Chương 2: Cam quýt ngã bệnh Đại sư huynh cho gọi, tôi đương nhiên không dám làm bộ làm tịch gì. Dù sao anh ấy không chỉ là chỗ dựa của tôi mà còn là người anh thân thiết. Vì thế tôi lập tức vệ sinh cá nhân qua loa rồi lái xe đến đó. Đến Phòng Hai Nam Thành, ở cổng vẫn là bà lão mặt đơ như xác sống thay thế bác Trương ngày trước. Đương nhiên, còn có thêm Triệu Trung Hoa. Thấy tôi tới, anh ta kéo tôi lại, nói: “Lão đại Trần tới từ tám giờ rồi, bây giờ đang triệu tập nhân viên trong cơ quan để phát biểu. Toàn là những lời lẽ đường hoàng khách sáo, chẳng liên quan gì đến đám người ngoài biên chế như chúng ta. Đi, chúng ta ăn sáng trước đã.” Bữa sáng ở căn tin cơ quan rất không tệ, mặn chay phối hợp hợp lý, tinh xảo nhỏ nhắn, rất có cảm giác của trà sáng kiểu miền Nam. Có điều hôm qua tôi uống quá nhiều rượu, người vẫn còn khó chịu, nên chỉ gọi một bát cháo trắng, ăn kèm ít dưa muối, chậm rãi uống rồi hỏi chủ vựa ve chai: “Lão đại Trần gọi tôi tới là để ôn chuyện cũ, cổ vũ tinh thần ha...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)