Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Lữ Văn Thương

[1] Hóa Vụ - Chương 9.14

Cái chết của bác sĩ -14 Phòng khám Huệ Dân này rất nhỏ, gian ngoài là quầy thuốc, cả thuốc Đông y lẫn Tây y đều có. Gian trong được ngăn bằng bình phong thành hai phòng, phía trước dùng để bác sĩ khám bệnh, phía sau đặt ba chiếc giường bệnh đơn giản. Phòng khám cách phòng khám của Trần Cán ba con đường. Việc làm ăn không mấy khá khẩm, khu này dân cư không đông, dù sao cũng đã gần vùng ngoại ô. Đóng cửa lại, không gian nơi này khép kín. “Các cậu đến vì người đó à. Tuổi còn trẻ mà đã phát điên rồi, đáng thương thật.” Bác sĩ đang khám là một ông lão đã có tuổi, đối diện Liễu Hạ Khê và Doãn Lạc Anh, vẻ mặt có chút muốn nói lại thôi. “Cậu ta từng chịu kích thích.” Liễu Hạ Khê không vội, lặng lẽ nhìn thẳng vào ông lão. Ánh mắt ông lão đảo qua đảo lại giữa hai người, bĩu môi: “Kích thích à... tôi cũng không biết có nên nói hay không. Đứa nhỏ đó... đứa nhỏ đó....Tạo nghiệp mà” “Vâng.” Doãn Lạc Anh đáp lời. “Tôi sống đến từng này tuổi rồi, có vài chuyện thật sự nói không nên lời.” “Xin ông nhất...

[1] Hóa Vụ - Chương 9.11

  Cái chết của bác sĩ - 11 “Cảm ơn.” Liễu Hạ Khê nhận lấy chiếc khăn tay (rất sạch) bà Giải đưa, bọc lại bàn tay đang chảy máu. Bà Giải lắc đầu, khóa cửa lại. Liễu Hạ Khê nhìn cái ổ khóa sắt to đùng, thô kệch quái dị kia, đây là loại khóa bi kiểu cũ đã biến mất khỏi thị trường. Giờ còn nơi nào làm chìa cho loại này không? Không... chỉ cần có mẫu in chìa là có thể làm được rồi. “Quần áo Lữ Văn Thương thay ra để đâu?” Hoàng Văn Long gãi gãi mái tóc như rơm: “Bẩn với hôi quá nên tôi vứt rồi.” “Vứt đi đâu?” Phạm Minh Thanh bực bội nghịch bật lửa, thèm thuốc quá, nhưng chỗ quá sạch sẽ thế này đâu thể hút tùy tiện được. “Vẫn treo ở phía sau ấy, quần áo có hỏng đâu. Giặt lên là mặc được.” Bà Giải nói bằng giọng âm hiểm. “Tôi đi lấy với bà.” Phạm Minh Thanh vui vẻ đóng bật lửa. “Lữ Văn Thương được tìm thấy ở đâu?” Liễu Hạ Khê đi sát sau giám đốc Ngô, hỏi. “Nghe nói cậu ta kêu cứu, được người đi đường cứu. Họ đưa tới phòng khám gần đó. Trên người cậu ta có bảng tên bệnh viện, bên phòng khám...

[1] Hóa Vụ - Chương 9.10

 Cái chết của bác sĩ - 10 Xe vừa vào sâu trong núi thì bắt đầu xóc nảy, Liễu Hạ Khê cũng bỏ luôn việc viết viết vẽ vẽ. Đêm yên tĩnh đến lạ thường, Khoảng cách giữa các ngọn đèn đường rất xa. Chiếc xe đơn độc lăn bánh. Tuyết rơi mỗi lúc một dày. Đã tới nơi. Cánh cổng sắt cũ kỹ cao lớn phủ đầy lưới điện. Trên tháp cao của tòa nhà, đèn pha tương tự đèn hải đăng, quét rõ những hàng thép nhọn cao khoảng ba mét... Leo từ trên đó ra ngoài ư? Gần như không thể. Những thanh thép như gai nhọn vây kín toàn bộ khu kiến trúc, bên trên chằng chịt lưới sắt dữ tợn. “Giống nhà tù thật.” Phạm Minh Thanh dụi dụi khóe mắt lẩm bẩm. “Tính chất cũng tương tự. Nghe nói, những kẻ điên bị nhốt ở đây đều mang yếu tố bạo lực. Không ít kẻ đã từng làm người khác bị thương, sức tấn công còn mạnh hơn người bình thường. Vào nơi này rồi thì cơ bản cũng không còn hy vọng bệnh điên có thể khỏi hẳn.” Doãn Lạc Anh bước lên ấn chuông điện ngoài cổng. Không lâu sau, tầng một sáng đèn. Hơn mười phút sau mới có người ra mở...

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.20

  Suối Ánh Nguyệt màu máu - 20 Ấn tượng đầu tiên của Liễu Hạ Khê với Tăng Phấn Dũng là: Chim sợ cành cong. Sau khi tan ca từ công ty đi ra cẩn thận tỉ mỉ nhìn bốn phía, đi một bước ngừng hai bước. Đôi mắt hốc hác ngơ ngẩn nhìn chằm chằm mọi người, quần áo xộc xệch móc trên người. Giày thể thao mới màu trắng, rất không tương xứng với quần áo một màu xanh xám. Khi hắn nhìn thấy Liễu Hạ Khê, không chần chừ lập tức xoay người bỏ chạy, tốc độ rất nhanh. Liễu Hạ Khê không đuổi theo hắn. Bên cạnh hắn còn để xe đạp của sư huynh, biết chỗ ở của đối phương có thể ôm cây đợi thỏ.