Chương 27 - Bạn cũ bên bờ hồ, người Miêu Bạch Hà Tôi và Tiểu Đạo Lưu Manh tìm một chỗ kín đáo gần đó, mỗi người chọn một cành to của cây đa lá xiên, rồi trèo lên nghỉ ngơi. Cây đa lá xiên này cao hơn mười mét, phần gốc gồm nhiều dây leo to bằng cánh tay đan vào nhau. Ngồi cưỡi trên chạc cây, chúng tôi được tán lá xanh rậm rạp che kín, lại ở vị trí cao, nên nếu dưới đất có gì bất thường cũng có thể phát hiện ngay lập tức. Có Kim Tằm Cổ ở bên, chúng tôi cũng chẳng lo loài rắn độc, trăn khổng lồ, hay các loại côn trùng khác trong rừng mò đến khi đang ngủ. Cũng cùng lý do đó, nó còn có thể làm lính gác, kịp thời báo cho chúng tôi khi kẻ địch tới gần. Thế là tôi gọi Kim Tằm Cổ ra, để nó tự do hành động, chỉ cần nhiệm vụ chính là cảnh báo cho chúng tôi. Thức ăn trong núi rừng này nhiều gấp hàng chục lần so với thành phố, nên sâu béo mừng rỡ, gật đầu liên tục. Tôi yên tâm, ôm lấy cành cây, vẫy tay chào Tiểu Đạo Lưu Manh đang ở cách mười mét bên kia, rồi chìm vào giấc ngủ sâu — tôi cần ít...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)