Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn đam mỹ

[Q1] Hóa Vụ - Chương 8.8

Ánh Đèn 08 Liễu Hạ Khê viết xong báo cáo đi ra nghe được phòng khách có tiếng động, đầu ló khỏi cầu thang thì nhìn thấy Tề Ninh đang xem TV. Tề Ninh thế mà thích xem TV. . .Không thích hợp với hình tượng con người y lắm thì phải. . ."Không ngủ?" Liễu Hạ Khê xuống lầu ngồi bên cạnh y. "Bộ phim truyền hình này hay lắm. Trước kia luôn bận rộn, rất ít khi yên tĩnh xem TV." Không đeo mắt kính, khí chất cả người y ngược lại chẳng sắc sảo mấy. Xem thứ hưng phấn có hơi ngớ ngẩn này. . .Loại tình tiết phim chán òm này mà cũng xem rất hào hứng. Kịch võ hiệp. . .Liễu Hạ Khê không có hứng thú. "Có chuyện quên nói với cậu. Báo cáo của Ánh Nguyệt sơn trang ngày mai tôi sẽ đưa đến trước, thi thể của Lý Thành Sinh phải do cảnh sát đào ra, tôi có lẽ không có thời gian đến hiện trường." "Lý Thành Sinh?" Tề Ninh gật đầu, rất không cam lòng rời mắt khỏi TV: "Tôi sẽ làm cho người ta âm thầm theo vào. Lưu Dược thật sự là hung thủ sao?" "Chưa c...

[Q1] Hóa Vụ - Chương 8.7

Ánh Đèn 07 A, rốt cuộc đã về nhà, đói bụng quá. Thanh Hà nằm xuống sofa, ngồi xe mô tô xốc rất khổ cực, toàn thân đều đau râm ran. Ngẩng đầu nhìn lên anh Liễu đang bận gì thế? A, lấy tờ giấy vẽ bức tranh trước kia ra. . .Ghép lại? Nghiêm túc quá nhỉ, đêm qua anh ấy còn chưa ngủ mà. Lái xe qua lại mấy tiếng cũng còn chưa ăn cơm. . .Nghĩ tới đây, cả người Thanh Hà có thêm sức lực rồi "Những thứ khác không giúp được gì. Tôi chỉ có thể chuẩn bị thức ăn cho anh Liễu thôi." "Đang tự độc thoại à." Liễu Hạ Khê thuận miệng đáp, lực chú ý không đặt ở đó. Lần trước vụ án suối Ánh Nguyệt phải viết báo cáo kết thúc, tài liệu cả vụ án cũng xem như đã rõ ràng, thi thể Lý Thành Sinh phải xác nhận. . . "Cậu cho dù không làm cảnh sát, cũng có thể dựa vào vẽ tranh để sống đấy." Giọng Tề Ninh đột ngột xuất hiện, liền đứng bên cạnh anh. Y không lên tiếng Liễu Hạ Khê cũng không chú ý tới y. "Vào lúc nào?" Đem giấy vẽ phân loại rồi sửa sang lại đặt một bên hỏ...

[Q1] Hóa Vụ - Chương 8.6

Ánh Đèn 06 Trấn này còn nhỏ hơn huyện thành Nam Thủy quê của Thanh Hà một chút. Tới cùng chỉ là một trấn cấp hương, quy mô nhỏ hơn huyện thành một tí. Không thể khinh thường trấn nhỏ nhé, đây là nút thắt giữa thành phố và nông thôn Trung Quốc, tòan bộ dân cư thành trấn Trung Quốc tụ họp lại là số liệu khổng lồ. Trấn nhỏ cũng có văn hóa đặc biệt riêng của nó không phải chỉ là hình ảnh thu nhỏ đơn giản của thành thị. Mạc Vũ Y ở một trấn nhỏ như vậy. Đây là trấn nhỏ tại tuyến Kinh Tần, cũng có trạm xe lửa và bến xe thu nhỏ. Cách nội thành Bắc Kinh khoảng 100km, xe mô tô của Liễu Hạ Khê lái đã chừng hơn hai giờ mới đến. Đương nhiên anh không chạy hết tốc lực.

