Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Uông Lan San

Sưu Quỷ Thực Lục 85

85, "Ý các cô là. . ." Tôi không tin mình lại cho ra một kết luận hoang đường như vậy, "Ngay ngày con ra đời, Âu Dương Cẩn đã ở bên cạnh con!" Tôi lập tức nhớ đến vẻ mặt quẫn bách của Dương Song Song khi nhắc đến Âu Dương Cẩn, nhớ đến Hồ Già khi nhắc tới Âu Dương Cẩn thì vẻ mặt như muốn sụp đổ, tôi cảm giác lông tóc toàn thân đều dựng thẳng lên. "Có lầm không! Âu Dương Cẩn đã chết mấy trăm năm rồi!" Âu Dương San cười lạnh nói: "Cô nghĩ con đã công khai kế thừa quỷ duyên truyền thống của Âu Dương gia rồi." "Con lại kế thừa, cũng khó tin à, bức ảnh này nhất định là mấy cô giở trò PS!" Âu Dương Thiến nói: "Phi Phi, chẳng lẽ con không tin cô? Không tin, cô có số điện thoại của Du Thư Lượng, con có thể tự mình đi hỏi. . .Âu Dương Cẩn đã chết mấy trăm năm không sai, đó là vì sao, sự xuất hiện của cô ta, không ai cảm giác, chỉ là bị bức ảnh chụp được, kiểu in bình thường còn không hiện ra được, cần xử lý đặc biệt xong mới lộ ra....

Sưu Quỷ Thực Lục 57

57, Tôi lại hơi run rẩy: "Không ngại, trong thôn chúng tôi cũng xưng hô như thế. . .Ông quả nhiên biết lai lịch của tôi, ông biết tôi họ Âu Dương?" "Tôi dù sao cũng sẽ không vô duyên vô cớ bị cô uy hiếp đúng chứ?" Dương Song Song nhịn không được nói xen vào: "Tiếp tục nói về Uông Lan San đi, tôi đoán nè, bà ta lúc đầu tiến vào Âm Dương giới, là vì bà ta trầm mê vào sùng bái thần tượng Trang Điệp, Trang Điệp đột tử, bà ta luẩn quẩn trong lòng, liền vào Âm Dương giới tìm nàng." "Cháu gái à, thiên phú của con cao thế. . ." Hồ Già nghênh đón ánh mắt sốt ruột của tôi, đành phải thu lời lại nói: "Một chút cũng không sai, bà ta sau khi tiến vào Âm Dương giới, quả thật đã tìm được Trang Ai Văn. . .Cũng chính là nguyên danh của Trang Điệp, nhưng không biết tại sao, sau khi nói chuyện với Trang Ai Văn, hồn ngôi sao điện ảnh đã chết kia lại dường như bám vào người Uông Lan San vậy, làm thế nào cũng không thoát khỏi được. Về sau mỗi lần bà ta đế...

Sưu Quỷ Thực Lục 56

56, "Tin hay không tùy ông, nếu không thì nhìn tờ giấy trong tay ông, nói không chừng sẽ giúp ông tin đó." Kỳ thật tôi càng muốn hỏi hơn là, tại sao nói tôi đã chết? Nhưng cảm giác được sự tình cứ làm lần lượt từng cái, thăm dò lai lịch hình vẽ hoa văn này trước quan trọng hơn. Hồ Già mở tờ giấy kia, cúi đầu cẩn thận nhìn ra ngoài một hồi, lại ngẩng đầu, chính là cái loại ánh mắt "không thể tin được" này: "Cô. . .Cô không biết đây là gì? Cô có phải muốn lấy tôi mua vui không?" "Lấy ông mua vui?" Kỳ thật phải là tôi thấy 'không thể tin được' mới đúng, "Ông nội à, tôi muốn tìm người mua vui, bên ngoài có rất nhiều bạn đáng yêu và anh đẹp trai, tại sao phải tìm ông?" Hồ Già gật đầu: "Xem ra cô không biết thật." Ông ta tháo mắt kính xuống, bỏ lại trong túi áo, sắc mặt lại bắt đầu thả lỏng, toàn thân cũng lại bắt đầu run rẩy. "Trên bức vẽ này có ba loại thực vật, lá cây tên Linh Hồi Thảo, trên quả cầu nhỏ cắm m...