Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn La Đại Thành

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 18 - Chương 11

  Chương 11: Sự kiện Bạch Cương Trung Ngưỡng Trước mộ trở nên hỗn loạn. Lúc đầu mọi người cũng chưa để ý lắm đến tiếng động kia, nhưng thứ âm thanh ấy lại vô cùng dai dẳng: cốc cốc... cốc cốc... Tiếng bàn tán của đám đông dần lắng xuống, ai nấy đều đảo mắt nhìn quanh, muốn tìm xem tiếng gõ phát ra từ đâu. Giữa cái bãi tha ma hoang tàn này, sao lại có tiếng như xương khớp gõ lên gỗ vậy? Thế là mọi người cùng rướn cổ nhìn về phía hố đất nơi chiếc quan tài của La Điếc bị đào lộ ra. Bên cạnh chiếc quan tài mỏng bọc xác La Điếc chẳng có ai đứng, nhưng quan tài lại khẽ khàng rung động, rồi tiếng gõ kia lại ngoan cố vang lên lần nữa. Ba giờ chiều, bầu trời đã tối sầm, gió từ bên kia sườn núi rít qua, hú lên từng đợt. Tầng mây đen nặng nề ép xuống, như thể mưa sắp trút xuống bất cứ lúc nào, khiến bầu không khí trên sườn đồi càng thêm u ám và căng thẳng. Những người dân làng khi nãy còn la lối chửi bới, giờ trên mặt đều lộ vẻ sợ hãi, xô đẩy nhau lùi dần về phía sau. Lão trưởng thôn vốn quen...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 18 - Chương 10

 Chương 10: Sự kiện tập thể Trước đây, dấu ấn in trên người của chú họ và cháu trai của lão Giang không rõ rệt lắm, tôi cũng chỉ lờ mờ thấy được đại khái. Lần này thì lại nhìn thấy rõ ràng: đó là hình tượng một người ba đầu sáu tay, mặt mũi xanh lét, nanh dài dữ tợn, hung thần ác sát, biểu cảm hung hiểm đến cực độ. Mỗi bàn tay đều cầm một loại pháp khí: hoặc là gương, hoặc là sách lụa, hoặc là gậy trượng, hoặc là bình hồ lô... nổi bật nhất là một vật có hình dáng tháp Phật. Nó ngồi xếp bằng, tư thế hơi nghiêng sang trái khoảng ba mươi độ, dưới thân là một đóa hắc liên đang bốc cháy, nở rộ giữa ngọn lửa hừng hực... Tim tôi thoáng thắt lại một nhịp. “Thứ này... chính là thần linh mà lão La Điếc dùng mạng sống tế hiến sao? Sao nhìn thế nào cũng thấy có vô số mối liên hệ với tượng thần mà tà giáo kia thờ phụng vậy?” Tiểu Đạo Lưu Manh cũng lấy làm khó hiểu. Vừa rồi con oán linh kia hung dữ tột cùng, suýt nữa chúng tôi đã trúng kế, nào ngờ Kim Tằm Cổ xen vào, lại giống như nắng xuân tan ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 18 - Chương 8

  Chương 8: Tả Đạo hội họp chốn tù ngục Chú họ của lão Giang dần tỉnh lại, cảm giác khắp người nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng. Cha mẹ của Đậu Đậu lúc này mới thật sự xác định chính là tôi đã cứu được đứa nhỏ và cả ông cụ nhà họ, liền xấu hổ vô cùng, rối rít xin lỗi tôi. Tôi vốn là người thường ngày cư xử hiền hòa, nhưng cũng không phải hạng người bị đánh mà không biết phản kháng, nếu không thì năm xưa cũng chẳng thể lăn lộn được ở cái đất miền Nam đó. Chỉ là nghĩ đến tình nghĩa quen biết từ thuở nhỏ với lão Giang, tôi đành cắn răng nuốt giận, không truy cứu nữa. Tôi chẳng thèm để ý đến đôi vợ chồng kia, chỉ bảo mọi người ra ngoài hết, chỉ để lại thím họ của lão Giang bế đứa nhỏ đứng bên cạnh. Khi trong phòng chỉ còn lại ba người, tôi nghiêm mặt nhìn chú họ của lão Giang, hỏi ông ta rốt cuộc đã dính phải thứ kia từ khi nào. Ông ấy lắc đầu nói không rõ, chỉ biết từ giữa năm nay đã bắt đầu thấy không ổn, nếu phải nói chính xác thì có lẽ là cuối tháng Sáu, khi trong trại giam có một...