[Q1] Hóa Vụ - Chương 8.1

Ánh Đèn 01 Tên đầy đủ của Quách cục trưởng Liễu Hạ Khê không biết, mọi người cả cục đều gọi ông ấy là Quách cục. Liễu Hạ Khê trước kia từng vội vã gặp mặt Quách cục, đó là khi anh vừa mới vào làm việc ở đây đến báo cáo. Ấn tượng không sâu, chỉ cảm thấy đối phương là một người hiền lành hòa hợp êm thấm. Không biết tại sao hôm nay lại từ trên người đối phương cảm nhận được một luồng cảm giác uy nghiêm nồng đậm. Đối phương đang cẩn thận quan sát anh.

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.17

Suối Ánh Nguyệt Màu Máu 17 Trời còn chưa hoàn toàn tối hẳn, đèn đường đã sử dụng công năng của nó. Vô luận màu sắc đục ngầu của bầu trời hay ánh đèn rực rỡ cũng không thể làm người ta hài lòng. Liễu Hạ Khê một mình lang thang trên phố, ánh mắt không có tiêu cự, chốc chốc bắn về phía bầu trời; Chốc chốc chuyển xuống bên chân, hai tay đút trong túi quần thả lỏng suy nghĩ. "Mình tới cùng đã quên mất cái gì nhỉ?" Anh chau mày: "Chung quy cảm thấy có chỗ không nhớ ra. . .Là gì chứ? Hình bóng ngẫu nhiên hiện lên trong đầu là gì?" Anh đột ngột dừng bước. Ven đường có hai người đang lớn tiếng cãi nhau, nói cái gì cũng không lọt được vào tai anh, chỉ là tiếng ồn ào đã kéo anh về hiện thực. Nhìn đồng hồ, đói bụng rồi. Đường phố xa lạ, hình như đã lạc đường, à phía trước là trạm xe buýt, chạy vội sang đó, cẩn thận tìm không có tuyến về nhà, phải đổi xe. Suy tính thời gian về đến nhà cũng có thể sau một tiếng nữa.

Luyến Thu Ly - Chương 7

Chương 7 Chiều tà như máu treo nghiêng trên ngọn cây rừng, núi rừng yên tĩnh đột nhiên bị một tràn quạ kêu đánh thức, quạ đen lên lên xuống xuống trở về với tổ ấm của mình, nhưng lại quấy phá sự an bình vốn có trong khu rừng. Vách đá nhô ra mặt sông quái thạch lồi lõm, trên mặt đất che kín đủ loại dấu chân hỗn độn, đó là dấu chân của đám hiệp khách mấy canh giờ trước đứng ở đây xem náo nhiệt lưu lại. Người mặc dù đã rời đi, nhưng trong gió tựa hồ vẫn lưu lại từng tiếng thở dài. Thình lình, vách đá trống trơn thò ra một cánh tay. Một cánh tay thon dài, trắng nõn, mạnh mẽ, duyên dáng. Nếu có người giờ phút này ở vách đá, hắn nhất định sẽ bị dọa chết khiếp, bởi vì cái tay kia mới vừa bắt được vách đá, không ngờ lại ló ra một cái đầu, đúng vậy, một cái đầu người, còn là đầu của một nam nhân mặt mũi rất đẹp. Nam nhân đó từ từ, không nhanh không chậm bò lên, dễ dàng thong thả như mở cửa bước ra khỏi nhà mình. "Ôi, thật là mệt quá." Nam nhân lắc tay, lại vén sợi tóc che tầ...

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.16

Suối Ánh Nguyệt Màu Máu 16 Khi Liễu Hạ Khê vội vã đi cũng không mang theo hành lý của anh và Trâu Thanh Hà. Trâu Thanh Hà cũng không có tâm trạng tiếp tục ở lại đây chơi, cậu nhấc túi lên. Ngày mai sẽ khai giảng, tối nay về nhà hay quay về trường? Nếu quay về trường còn phải đi mua vật dụng sinh hoạt. Ừm, đêm nay cứ về trường học xem sao. Sau khi cậu quyết định xong, dự định tạm biệt Tề Nhất Phong. Nhìn lại, Tề Nhất Phong không ngờ đã mất tăm. A, nghe được tiếng bước chân "đùng đùng" xuống lầu của anh ta. Tề Nhất Phong phản ứng không chậm, khi Liễu Hạ Khê rời đi, hắn lập tức thay quần áo mang giày. Đi theo sau Liễu Hạ Khê, khi hắn lao ra cửa thì Trâu Thanh Hà bị hắn bỏ quên đột nhiên vươn cánh tay ra bắt được cổ tay hắn. Tề Nhất Phong cảm thấy bất ngờ, sức tay thật lớn! Giãy một cái, thế mà không giãy ra được. Hắn quay đầu nhìn ngẩn ngơ, lần đầu phát giác đôi mắt trong suốt kia của Trâu Thanh Hà thế mà lại có khí thế bức người. "Anh Tề! Việc này đến đây thôi, anh...

