộc gặp gỡ tình cờ mà đắc tội với mấy thế lực quanh đây, khiến chính mình gà chó chẳng yên. Trên đời làm gì có chuyện như vậy, nếu thật xảy ra thì ngay cả tôi cũng thấy chẳng hợp lý, chẳng khoa học chút nào. Họ đã chịu báo tin cho chúng tôi thay vì lập tức bán đứng, thế đã là ân tình lớn rồi. Còn tôi với Tiểu Đạo Lưu Manh, hai kẻ dai như gián, có phải vào rừng hoang thì cũng chẳng cần chuẩn bị gì nhiều. Chỉ có điều, cô gái ngây thơ như đóa bách hợp Tuyết Thụy thì nhất định không thể để cô ấy theo chúng tôi chịu khổ được. Tôi bèn nói thẳng chuyện này với Lê Cống. Lê Cống bảo, Ba Cát Công chỉ tìm tôi và Tiểu Đạo Lưu Manh, Tuyết Thụy với Tiểu Thôi không cần sợ, cứ ở lại bản. Đợi đầu tháng Chín, hắn sẽ cho người đưa...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 28

  Chương 28 – Tựa như cố nhân, dần nổi lên mặt nước Sự nhiệt tình của Hùng Minh khiến chúng tôi ngại ngần chẳng nỡ từ chối. Nói thật, vì được giáo dục khác biệt nên lòng tôi đối với dân tộc Trung Hoa luôn sâu đậm hơn so với bản tộc người Miêu, và tôi cũng luôn tự hào vì mình là một người Trung Quốc. Cái lợi duy nhất mà thân phận dân tộc thiểu số mang lại cho tôi là được cộng thêm 20 điểm trong kỳ thi đại học, nhưng rốt cuộc tôi lại chẳng tận dụng được. Thậm chí, tôi đến giờ vẫn chưa thể sử dụng thành thạo tiếng Miêu. Tất nhiên, điều này cũng liên quan tới môi trường xã hội. Chúng tôi là người Miêu đã bị “Hán hóa”, muốn thoát nghèo thì chẳng còn sự lựa chọn nào khác. Thế nhưng, điều tôi không ngờ là ở nơi rừng sâu núi thẳm Đông Nam Á, xa xôi cách trở quê nhà, lại có người chỉ vì tôi là người Miêu mà không sợ áp lực từ vị thiện tạng pháp sư ở Thác Mộc Khắc, quyết giữ tôi lại đây. Nếu tấm lòng ấy là thật, thì quả thật khiến tôi cảm động. Tôi nhìn Tiểu Đạo Lưu Manh, anh ta gật đầu: “Đư...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 27

 Chương 27 - Bạn cũ bên bờ hồ, người Miêu Bạch Hà Tôi và Tiểu Đạo Lưu Manh tìm một chỗ kín đáo gần đó, mỗi người chọn một cành to của cây đa lá xiên, rồi trèo lên nghỉ ngơi. Cây đa lá xiên này cao hơn mười mét, phần gốc gồm nhiều dây leo to bằng cánh tay đan vào nhau. Ngồi cưỡi trên chạc cây, chúng tôi được tán lá xanh rậm rạp che kín, lại ở vị trí cao, nên nếu dưới đất có gì bất thường cũng có thể phát hiện ngay lập tức. Có Kim Tằm Cổ ở bên, chúng tôi cũng chẳng lo loài rắn độc, trăn khổng lồ, hay các loại côn trùng khác trong rừng mò đến khi đang ngủ. Cũng cùng lý do đó, nó còn có thể làm lính gác, kịp thời báo cho chúng tôi khi kẻ địch tới gần. Thế là tôi gọi Kim Tằm Cổ ra, để nó tự do hành động, chỉ cần nhiệm vụ chính là cảnh báo cho chúng tôi. Thức ăn trong núi rừng này nhiều gấp hàng chục lần so với thành phố, nên sâu béo mừng rỡ, gật đầu liên tục. Tôi yên tâm, ôm lấy cành cây, vẫy tay chào Tiểu Đạo Lưu Manh đang ở cách mười mét bên kia, rồi chìm vào giấc ngủ sâu — tôi cần ít...