Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Vương San Tình

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 24 - Chương 27

 Chương 27: Hồng tỷ Kẻ vừa xuất hiện sau bao lâu không gặp ấy, chính là Vương San Tình, nay dùng cái tên Hồng Tỷ. So với cô nhân viên trẻ trung thanh xuân ngày trước, Vương San Tình của hiện tại đã nhuốm đầy phong trần hơn nhiều. Cô ta trang điểm tông khói tinh xảo, tóc búi cao, thân hình cũng như mấy nữ minh tinh trước và sau khi nổi tiếng vậy, bỗng dưng trở nên nóng bỏng, đường cong dậy sóng. Mặc bộ đồng phục OL màu xanh nhạt, đeo cặp kính gọng đen thanh lịch, cô ta bước ra vô cùng ung dung, như thể trận hỗn chiến bên này chẳng liên quan gì đến mình, còn cô ta chỉ đơn giản ra ngoài hít thở không khí, tản bộ một vòng mà thôi. Phải nói rằng, con người đúng là sẽ thay đổi. Vương San Tình giờ đây đã khác rất xa hình ảnh cô gái nhỏ nhiệt tình tháo vát trong ký ức của tôi. Sự thay đổi trước sau ấy quả thực một trời một vực, như mây với bùn. Bên cạnh Vương San Tình có hai người: một gã đàn ông lực lưỡng đầy râu quai nón đen sì, và một phụ nữ trung niên tay chân thô kệch. Gã đàn ông kia ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 24 - Chương 26

 Chương 26: Giảm cân kỳ ảo Vừa nhìn thấy con tiểu quỷ da xám trắng như xi măng kia, tim tôi lập tức giật thót. Đầu nó còn lớn hơn cả thân mình, giống loại búp bê người ta thường thấy ngoài đời, tay chân ngắn ngủn như đồ thừa thãi. Trong đôi mắt ấy lộ ra thứ ánh sáng âm lãnh không thuộc về loài người, khiến ai nhìn thấy cũng lạnh sống lưng. Mà phần đầu dị thường to lớn kia, dưới lớp da đầu trọc lốc là những mạch máu xanh ngoằn ngoèo như giun đang bò qua bò lại, gần như trong suốt. Nhìn kỹ một chút thậm chí còn có thể thấy não tương bên trong đang nhộn nhạo. A —— Đứa bé này tôi từng gặp rồi, tại một căn phòng cho thuê nào đó ở Bằng Thành. Khi còn sống, nó là một đứa trẻ hoạt bát đáng yêu, đôi mắt trời sinh có thể nhìn thấu âm dương, thấy được những linh thể phiêu đãng quanh người thường. Chính vì loại thể chất ấy mà sinh thần bát tự của nó bị người ta tính toán, chọn đúng ngày đặc biệt để khoan lỗ trên đỉnh đầu, rạch ba dao dưới rốn, lấy mỡ thi thể cùng răng nanh làm vật ký thác thần...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 24 - Chương 25

 Chương 25: Đầu to Có lẽ sẽ có người thắc mắc, tôi đã liệt phải ngồi xe lăn rồi, tại sao còn hăng hái chạy khắp nơi gây chuyện thế này, chẳng phải là tự đi tìm phiền phức sao? Thật ra chuyện này có nguyên do của nó. Không biết là bản tính trời sinh, hay do nhiễm thói xấu từ Mèo Da Hổ đại nhân, sâu béo trong người tôi cũng rất thích làm “nhát búa cuối cùng quyết định thắng bại”. Nó luôn thích vào lúc tôi nguy hiểm và bất lực nhất mới tỉnh lại cứu tôi thoát nạn - ví dụ như lần đầu tiên nó ngủ say, lúc tỉnh lại chính là khi tôi đang bị cả đàn cương thi ở đại viện họ Vương tại doanh trại A Lạp, Phượng Hoàng, Tương Tây vây công. Không biết làm vậy có khiến nó đặc biệt có cảm giác thành tựu hay không. Con người rất nhiều lúc đều sống dựa vào thói quen. Trước kia khi chưa có Kim Tằm Cổ, tôi cũng sống yên ổn hơn hai mươi năm, chẳng cảm thấy có gì không tốt. Nhưng kể từ mùa hè năm 2007, khi bà ngoại gieo Kim Tằm Cổ vào người tôi, tôi lại cảm thấy mình vĩnh viễn không thể tách rời nó nữa. Cả...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 24 - Chương 24

