Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoàng Văn Long

[1] Hóa Vụ - Chương 9.12

  Cái chết của bác sĩ - 12 “Lục lọi đồ của người khác thế này không hay lắm nhỉ.” Hoàng Văn Long nhìn hai cảnh sát kia coi như không có ai bên cạnh, lật hết thứ này đến thứ khá, thế này có tính là phạm pháp không? “Đừng lo, chúng tôi sẽ phục hồi như cũ.”Doãn Lạc Anh dùng bàn tay đầy bụi vỗ vỗ lên vai hắn. Hoàng Văn Long đành bực bội vì mình nhiều chuyện, còn phải xắn tay vào giúp. “Có phát hiện gì không?” Doãn Lạc Anh hỏi Liễu Hạ Khê. Liễu Hạ Khê xua tay: “Không có gì khả nghi.” “Các anh đang tìm gì vậy?” Hoàng Văn Long lại lắm mồm hỏi thêm một câu. “Rốt cuộc anh bao nhiêu tuổi?” Nhìn khuôn mặt bị râu tóc che mất hơn phân nửa, Doãn Lạc Anh tò mò hỏi. Hoàng Văn Long bới bới tóc: “Thành thật mà nói. Tôi bị mất một phần ký ức, không biết năm nay mình bao nhiêu tuổi.” Doãn Lạc Anh giơ ngón cái: “Đỉnh!” có mấy ai sau khi điên loạn còn có thể hồi phục, bình thản đối mặt với một thế giới đã trở nên xa lạ? “Các anh là số ít những người không kỳ thị người tinh thần không bình thường.” Hoàng...

[1] Hóa Vụ - Chương 9.11

  Cái chết của bác sĩ - 11 “Cảm ơn.” Liễu Hạ Khê nhận lấy chiếc khăn tay (rất sạch) bà Giải đưa, bọc lại bàn tay đang chảy máu. Bà Giải lắc đầu, khóa cửa lại. Liễu Hạ Khê nhìn cái ổ khóa sắt to đùng, thô kệch quái dị kia, đây là loại khóa bi kiểu cũ đã biến mất khỏi thị trường. Giờ còn nơi nào làm chìa cho loại này không? Không... chỉ cần có mẫu in chìa là có thể làm được rồi. “Quần áo Lữ Văn Thương thay ra để đâu?” Hoàng Văn Long gãi gãi mái tóc như rơm: “Bẩn với hôi quá nên tôi vứt rồi.” “Vứt đi đâu?” Phạm Minh Thanh bực bội nghịch bật lửa, thèm thuốc quá, nhưng chỗ quá sạch sẽ thế này đâu thể hút tùy tiện được. “Vẫn treo ở phía sau ấy, quần áo có hỏng đâu. Giặt lên là mặc được.” Bà Giải nói bằng giọng âm hiểm. “Tôi đi lấy với bà.” Phạm Minh Thanh vui vẻ đóng bật lửa. “Lữ Văn Thương được tìm thấy ở đâu?” Liễu Hạ Khê đi sát sau giám đốc Ngô, hỏi. “Nghe nói cậu ta kêu cứu, được người đi đường cứu. Họ đưa tới phòng khám gần đó. Trên người cậu ta có bảng tên bệnh viện, bên phòng khám...

[1] Hóa Vụ - Chương 9.10

 Cái chết của bác sĩ - 10 Xe vừa vào sâu trong núi thì bắt đầu xóc nảy, Liễu Hạ Khê cũng bỏ luôn việc viết viết vẽ vẽ. Đêm yên tĩnh đến lạ thường, Khoảng cách giữa các ngọn đèn đường rất xa. Chiếc xe đơn độc lăn bánh. Tuyết rơi mỗi lúc một dày. Đã tới nơi. Cánh cổng sắt cũ kỹ cao lớn phủ đầy lưới điện. Trên tháp cao của tòa nhà, đèn pha tương tự đèn hải đăng, quét rõ những hàng thép nhọn cao khoảng ba mét... Leo từ trên đó ra ngoài ư? Gần như không thể. Những thanh thép như gai nhọn vây kín toàn bộ khu kiến trúc, bên trên chằng chịt lưới sắt dữ tợn. “Giống nhà tù thật.” Phạm Minh Thanh dụi dụi khóe mắt lẩm bẩm. “Tính chất cũng tương tự. Nghe nói, những kẻ điên bị nhốt ở đây đều mang yếu tố bạo lực. Không ít kẻ đã từng làm người khác bị thương, sức tấn công còn mạnh hơn người bình thường. Vào nơi này rồi thì cơ bản cũng không còn hy vọng bệnh điên có thể khỏi hẳn.” Doãn Lạc Anh bước lên ấn chuông điện ngoài cổng. Không lâu sau, tầng một sáng đèn. Hơn mười phút sau mới có người ra mở...