Chương 13: Khói xông chặn cửa, vải đỏ xuyên lửa Tôi theo đám đông ồn ào chạy xuống dưới dốc. Bên cạnh có người hô lên:"Sao thế?" Phía dưới lập tức có người trả lời nói có người chết, hỏi là ai, nói là Lưu Hán Quang! Chỉ cách chừng hơn hai mươi mét, chúng tôi đã chạy đến nơi. Vạch đám binh lính còn chưa hoàn hồn ra, liền thấy trên mặt đất nằm một cái xác không đầu. Cách đó hơn chục mét, một chiến sĩ đang ôm cái đầu chạy về phía này. Ngay khoảnh khắc bị chém rụng, máu tươi phun ra như suối, bắn tung tóe khắp cỏ cây, đá đất, biến cả khu vực thành một cảnh tượng tanh ngòm máu me. Mùi huyết khí ngọt lợ xộc thẳng vào mũi. Tôi nhìn thấy chiến sĩ ấy vừa chạy vừa khóc, cố sức ghép đầu và thân thể lại với nhau. Thế nhưng gương đã vỡ khó hàn, huống chi là thân người? Dù cố gắng đến mấy, anh ta cũng không thể nối hai thứ ấy lại. Cuối cùng, anh ta buông xuôi, ngồi phịch xuống vũng máu, khóc như một đứa trẻ. Qua những vệt máu loang lổ, tôi nhìn thấy gương mặt tái nhợt, non nớt lăn lóc bê...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)