Chương 11: Sự kiện Bạch Cương Trung Ngưỡng Trước mộ trở nên hỗn loạn. Lúc đầu mọi người cũng chưa để ý lắm đến tiếng động kia, nhưng thứ âm thanh ấy lại vô cùng dai dẳng: cốc cốc... cốc cốc... Tiếng bàn tán của đám đông dần lắng xuống, ai nấy đều đảo mắt nhìn quanh, muốn tìm xem tiếng gõ phát ra từ đâu. Giữa cái bãi tha ma hoang tàn này, sao lại có tiếng như xương khớp gõ lên gỗ vậy? Thế là mọi người cùng rướn cổ nhìn về phía hố đất nơi chiếc quan tài của La Điếc bị đào lộ ra. Bên cạnh chiếc quan tài mỏng bọc xác La Điếc chẳng có ai đứng, nhưng quan tài lại khẽ khàng rung động, rồi tiếng gõ kia lại ngoan cố vang lên lần nữa. Ba giờ chiều, bầu trời đã tối sầm, gió từ bên kia sườn núi rít qua, hú lên từng đợt. Tầng mây đen nặng nề ép xuống, như thể mưa sắp trút xuống bất cứ lúc nào, khiến bầu không khí trên sườn đồi càng thêm u ám và căng thẳng. Những người dân làng khi nãy còn la lối chửi bới, giờ trên mặt đều lộ vẻ sợ hãi, xô đẩy nhau lùi dần về phía sau. Lão trưởng thôn vốn quen...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)