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.15

Suối Ánh Nguyệt Màu Máu 15 "Sư huynh, hợp tác nhé." "Được." Tần Dục Minh xòe bàn tay ra cùng Liễu Hạ Khê vỗ tay tuyên thệ. Nhìn nụ cười của hai người này ngay cả Trâu Thanh Hà cũng vui mừng. Hiện giờ họ đang ngồi trong một cửa hiệu hoành thánh xưa phía đông nội thành Bắc Kinh (cách gọi này không biết có đúng không, bên Quảng Châu gọi là Vằn Thắn), quê của Trâu Thanh Hà gọi cái này là sủi cảo, quê họ không có loại sủi cảo nồi lớn của phương bắc, hoành thánh chiếm lấy tên tuổi của sủi cảo. Cách làm cũng không giống, cái đầu phải lớn hơn chút, nguyên liệu nêm nếm bên trong cũng khác, thêm tỏi bên trong, nhưng lại ít tiêu. Liễu Hạ Khê họ tới đây cũng không phải để ôn lại việc xưa, mà là nghe được bang Đông Chính thường ra vào cửa hàng hoành thánh trên phố này. Nhìn một chén lớn đầy tràn, Trâu Thanh Hà nhếch khóe miệng. Ở miền nam chén không lớn, Thanh Hà rất thích chén sứ nhỏ hình hoa. Chung quy cảm thấy phương bắc cậu nhìn thấy có bản chất khác biệt với quê n...

Luyến Thu Ly - Chương 5

Chương 5 Khi Nam Cung Thu Thực tỉnh lại, Tiêu Nhược Ly không ở bên cạnh. Sờ chăn gối bên người vẫn mang theo hơi ấm, Nam Cung Thu Thực thỏa mãn duỗi lưng. Ánh mặt trời xuyên qua song cửa bắn trước giường, chiếu thẳng lên mi mắt hắn, nhiệt độ của mặt trời khiến hắn nhớ tới nhiệt độ cơ thể nóng bỏng của Tiêu Nhược Ly đêm qua. Giữa hơi thở mơ hồ truyền đến mùi hương nhàn nhạt, Nam Cung Thu Thực nhắm hai mắt, khóe môi vẫn không nhịn được cong lên. Cho dù là nhắm mắt, nắng hè sáng rực vẫn có thể xuyên thấu mi mắt mỏng manh đâm vào mắt người phát đau. Muốn đưa tay lên mắt ngăn lại ánh nắng kiêu ngạo, lại không ngờ thái dương được ngón tay chạm vào truyền đến một trận thấm lạnh. Nam Cung Thu Thực ngẩn người, cuối cùng mở hai mắt ra. Thứ đầu tiên đập vào mắt chính là tay trái Nam Cung Thu Thực cùng ánh nắng lọt giữa he hở. Giữa ánh sáng màu vàng dường như mang theo một mạt băng lam. Gây cho thái dương cảm giác lạnh chính là chiếc nhẫn mang trên ngón áp út tay trái của Nam Cung Thu Thực. ...

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.14

Suối Ánh Nguyệt Màu Máu 14 Lưu Dược lôi bác sĩ (trước đây bất kể y thuật bác sĩ này thế nào, hôm qua Khương Viễn Hoa cũng là được ông ta chăm sóc) đang tiến vào mộng đẹp tới, với thiết bị và tài nguyên hạn chế chỉ làm cấp cứu đơn giản. May mắn, bệnh viện cách nơi này cũng không xa, xe cấp cứu đã chạy đến. Bách Thanh xoa huyệt thái dương, đầu căng ra đau đớn, mệt mỏi và phiền chán tập kích toàn thân, thật muốn bỏ mặc hết tất cả. Nhìn xa xa nhóm cảnh sát huyện cũng đã tới cùng nhau lấy lời khai, chụp ảnh, thẩm vấn, không thể không bội phục sức khỏe Liễu Hạ Khê tốt. "Mọi người nói xem Nhậm Hoa Niên giết người tại sao không trốn còn biến mình thành người bị hại. . .Đây. . .Chẳng phải là hành vi rất kỳ lạ sao? Huống chi, chỉ cần Vương Cán Sự nói ra sự việc, hắn không cách nào vu oan thành công được." Trâu Thanh Hà ở bên cạnh trông chừng Vương cán sự cũng không chịu để đầu nghỉ ngơi, đây cũng là người sức khỏe quá thừa thãi. "Ai biết." Hắn không nhịn được đáp.

