Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoàng Thành U Hỏa

Cổ Thuật Phong Quỷ - Chương 112

Chương 112 Ngồi trên ghế dài ngoài phòng bệnh, mười ngón tôi đan nhau chống trán, nhắm mắt lại hồi tưởng mọi thứ mấy ngày qua. Lúc tôi đưa Đao Phong ra khỏi Vu Điền cổ thành, thật sự thiếu chút nữa cho rằng sẽ mất đi cậu ấy, thời điểm đó mặt mũi Đao Phong đã tái nhợt cơ thể lạnh giá, hô hấp cũng như có như không, khiến tôi suýt nữa thì sụp đổ. May mắn chị Tuyền và Đường Ninh có lý trí, Hạng Văn và Rio cũng không bị thương tích gì, mọi người vẫn còn nhiều sức lực. Chúng tôi mang Đao Phong trở lại doanh địa đóng quân trước, Đường Ninh để bác sĩ nước ngoài đi theo sơ cứu cho Đao Phong, sau đó đoàn người vội vã thu dọn mọi thứ, dùng tốc độ hành quân cấp tốc, chẳng phân biệt ngày đêm chạy tới bệnh viện trấn cách đó gần nhất.

Cổ Thuật Phong Quỷ - Chương 111

Chương 111 Tôi cũng không mê man lâu lắm, tôi có thể cảm giác được. Khi tôi mơ mơ màng màng tỉnh lại, Đao Phong đã chẳng thấy bóng dáng, bốn phía cũng không thấy ai khác, càng không nghe được bất kỳ tiếng động gì. Việc này làm tôi bất giác trở nên bối rối, tôi nghĩ cho dù tôi hôn mê không lâu lắm, trong lúc đó cũng đủ để Đao Phong đi làm chút việc rồi. Cậu ấy có thể ném tôi lại một mình ở đây, mang nhưng người khác rời đi không? Hay đã cứu được chị Tuyền và mọi người từ tay Tiểu Hải và đám quỷ, sau đó đi tìm Di La Thiên rồi?

Cổ Thuật Phong Quỷ - Chương 110

Chương 110 Dường như bị hành động đột ngột của tôi dọa sợ, sắc mặt mọi người đều có chút khó coi, vẻ mặt khó tin trừng tôi, nhưng không dám vọng động. Bởi vì họ chỉ cần hơi động đậy người, sẽ có mấy ác quỷ sương đen bao phủ quanh thân dựng người lên, cảnh giác áp sát sang. Đối mặt với số lượng ác quỷ cao cơ đông đảo như thế, cho dù họ thân thủ cường hãn đi nữa, cũng khó tránh khỏi có chút sợ hãi. Xác định những người trước mặt này tạm thời không cách nào phản kháng, tôi gật đầu với Tiểu Hải tản ra quỷ khí mãnh liệt bên cạnh, sau đó nói: "Đi thôi."

Cổ Thuật Phong Quỷ - Chương 109

Chương 109 "Thật không ngờ sẽ biến thành dạng này. . ." Giọng chú vang lên sau người, tôi quay đầu lại, nhìn thấy chị Tuyền, Hạng Văn, Đường Ninh và Rio cũng đã chạy ra, mọi người đang ngồi dưới đất thở chật vật không chịu nổi. "Có lẽ lần trước họ tới đây không hề xảy ra việc này, nhưng lúc này đây, có vài thứ đã khác rồi. . ." Chú vừa nói vừa đi về phía tôi và Đao Phong, đôi tròng mắt đen hơi đục ngầu kia nhìn chằm chằm tôi, dường như đang nói tôi chính là biến số đáng sợ kia. Song tôi nghĩ chú quả thực đã đoán trúng, nếu không có tôi, không có tảng đá đặc thù trên người tôi, Sở Vấn Thiên Đao Diên họ tuyệt đối sẽ không tâm trí rối loạn mà rơi vào kết cục này.

Cổ Thuật Phong Quỷ - Chương 108

Chương 108 Đối mặt với tử thi số lượng đông đảo lại hình thù kỳ quái này, tôi chỉ cảm thấy một loại thể nghiệm chưa từng có, đáng sợ và hàn ý cơ hồ xâm nhập cốt tủy. Ngẩng đầu nhìn thoáng qua, liền cảm thấy thiên toàn địa chuyển, trong mắt đều là bóng chồng của những thi thể quỷ dị này. Kích thích quá mức mãnh liệt khiến đầu tôi đau muốn nứt ra, phải nhắm mắt lại bắt buộc mình hít thở sâu, nếu không sẽ có càng nhiều suy nghĩ điên cuồng tràn ngập trong đầu. "Đây. . .Đây là. . ." Cố Hải ngửa đầu nhìn người chết vô số ở bốn phía, sợ hãi trừng lớn hai mắt, lảo đảo lui hai bước, lẩm bẩm nói: "Tại sao. . .Tại sao lại biến thành như vậy. . ." "Họ đều ở đây. . ." Không khác gì Cố Hải, Đao Diên luôn lãnh khốc khẽ run lên nói: "Đều ở đây. . ."

