Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 10, 2013

[MĐMCCKD] Đêm thứ 20

Đêm thứ 20 - Căn nhà tai họa Mặc dù hiện nay phần lớn mọi người đều sống trong những ngôi nhà bê tông cốt thép dày cộp ở thành phố, nhưng tại rất nhiều vùng nông thôn, hễ có chút tiền dư dả là người ta vẫn thích tự xây nhà. Bỏ ra vài vạn tệ, mua xi măng, gạch ngói về, rồi nhìn căn nhà của mình từng chút một mọc lên từ nền đất bằng phẳng, cảm giác ấy có lẽ chẳng khác nào nhìn con cái mình lớn lên từng ngày. Người dân trong nước coi trọng nhà cửa, cái gọi là ăn mặc ở đi lại, chữ "ở" chỉ đứng sau chuyện cơm no áo ấm, đủ thấy mức độ coi trọng của nó lớn đến nhường nào. Lúc tỉnh dậy ở nhà Kỷ Nhan thì mặt trời đã lên cao quá ba sào. Tôi vừa định vội vàng đi làm thì chợt nhìn đồng hồ, mới phát hiện hôm nay là cuối tuần. Đúng là bận quá nên chẳng còn biết ngày tháng, đến cả thứ mấy cũng quên mất. Nhìn lại lịch, vậy mà đã là ngày mùng 6 tháng 12. Lúc này tôi mới nhớ lời mẹ dặn: một người họ hàng ở quê vừa xây nhà mới, mời mọi người đến ăn cơm. Ban đầu tôi chẳng muốn đi, vì đường qu...

Cổ Thuật Phong Quỷ - Chương 15

Chương 15 Thứ rõ ràng lại quỷ dị như vậy làm sao Đao Phong không nhìn thấy chứ? Trừ phi vật kia y căn bản không nhìn thấy, nói cách khác, chủ nhân của bộ tóc này là oan hồn chỉ có tôi mới có thể nhìn thấy được. Quỷ. Trong lòng tôi liền giật mình, mồ hôi lạnh theo trán chảy xuống, nhìn kỹ lại, một cánh tay trắng trẻo mảnh khảnh tái nhợt đang chậm rãi từ phía sau mái tóc đen như thác nước kia vươn ra, mục tiêu đương nhiên là Đao Phong. Mà Đao Phong hiện tại cơ bản đã không cần tay tôi nâng nữa, bằng bản lãnh của y hai tay dùng chút lực là có thể leo lên. "Đao Phong!" Dưới tình thế cấp bách, tôi không còn cách nào độ hóa con quỷ kia ngay lập tức, chỉ có thể đứng phắt người dậy, bất chấp tất cả lấy tay ôm lấy hai chân Đao Phong, ngăn cản y tiếp tục động tác phía dưới. "Sao vậy?" Chân bị ngăn lại, Đao Phong nghi hoặc cúi đầu nhìn về phía tôi, hoàn toàn không ý thức được có một con quỷ đang ghé sát bên cạnh y. "Mau xuống đây, phía trên nguy hiểm." ...

[VĐ7LMC] Phiên ngoại - Mùa Đông Ấm Áp (4 - 5)

(4) "Ừm. . . . . . .Là thế sao?" Benjamin Rupert nhìn Alex, đối với lời cộng sự mới vừa nói có chút lạ lùng, "Cậu là nói, cậu nghĩ Luke Bryan có khả năng đã cảm thấy quan hệ của Kennedy Khilaiwi và Susan Tanner?" "Ừ." Cảnh thám tóc đen gật đầu, "Ngày hôm qua khi chúng ta đến gặp Susan, cô ấy từng nói một người bạn của Kennedy luôn dùng ánh mắt rất hung dữ trừng cô ta, 'vóc người rất cao, tóc đen', còn có hình xăm. Thái độ của 'Thiên Hành Giả' với Susan đã chứng minh gã có lẽ thật sự nhìn thấu chút gì đó. Nhìn bức họa kia. . . . . . .Người ngoài như chúng ta cũng có thể hiểu được." Benjamin dùng nĩa sắt ghim một miếng thịt hun khói trong đĩa của mình, nhét vào miệng, một bên nhấm nuốt một bên nhìn quán cafe "Red Sea" bên ngoài cửa sổ. Họ nán lại trong quán ăn, đợi đến thời gian làm việc vào tìm "Thiên Hành Giả" nói chuyện lại một chút. Hơn nữa Benjamin đối với thịt hun khói trong quán này rất có hảo cảm, c...

[MĐMCCKD] Đêm thứ 19

Đêm Thứ 19 - Nợ Đầu đông ở thành phố này vẫn rất đẹp, mặc dù có chút lạnh, nhưng hai người có thể uống chút rượu nóng ăn chút thức nhắm cũng không tệ lắm. Qua một hồi, trên đầu Kỷ Nhan cũng có thể thấy một ít hơi trắng bốc lên, tôi phỏng chừng mình cũng vậy, cởi áo ngoài ra lại tiếp tục uống. Kỷ Nhan bưng ly rượu, bỗng dưng lại thả xuống. "Chúng ta hình như đã lâu không tụ họp cùng nhau uống rượu chuyện trò giống vậy rồi." "Đúng thế, tôi vẫn rất hoài niệm những câu chuyện cậu kể lúc hè đấy." Tôi nâng ly uống cạn, cảm giác cay xè từ miệng đến yết hầu rồi chảy thẳng xuống dạ dày, sau đó nhanh chóng hòa tan trong máu chảy về cái góc xó xỉnh trong cơ thể. "Vốn muốn ra ngoài du ngoạn một chuyến, nhưng xảy ra chuyện quặng mỏ cũng không còn tâm tình nữa, không thể làm gì khác hơn là trở về, song dọc đường vẫn nghe được rất nhiều câu chuyện." Kỷ Nhan lại rót một ly rượu. "Ồ? Tôi sợ cậu tâm tình không tốt, cho nên không hỏi cậu, đó rốt cuộc là câu ...