Luyến Thu Ly - Chương 4

Chương 4 Người uống rượu giải sầu rất dễ uống say, cho nên Tiêu Nhược Ly nhanh chóng say mất rồi, hơn nữa say rất dữ dội. Nam Cung Thu Thực uống cũng hơi nhiều, nhưng đầu óc lại vẫn tỉnh táo, cho nên khi hắn nhìn thấy Tiêu Nhược Ly uống một lát thì lên tiếng khóc lớn, biết không thể để Tiêu Nhược Ly uống tiếp nữa. "Đừng uống nữa được không?" Cái bàn lại không lớn, vòng qua bên cạnh Tiêu Nhược Ly là chuyện dễ dàng đến không thể dễ dàng hơn. Khi Nam Cung Thu Thực vịn bàn đi qua, dưới chân có chút nhẹ hẫng, thế là Nam Cung Thu Thực biết, mình cũng không uống được nữa. "Ngươi bớt quản ta!" Tiêu Nhược Ly vỗ bàn quát, "Ngươi cũng không phải là gì của ta, dựa vào cái gì vung tay múa chân, hò hét với ta. Dù sao ngươi cũng sắp thành thân, ta cũng phải đi, sau này chúng ta ai đi đường nấy, đừng ai để ý đến ai nữa!" "Cái gì đường ai nấy đi, ngươi muốn đi đâu?" Nam Cung Thu Thực bắt được cánh tay Tiêu Nhược Ly, dùng sức kéo thân thể hắn hướng về phía...

Luyến Thu Ly - Chương 3

Chương 3 Tiêu Nhược Ly tới Nam Cung thế gia đã gần 10 ngày, mười ngày này y trải qua khá tiêu dao mà thích thú. Nam Cung Thu Thực rất chăm sóc y, chăm sóc đến nỗi chính Tiêu Nhược Ly cũng có chút ngượng ngùng. Trong trong ngoài ngoài thành Kim Lân Tiêu Nhược Ly đã đi qua tám chín phần mười, thức ăn lớn nhỏ quý lạ cũng hưởng qua không dưới trăm loại. Nam Cung Thu Thực thật sự là một chủ nhà tốt, ở cùng hắn sung sướng lại thoải mái, ngay cả thời gian dường như cũng qua cực nhanh, chỉ là dần dần, ngay cả Tiêu Nhược Ly cũng đánh hơi được bầu không khí giữa hai người trở nên khá vi diệu. Nam Cung Thu Thực rất tốt với Tiêu Nhược Ly, cái tốt của hắn không giống giáo chúng thuộc hạ tốt với mình, cũng khác biệt với cái tốt của sư phụ với mình. Tiêu Nhược Ly rất thích cái tốt của Nam Cung Thu Thực đối với y, loại cảm giác này rất tự nhiên, y cũng hưởng thụ đến yên tâm thoải mái, như lẽ đương nhiên. Kỳ thật ngẫm lại, tuổi Nam Cung Thu Thực so với mình nhỏ hơn mấy tuổi, nhưng khi hai người bên...

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.13

Suối Ánh Nguyệt Màu Máu 13 Trên biển số nhà của biệt thự là số sáu khắc bằng đồng. "Đây là biệt thự số sáu à. Tôi nhớ hai vợ chồng mới cưới và bạn bè họ vào ở biệt thự số 6, căn nhà này cảm giác đã một thời gian ngắn rồi không ai ở." "Sai rồi, họ ở là khu biệt thự số sáu chứ không phải không phải khu khách VIP số sáu. Biệt thự của khu khách VIP tách biệt với khu biệt thự bình thường, đây là khác biệt về đẳng cấp." Khóe miệng Liễu Hạ Khê cong lên, trào phúng nói: "Anh có từng tự mình tiến vào khu khách VIP điều tra chưa?" Tần Dục Minh cẩn thận quan sát bốn phía, vừa hồi đáp: "Thành thật mà nói, tôi rất ngạc nhiên. Nhưng nếu muốn mình ở đây lén lút điều tra không bị người phát hiện thì đừng đụng vào quy tắc của nơi này, vậy phải cố gắng tránh xa người và mọi chuyện của khu khách VIP." Còn chưa vào cửa đã ngửi được mùi máu tươi nồng nặc.