Cổ Thuật Phong Quỷ - Chương 107

Chương 107 Cự thạch chắn đường quả thật nặng đáng sợ, song chúng tôi có Đao Diên và Đao Phong, còn có Cố Hải đến giờ tôi vẫn chưa hiểu rõ nổi, cự thạch này sẽ không khó đối phó vậy nữa. Âm thanh nham thạch ma sát đinh tai nhức óc, tôi cắn răng cùng mọi người dùng sức, cố hết sức đẩy, chỉ chốc lát, nham thạch kia đã từ vị trí ban đầu dời sang bên phải chừng nửa thước. Chúng tôi dừng lại nghỉ ngơi, đều không nói lời nào, chỉ nhìn khe hở chỉ chứa đủ một người nghiêng qua kia. Sau khi im lặng một lát, Cố Hải rốt cuộc mở miệng nói: "Như vậy cũng không sai biệt lắm rồi, đem đồ đến đây sắp xếp chút, chuẩn bị tâm lý thật tốt, vào thôi."

Cổ Thuật Phong Quỷ - Chương 107

Chương 107 Cự thạch chắn đường quả thật nặng đáng sợ, song chúng tôi có Đao Diên và Đao Phong, còn có Cố Hải đến giờ tôi vẫn chưa hiểu rõ nổi, cự thạch này sẽ không khó đối phó vậy nữa. Âm thanh nham thạch ma sát đinh tai nhức óc, tôi cắn răng cùng mọi người dùng sức, cố hết sức đẩy, chỉ chốc lát, nham thạch kia đã từ vị trí ban đầu dời sang bên phải chừng nửa thước. Chúng tôi dừng lại nghỉ ngơi, đều không nói lời nào, chỉ nhìn khe hở chỉ chứa đủ một người lách qua kia. Sau khi im lặng một lát, Cố Hải rốt cuộc mở miệng nói: "Như vậy cũng không sai biệt lắm rồi, đem đồ đến đây sắp xếp chút, chuẩn bị tâm lý thật tốt, vào thôi."

Cổ Thuật Phong Quỷ - Chương 106

Chương 106 Ôn Văn sau khi bị người nọ chế trụ lập tức kịp phản ứng, giãy giụa cánh tay, cũng nhân cơ hội sơ hở công kích đối phương, khắp nơi đều lộ ra sự hung độc. Người nọ đã sớm ngờ tới đối phương sẽ như thế, vững vàng tiếp được mỗi một lần công kích, cũng dùng sức để Ôn Văn dừng lại, động tác của ông ta mặc dù không thể nói là nhanh nhất tàn nhẫn nhất, nhưng lại vô cùng ổn trọng, cho dù mỗi lần công kích đều bị đỡ được, cũng có thể dựa vào sức lực khiến đối thủ khuất phục. Chẳng lẽ đây là thực lực của Lão Đại năm đó?

Cổ Thuật Phong Qủy - Chương 105

Chương 105 "Huyết thủy?" Tôi nhíu mày, thấp giọng nói: "Chất lỏng có sức ăn mòn mạnh như vậy, sợ rằng không chỉ đơn giản là huyết thủy, song mặc kệ nó rốt cuộc là thủy gì, chúng ta cũng không thể ở đây lâu." "Đúng vậy, chúng ta bây giờ đã bị vây ở đây, nếu muốn thoát thân. . ." Chú nói rồi cúi đầu nhìn về phía quan tài nhỏ quỷ dị trong đỉnh kia, thở dài nói: "Xem ra chỉ có thể ra tay từ quan tài này." Sau khi chú nói xong Đao Phong đảo mắt nhìn bốn phía, thấy huyết thủy này đã vây quanh tám chân của cái đỉnh cổ quái này, hơn nữa có xu hướng dần dần dâng lên, liền không hề do dự, nhảy vào trong đỉnh, vững vàng rơi bên cạnh quan tài nọ.

Cổ Thuật Phong Quỷ - Chương 104

Chương 104 Trong lòng tôi đang rối rắm về Đao Phong và việc bất lão bất tử, hoàn toàn không chú ý tới tình hình phía trước, lúc này nghe Đao Phong nhắc nhở, không khỏi yên lặng lắng nghe, quả nhiên nghe được phía trước truyền đến một tràn âm thanh cự thạch trượt đi, tựa hồ cơ quan nào đó trong cổ mộ này đang vận chuyển. Tôi một mặt tiếp tục quan sát tình hình phía trước, một mặt gật đầu nói: "Quả thực có chuyện, nhưng dừng ở đây cũng không phải biện pháp, cứ đi về phía trước thôi." Đao Phong "ừ" một tiếng, dìu Đường Ninh tiếp tục đi, tôi nhìn cậu ấy, đột nhiên túm lấy cánh tay cậu ấy, ra dấu, sau đó thay đổi vị trí với cậu ấy, mình nắm đèn pin đi trước dẫn đường.