 Chương 24: Tung tích Thật ra đây là một vấn đề rất kỳ quái. Nếu đối thủ thực sự đã nhắm vào tôi, thì với mức độ phòng bị hiện tại của tôi, bị tìm ra cũng chẳng phải chuyện lạ gì. Nhưng sau khi Tuyết Thụy nhắc tới, tất cả chúng tôi đều có một cảm giác như đang bị người ta dòm ngó, giống như hành tung đã bị đối phương nắm rõ, biết chính xác thời điểm tôi xuất viện để đặc biệt mai phục ở cổng. Điểm này là sau khi Triệu Trung Hoa bàn về vụ án với tôi, tôi mới nhận ra. Mấy tên côn đồ kia cũng khai rằng có người bảo bọn chúng đúng bốn giờ chiều hôm nay tới gây sự, phân tán sự chú ý của tôi - điều đó chứng tỏ đối phương đã có dự mưu và chuẩn bị từ trước. Điều này khiến trong lòng tôi dâng lên một cảm giác bất an mãnh liệt. Tôi không biết vì sao Vương San Tình lại căm hận tôi tới mức muốn giết cho bằng được, nhưng cái cảm giác bị người ta nhớ thương như vậy thật sự rất khó chịu, khiến lòng tôi nghèn nghẹn, bức bối vô cùng. Lần trước khi Thanh Nha Tử xuất hiện, tôi cũng từng có cảm giác tư...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 24 - Chương 23

Chương 23: Biệt hiệu Lươn Vàng Pằng —— Bởi vì cảm ứng của tôi nhạy bén hơn người thường, nên tôi nghe thấy tiếng súng ấy sớm hơn tất cả mọi người. Nhưng cho dù đã ý thức được mình bị phục kích, thân thể tôi vẫn không theo kịp tốc độ suy nghĩ, chỉ cảm thấy ngực đau nhói vô cớ mà không kịp né tránh. Thế nhưng đúng ngay trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, một thân ảnh nhỏ nhắn bỗng chắn trước mặt tôi. Tôi chấn động, chính là Tiểu Yêu lúc nãy còn đang chơi đùa với ba tên côn đồ dị hợm kia đột nhiên xuất hiện. Ngay sau đó, bên tai tôi vang lên một tiếng va chạm trầm đục. Đó là âm thanh kim loại va mạnh với ngọc thạch. Thân thể Tiểu Yêu bị hất tung lên, nặng nề đập vào người tôi.  Bên này tôi bị mất thăng bằng, xe lăn nghiêng ngả, rồi cùng cô ngã lăn xuống đất. Trong lúc lăn lộn, tôi nhìn thấy khuôn mặt trái xoan tinh xảo của Tiểu Yêu đau đến nhăn nhúm lại, đôi mày cau chặt. Hiển nhiên cú va chạm giữa thân thể Kỳ Lân Thai của cô với dòng kim loại nóng rực kia khiến cô cực kỳ khó chịu. Nghe t...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 24 - Chương 21

 Chương 21: Chủ mưu Sau khi siêu độ vong linh của cỗ thi thể bị chôn dưới lớp gạch phòng tắm kia, tôi chắp hai tay trước ngực, ngồi tĩnh lặng thật lâu. Cô ấy cuối cùng vẫn là một người thiện lương. Không biết đã trải qua bao nhiêu ngày rằm mùng một, bị vô số âm phong gột rửa, tuy cũng có mặt hung lệ, nhưng rốt cuộc vẫn chưa từng nghĩ tới việc hại người đoạt mạng, tìm kẻ thế thân cho mình. Hoàn cảnh của cô khiến tôi bất giác nhớ tới Đóa Đóa, bé cưng ấy cũng chịu đủ mọi khổ nạn, vậy mà khi bị La Nhị Muội sai tới hại tôi, cũng chỉ phồng má thổi hơi lạnh vào tôi mà thôi. Khác biệt giữa hai cô bé là, Đóa Đóa đã ngưng tụ thành thân tiểu quỷ, còn luồng vong linh này cuối cùng chỉ là một đoạn ý thức, một tia chấp niệm. Cô thậm chí đã không còn hình dáng cụ thể nữa, giống như một đoạn sóng điện não, oán niệm tan biến rồi, sớm muộn cũng sẽ có ngày tiêu tán. Khi nén nhang cắm trên củ cải trắng cháy được một nửa, ngoài cửa lại vang lên một trận ồn ào. Tôi quay đầu nhìn, thấy một viên cảnh sát ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 13 - Chương 13

Chương 13 - Tượng thần Tôi nhìn thấy trên chiếc tủ đối diện giường có đặt một bức tượng gỗ nhỏ sơn đen viền vàng, hình dáng ba đầu sáu tay, mặt mũi xanh đen, miệng phun lửa, thần thái phẫn nộ, toàn thân trần trụi, ngồi trên một đoá sen đen mười hai cánh. Hoa nở bung, nó ngồi giữa trung tâm. Một mặt là “Hỷ”, một mặt là “Nộ”, một mặt là “Si”, sống động như thật. Bức tượng này vốn dĩ tôi không quen thuộc, nhưng đến giờ thì đã gặp đến lần thứ ba, lần đầu là ở căn hộ mới của A Căn, lần thứ hai là tại nhà của Lão Oai ở Trấn Ninh nuôi Cổ Bò Cạp, còn lần này là lần thứ ba. Tôi không biết rốt cuộc bức tượng Hắc Phật này là thứ gì, nhưng tôi đã chợt nhớ ra người phụ nữ chạy xe mô tô kia là ai rồi. Vương San Tình, người phụ nữ nuôi cổ tình.