Luyến Thu Ly - Chương 2

Chương 2 Mưa tới gấp gáp, thế cũng mạnh. Bị Nam Cung Thu Thực một đường lôi kéo, Tiêu Nhược Ly căn bản nhìn không rõ hoàn cảnh trước sau hai bên. Không ngừng lau nước mưa đánh vào mặt, Tiêu Nhược Ly bước thấp bước cao theo sát Nam Cung Thu Thực chạy như điên trên đường núi. Đợi đến khi hoàn toàn tỉnh táo lại, hai người đã ướt đẫm đứng trong một sơn động nho nhỏ. Nước mưa chảy xuống ngọn tóc, dọc theo vạt áo nhỏ trên bùn đất chỗ đang đứng, chỉ chốc lát sau liền đọng thành hai vũng. Quần áo ẩm ướt dính dấp dán trên người muốn bao nhiêu khó chịu có bấy nhiêu khó chịu, Tiêu Nhược Ly giơ cao bọc quần áo vừa nãy che trong ngực lên, tránh cho bao quần áo đã ướt một góc lại bị y phục ẩm ướt trên người làm cho càng ướt. Sơn động này thoạt nhìn không lớn, nhiều nhất năm sáu trượng vuông, bùn thoạt nhìn rất sạch sẽ, một đống tro chính giữa hiển nhiên có người đã từng tới sơn động này lưu lại. Bên trong động chất một đống củi khô rơm rạ, Nam Cung Thu Thực chuyển hai khối đá bằng phẳng đặt bê...

Luyến Thu Ly - Chương 1

Chương 1 "Bên trái. . .Bên phải. . .Không đúng không đúng, hình như là bên trái. . . Mặt trời treo lơ lửng giữa không trung, phun luồng hơi nóng xuống người qua lại trên đường. Kim Lân thành thường có danh xưng là "Hỏa lò" ba mặt bao bọc bởi núi, mỗi khi đến hè, trên mặt đất hơi nóng không cách nào tản ra bốn phía, chỉ có thể tụ lại trong thành, hơn nữa hạn hán sau mưa dầm, khiến người trong thành như đang trong nồi hấp, ngột ngạt không chịu nổi. Song từ xưa Kim Lân đã là chốn phồn thịnh, huống chi là ở bờ sông Tần Hoài "Mười dặm bóng chèo". Cho nên mặc dù mặt trời giữa trưa thiêu đốt khiến lòng người cháy khét, trên đường cái vẫn rộn ràng nhốn nháo, kẻ tới người đi biết bao náo nhiệt. Cái mà người đời gọi là Mười Dặm Tần Hoài quả nhiên là cảnh tượng tốt đẹp, trăm hoa như gấm, sóng biếc trong veo, mặt sông bóng chèo khua nước, trong thuyền hoa đàn sáo du dương mơ hồ, nói cười rôm rả. Thùy dương trồng khắp bờ sông ít nhất cũng đã sáu bảy chục năm, thân cây...

Phong Chi Vũ - Lời dẫn

Lời Dẫn Tân Đường khai quốc đến nay, quốc thái dân an, bốn biển thanh bình. Cuộc sống bách tính đầy đủ sung túc, trong quốc khố thóc lúc đầy kho. Họ trải qua cuộc sống yên ổn cảm thấy thỏa mãn, nhưng chưa bao giờ quan tâm đến chuyện gì khác ngoài cuộc sống. Giang hồ, sự tồn tại đặc biệt. Tựa hồ là một phạm trù quan phủ quản không được, pháp chế cũng vô lực kìm hãm. Giang hồ có quy luật vận hành và quy củ làm việc của riêng nó, người giang hồ chỉ để ý chuyện giang hồ, mà chuyện giang hồ cũng sẽ không dính dáng đến người bình thường. Cho nên quan phủ phần lớn mở một mắt nhắm một mắt. Chỉ cần không mưu phản, không nổi loạn, không gây sự, không lạm sát kẻ vô tội, chỉ cần không ai muốn kéo ngai vàng của hoàng đế xuống, muốn biến bách tính thành nô lệ, vậy quan phủ cần gì phải ăn no rửng mỡ đi lội vũng nước đục giang hồ kia chứ!