Cổ Thuật Phong Quỷ - Chương 103

Chương 103 "Đột nhiên biến mất tăm? Có ý gì?" Tôi thoáng sửng sốt, lập tức nhíu mày hỏi: "Hai người đang sống sao có thể đột nhiên biến mất, có phải bị Ôn Văn. . ." Đường Ninh nghe vậy cắt ngang suy đoán của tôi, khoát tay nói: "Ôn Văn còn chưa có bản lãnh có thể đồng thời giết chết hai người kia đâu, tôi nói không thấy này chính là nghĩa đen, hai người kia là biến mất vào không khí đó."

Cổ Thuật Phong Quỷ - Chương 102

Chương 102 Tôi đưa tay làm một động tác yên lặng, ý bảo Tiểu Hải đừng hành động thiếu suy nghĩ, loại tình huống trước mắt này, tôi nghĩ tôi chỉ có thể tọa sơn quan hổ đấu, còn lại chính là chờ hai người họ phân cao thấp rồi nói. Ôn Văn nói Đường Ninh từng lén nhắc nhở tôi, vậy vô luận những lời này của cô ta là thật hay giả, những điểm đáng nghi trước đó đều có thể giải thích rõ rồi.

Cổ Thuật Phong Quỷ - Chương 101

Chương 101 Tôi toàn thân vô lực xụi lơ trên mặt đất, đối mặt với thứ quỷ thần khó lường trước mắt, trong lòng lại không hề mảy may e ngại, không biết tại sao, dưới loại tiếp xúc gần gũi này, trên thân kẻ này phát ra luồng quỷ khí khiến tôi cảm thấy vô cùng quen thuộc. Vốn là hang đá vô cùng lạnh lẽo bởi vì đám sương đen này đến càng lộ vẻ âm trầm, tôi yên lặng nhìn nó, phát hiện hô hấp của mình càng trở nên khó khăn.

Cổ Thuật Phong Quỷ - Chương 100

Chương 100 Cô gái trước mặt một thân trang phục sinh viên đại học đương thời, tóc dài nhu thuận chải sau đầu, chính là Đường Vũ em gái Đường Ninh không thể nghi ngờ, chỉ là ngoại trừ việc này ra, cô ta hiện giờ cả người nhìn không ra chút khí chất nhẹ nhàng khoan khoái mà một sinh viên nên có, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm tôi tràn ngập ác ý và oán độc, phảng phất như người trước đó ở doanh địa là ai khác.

Cổ Thuật Phong Quỷ - Chương 99

Chương 99 "Đây là tình huống gì, có quỷ xuất hiện?" Chú nhìn thấy động tác quỷ dị của đám nhện, trán toát mồ hôi lạnh, dường như cũng đã nhận ra không khí khác thường, không nhịn được hơi kinh hoàng thấp giọng nói: "Chết cả rồi?" Tôi gật đầu, sau đó lùi một bước, phán đoán sơ bộ thực lực của đối phương, sau đó khoát tay nói: "Đi, đi mau, thứ đang tới rất lợi hại, tôi chưa chắc có khả năng."

Cổ Thuật Phong Quỷ - Chương 98

Chương 98 "Hẳn không phải là cái gì?" Tôi vuốt mặt, giả vờ trấn định nói: "Thứ kia số lượng nhiều như vậy, là cái gì cũng không tránh được một trận ác chiến." Chú lắc đầu, vừa thở dài vừa lui về phía sau: "Cái này chỉ sợ không phải bẫy, chỉ là cơ quan đã mở, nơi này nhiều mạng nhện như vậy, các cậu chẳng lẽ còn chưa nghĩ ra sao?" "Là nhện?" Được chú thức tỉnh, tôi lập tức nghĩ đến tơ nhện dị thường kiên cố xung quanh, không khỏi cảm thấy lạnh người.

