Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn ma thú Đào Ngột

Đoạn Long Đài - Chương 9

Chương 9 - Hiếu kỳ Sáng sớm hôm sau, mặt trời vừa mọc lên từ phương Đông, dương quang cường liệt chiếu thẳng vào cửa sổ mái của gác xép, Vũ Văn Thụ Học ở trên giường lăn lộn một chút, tựa hồ muốn tránh khỏi ánh sáng đang bắn thẳng vào mặt, nhưng gác xép nho nhỏ dưới ánh mặt trời chiếu rọi xuống ngay cả một mảng bóng râm cũng không có, anh có thể trốn được đi đâu? Vũ Văn không cam lòng mà ngồi dậy, duỗi thắt lưng lười biếng, lại bực bội cào loạn đầu tóc của mình. Huyền Cương dựa vào bên giường, còn chưa tỉnh lại, hai ngày này, tất cả mọi người đều rất mỏi mệt, Vũ Văn nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu Huyền Cương. Chân trần giẫm lên nền nhà, cảm giác lạnh lẽo khiến tinh thần Vũ Văn rung lên, anh bước chậm đến giữa gian phòng, bắt đầu làm một chút động tác đơn giản. Căng ngực, xoay thắt lưng, nhấc cao chân. . . . . .Bất thình lình, giữa hai tay Vũ Văn hiện ra một thanh trường thương màu xanh, thương này dài chừng 7 thước, toàn thân trong suốt, trên đầu thương dẹt còn ẩn ẩn lộ ra chút minh văn...

Đoạn Long Đài - Chương 7

Chương 7 - Song hiện.  (Ở đây ý nói hai thứ xuất hiện cùng lúc) Chiếc Santana màu trắng vững vàng chạy về hướng ký túc xá độc thân của Cố Thanh, Cố Thanh lái xe cùng Vũ Văn ngồi ở ghế phó lái một đường không nói chuyện, ngồi ở băng ghế sau là hắc cẩu Huyền Cương cũng thành thành thật thật không rên một tiếng. Hai người một cẩu trở lại nhà Cố Thanh, Cố Thanh sắp xếp cho Vũ Văn tắm rửa, lại nấu cho anh và Huyền Cương một phần mì gói, trong nhà cũng chỉ có thứ này có thể ăn. Cố Thanh lại lái xe đi đến siêu thị gần đó mua cho Vũ Văn vài bộ quần áo và cồn i-ốt, bông y tế và băng gạc xử lý vết thương, đây chính là lần đầu tiên Cố Thanh để một người đàn ông bước vào nhà của cô, chính cô cũng không rõ vì sao lại đối với Vũ Văn như vậy, có lẽ chỉ là vì hiện tại Vũ Văn nhìn qua rất cần sự giúp đỡ của cô chăng. . . . . . Khi Cố Thanh về đến nhà lần nữa, Vũ Văn đã nằm ngủ trên giường của cô, trên mặt và trên cánh tay anh là vết thương xanh tím nhìn thấy mà đau lò...