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.11

Suối Ánh Nguyệt Màu Máu 11 Trong phòng Liễu Hạ Khê ngồi bên bàn học đang múa bút viết nhanh. Tần Dục Minh thò người nhìn sang ngạc nhiên nói: "Cậu không buồn ngủ à?" Trong phòng cửa khép hờ có thể mơ hồ nhìn thấy bóng Trâu Thanh Hà đang ngủ, nhìn vào trong căn phòng cách vách từ cánh cửa sổ nửa mở, người tên Bách Thanh kia cũng đang nằm trên giường ngủ. Sau khi đám người Hướng Minh Viễn đi, nhân viên cả sơn trang trước đó ầm ĩ cũng yên tĩnh hẳn, e rằng đều đã trốn vào phòng ngủ. Tiến vào biệt thự VIP thần bí, vừa tắm nước nóng thoải mái, hắn hưng phấn ngủ không được mới đến tìm Liễu Hạ Khê. Liễu Hạ Khê anh chàng này nhất định có mục đích khác! Tuyệt đối không phải xuất phát từ hưởng thụ mới vào ở. . . Quả nhiên thế, Liễu Hạ Khê đang bận rộn.

Cổ Thuật Phong Quỷ - Chương 99

Chương 99 "Đây là tình huống gì, có quỷ xuất hiện?" Chú nhìn thấy động tác quỷ dị của đám nhện, trán toát mồ hôi lạnh, dường như cũng đã nhận ra không khí khác thường, không nhịn được hơi kinh hoàng thấp giọng nói: "Chết cả rồi?" Tôi gật đầu, sau đó lùi một bước, phán đoán sơ bộ thực lực của đối phương, sau đó khoát tay nói: "Đi, đi mau, thứ đang tới rất lợi hại, tôi chưa chắc có khả năng."

Cổ Thuật Phong Quỷ - Chương 78

Chương 78 Qua mấy ngày rèn luyện này, kỹ thuật lái xe của tôi đã có tiến bộ nhảy vọt, ngay cả chị Tuyền cũng khen tôi càng ngày càng giống chị . . . . Cho nên khi tôi một mình lái xe đến sân bay, Đao Phong đứng ở ven đường lập tức lộ ra vẻ mặt khó tin. Cậu ấy vẫn như cũ một thân trang phục sạch sẽ lưu loát, một tay đút trong túi, một tay kéo rương hành lý, vóc dáng rắn chắc hoàn mỹ cho dù đứng yên thả lỏng cũng thẳng tắp như một cây lao. Mái tóc đen kia bị thổi ngổn ngang trong gió đêm, giày lính dày nặng bước trên mặt đất phát ra tiếng vang trầm đục, mỗi một tiếng đều giống như gõ vào lòng tôi. Tôi hơi ngẩn ra, vội vàng xuống xe đi tới trước mặt cậu ấy, liền thấy con mèo đen kia từ trong cổ áo để lỏng của cậu ấy chui ra, ngó dáo dác nhìn tôi. "Biết lái xe rồi." Đao Phong khẽ nói, khóe miệng cong lên một độ cong xinh đẹp, đôi mắt đen dịu dàng nhìn tôi, cả người nhất thời đẹp trai kinh khủng. "Hì hì, đều là chị Tuyền tự tay chỉ dạy, có thể không biết sao....

Cổ Thuật Phong Quỷ - Chương 77

Chương 77 Bởi vì lần trước Đao Phong và chị Tuyền tới nhà tôi để lại chiếc Cayenne chưa lái đi, tôi nhân lúc rảnh rỗi cùng chị Tuyền học lái, cũng vào nhóm thi bằng lái cuối cùng trước năm mới. Xe kia đậu ở hậu viện nhà tôi quá lâu, trên xe phủ một lớp bụi. Chị Tuyền nói như vậy không thể lái ngay được, phải đến tiệm rửa xe trước mới lái được, hơn nữa mùa đông phương Bắc nhiệt độ thấp, động cơ không dễ đạt đến nhiệt độ bình thường, hiệu quả dầu nhớt giảm, rất dễ tăng gánh nặng cho xe, hao mòn động cơ quá lớn, cho nên trước khi khởi động phải làm nóng xe năm phút. Là một tay lính mới, tôi vẫn luôn rất nghe lời, mỗi lần trước khi lái đều ngồi trên xe năm sáu phút, rồi mới thành thật lái xe ra khỏi thôn. Có một sư phụ kỹ thuật hàng đầu như chị Tuyền, tôi đương nhiên cũng học được một thân hàng đầu kỹ thuật, loại kỹ thuật hàng đầu này khiến trong suốt quá trình học lái tôi va quẹt cọ sát một mạch không trở ngại . . . .Thậm chí có một lần không chú ý đụng tét đít một chiếc Jinbei nh...