Cổ Thuật Phong Quỷ - Chương 97

Chương 97 Chú nói đơn giản mà trực tiếp, chúng tôi lại phải thận trọng cân nhắc, nếu chỉ có bốn chúng tôi vậy thì tốt rồi, mang đủ trang bị đi tới đâu cũng được, nhưng bây giờ bên cạnh chúng tôi ngoại trừ Hạng Văn chưa rõ phe nào ra, còn đi theo một tên nước ngoài thủ hạ của Đường Ninh. Đối với thân phận đặc thù của Rio trong lòng mọi người đều hiểu rõ, gã mặt ngoài là Đường Ninh phái tới giúp chúng tôi, kỳ thật là để giám sát hành động của chúng tôi, nếu chúng tôi hành động vượt khỏi dự liệu của Đường Ninh, 80% Rio sẽ tiến hành phá rối, thậm chí có khả năng chỉa mũi súng lại bắn quân ta, kết quả đó vô luận thế nào cũng là một loại tổn thất đối với chúng tôi bây giờ. Tôi nhìn Hạng Văn, thấy hắn giả vờ vô tội nhìn lại tôi, trong lòng nhất thời hiểu được hắn bây giờ ít nhất sẽ không làm trái ý nguyện của chúng tôi, vậy cũng chỉ còn lại vấn đề khó khăn về Rio.

Cổ Thuật Phong Quỷ - Chương 96

Chương 96 Giữa hang đá nơi đáy vực này, làm sao có thể đột ngột xuất hiện một bóng người, nơi này ngoại trừ chúng tôi, căn bản không có khả năng có người sống khác tồn tại. Lòng tôi chìm xuống, nghĩ chẳng lẽ là thứ ngoài cửa đá kia đã tới? Hay thật sự có những người khác ở đây, hơn nữa đã phát hiện chúng tôi? Chú ra hiệu, ý bảo chúng tôi đừng bứt dây động rừng, đồng thời bảo chị Tuyền chuẩn bị tốt, hơi chút không đúng lập tức nổ súng. "Thật là một người. . ." Chị Tuyền từ ống ngắm nhìn thoáng qua, vẻ mặt khó coi thấp giọng nói: "Nơi này sao lại có người, hắn rốt cuộc muốn làm gì?"

Cổ Thuật Phong Quỷ - Chương 95

Chương 95 Hạng Văn vừa nói xong, chợt nghe một tràn tiếng ván gỗ vỡ vụn vang lên, thanh âm kia có gần có xa chênh lệch không đều, giữa hang động yên tĩnh này càng lộ vẻ đáng sợ, phảng phất như vô số quỷ quái phá xác mà ra, mục tiêu chính là chúng tôi bên dưới. Tôi nghe được tiếng động, vội vàng chiếu đèn pin lên mặt đất, liền thấy từng khối gỗ lớn rơi xuống quanh chúng tôi, rào rào rơi xuống nát vụn. Chú chỉ nhìn thoáng qua, lập tức nói: "Không ổn, đây là quan tài, chúng ta đụng phải xác sống rồi!" Giọng Hạng Văn phát run, lo lắng nói: "Đừng nói nữa mau đi thôi, số lượng mấy thứ kia ít nhất cũng gấp ba chúng ta, chờ chúng xuống tới sẽ không chạy được nữa đâu." Tôi dùng đèn pin chiếu đỉnh đầu, phát hiện khoảng cách thật sự quá xa, một mảnh đen nghịt cái gì cũng không nhìn thấy, tâm trạng nhất thời cũng có chút bối rối, đành phải thầm mắng một tiếng nói: "Chỉ có thể chạy, ở loại địa phương này bị chúng vây công không tốt cho ai cả, phía trên này không b...

Cổ Thuật Phong Quỷ - Chương 94

Chương 94 Tình hình trước mắt vạn phần khẩn cấp, tôi nhanh trí không chút suy nghĩ đưa tay ném gậy gỗ ra, vừa vặn chui vào trong mắt nữ quỷ kia, ngọn lửa màu tím thẫm nháy mắt xuyên thấu cơ thể nữ quỷ, từ bên trong bắt đầu từng chút như tằm ăn lên. Nữ quỷ buông Rio ra, kêu thảm chạy về phía sau, cơ thể quằn quại muốn bò ra khỏi ngọn lửa nọ, nhưng vô luận thế nào cũng không chạy thoát được ngọn lửa âm ty đang thiêu đốt trong cơ thể nó. Sau khi nữ quỷ biến mất, những con ác quỷ khác trong dãy tượng đá cũng nhảy tới, chúng cẩn thận đứng ở xa xa quan sát minh hỏa trong tay tôi, có đứa lòng như lửa đốt, trực tiếp giơ vuốt nhọn nhào sang. Tôi thoáng sửng sốt, lập tức vội vàng khoát tay nói với những người khác: "Đi mau, nơi này không an toàn, những tên kia sắp đuổi tới." Đao Phong nghe vậy xoay người đi về phía trước vài bước, phát hiện tôi chưa cùng đi lên, lại dừng hỏi: "Anh thì sao." Tôi cười, trấn an cậu ấy nói: "Các cậu đi trước, tôi đối phó chúng đỡ...