Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Lục Tả

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 25

Chương 25: Nguy cơ tiền bạc Chúng tôi đi theo phía sau Khải Mẫn, cậu ta vừa đi vừa hào hứng nói: “Chuyện này cũng thật trùng hợp, chỗ tôi vừa hay có một đóa tuyết liên Thiên Sơn, vừa đúng năm năm tuổi. Thật ra tôi cũng chẳng hiểu, đóa tuyết liên này là do chú tôi mang tới. Chú ấy nói với tôi, thứ tuyết liên nghìn năm mà tiểu thuyết võ hiệp vẫn thường nhắc đến hoàn toàn là chuyện lừa người, tuyết liên sinh trưởng đến năm năm tuổi đã là giai đoạn đẹp nhất trong đời nó rồi, mọc thêm nữa thì sẽ già, hóa gỗ, còn có thể dùng làm thuốc được sao?” Nói đến đây, cậu ta quay đầu nhìn tôi và Tiểu Đạo Lưu Manh, có chút nghi hoặc, nói: “Hai vị, có phải chúng ta từng gặp nhau ở đâu rồi không?” Tôi và Tiểu Đạo Lưu Manh cẩn thận nhìn nhau một cái. Hai chúng tôi cộng lại đáng giá bốn mươi vạn, nào dám để lộ tin tức. Tiểu Đạo Lưu Manh cười cười, dùng giọng phổ thông Tứ Xuyên nặng trịch trả lời: “Ai mà biết được, lão Lâm tôi có một khuôn mặt đại chúng, hai năm nay chạy khắp Xuyên Bắc, Kiềm và Du, biết đâu...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 24

 Chương 24: Tin tức về tuyết liên Kẻ lên tiếng khiêu khích đó, chính là ông chủ nhà hàng lúc trước, kẻ từng bị Tiểu Đạo Lưu Manh túm lấy cổ. Tên mặt mày dữ tợn kia vừa rồi đi ra ngoài, hóa ra là để gọi người đến giúp. Tôi ngẩng đầu lên, nhìn về phía sau gã, chỉ thấy sáu gã đàn ông lêu lổng chắn kín cửa ra vào. Đám người này lấy một tên có hàng ria mép nhỏ dưới cằm làm đầu, những kẻ còn lại đều mặc áo bông bẩn thỉu, tóc tai xanh đỏ đủ màu, bên hông phồng lên lỉnh kỉnh thứ gì đó. Chỉ có tên ria mép này là sắc mặt lạnh lùng, mặc một chiếc áo lông vũ đỏ rực —— đương nhiên, chiếc áo lông vũ này cũng bẩn thỉu, trông như nửa năm chưa từng giặt vậy. Tên ria mép ngậm một điếu thuốc trong miệng, nheo mắt, lạnh lùng nhìn chúng tôi. Có người chống lưng phía sau, ông chủ nhà hàng lập tức trở nên mạnh dạn, nói: “Hai thằng ngoại lai chúng mày, không những làm bẩn cửa hàng của tao, mà còn muốn dọa tao? Người nơi khác đến, nếu không dạy cho chúng mày một bài học, có phải chúng mày tưởng Ninh Nam bọ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 23

 Chương 23: Thế gian muôn vẻ Độ nóng trên trán tôi, thật ra không phải do hai viên cảnh sát này dọa mà thành, mà là vì trúng phải Liệt Dương Phần Thân Chưởng của Mao Đồng Chân. Trong một tuần ở trong núi, vì thiếu thuốc thiếu thầy, nội thương của tôi mãi vẫn không có cách nào khỏi hẳn. Tiểu Đạo Lưu Manh từng giới thiệu sự lợi hại của chưởng pháp Mao Đồng Chân, tu luyện không dễ, nhưng một khi luyện thành thì uy lực hung mãnh. Sở dĩ tên này có thể đứng vào hàng ngũ mười vị trưởng lão Mao Sơn, thật ra có quan hệ rất quan trọng với môn công pháp này. Thứ này đánh vào cơ thể con người, chân khí có tính ăn mòn rất mạnh, độc còn sót lại, nếu không có phương pháp giải độc độc môn thì không thể loại bỏ, cực kỳ hiểm ác. Tôi từng thử dùng pháp môn của Sơn Các Lão để vận khí, kết quả toàn thân nóng rát, bỏng đến mức khó chịu, hơn nữa ngay cả sâu béo ở đó cũng chẳng có tác dụng gì, thứ này là dương độc, có phần khắc chế sâu béo, hai bên đấu nhau vô cùng dữ dội. Nhưng mà dương độc ấy đã hòa vào...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 22

 Chương 22: Cảnh sát tập kích “Anh là Vương Lê, còn anh là Lâm Sâm?” Viên cảnh sát trung niên trước mặt có con mắt trái trắng đục, đang nhìn chằm chằm tôi và Tiểu Đạo Lưu Manh như thể nhắm bắn, trên tay cầm hai tấm chứng minh thư, vẻ mặt đầy nghi ngờ hỏi. Tôi dùng giọng phổ thông cố tình đổi âm trả lời: “Vâng, tôi là Vương Lê.” Tiểu Đạo Lưu Manh thì cúi đầu khom lưng, chẳng khác gì tên Hán gian trong mấy bộ phim kháng Nhật, nói: “Đúng, đúng nè. Tôi là Lâm Sâm. Lúc tôi mới sinh, thầy bói nói ngũ hành của tôi thiếu Mộc, cho nên cha mẹ tôi mới đặt tên có năm chữ Mộc, ha ha, ha ha...” Tiểu Đạo Lưu Manh nói đúng chất giọng Tứ Xuyên. Tên này đi khắp nơi, quả nhiên có năng khiếu ngôn ngữ, không chỉ nói được đủ loại phương ngữ địa phương, mà ngay cả tiếng Anh, hễ nổi hứng lên cũng có thể xổ ra vài câu. Hoàn toàn không thể nhìn ra anh chỉ học đến tiểu học. Sau khi nói một tràng đầy khoa trương, tự cho rằng mình rất hài hước, anh cứ cười mãi. Thế nhưng viên cảnh sát trung niên và nữ cảnh sát...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 21

 Chương 21: Khi nguy cơ tiến đến Một tuần sau, trên đường phố huyện Ninh Nam, thuộc Châu tự trị dân tộc Di Lương Sơn, xuất hiện hai người đàn ông bước đi có phần lảo đảo. Trong hai người, người lớn tuổi hơn khoảng ngoài ba mươi, da ngăm đen, trên trán có vài nếp nhăn tuổi trẻ, tóc cắt ngắn. Nhìn qua là biết ngay kiểu người nông dân quê mùa, chất phác. Người cao hơn một chút là một thanh niên da trắng, quanh mũi còn lấm tấm vài nốt tàn nhang, tóc buộc đuôi ngựa, đôi mắt sáng, trông chẳng khác nào sinh viên trường nghệ thuật. Quần áo trên người hai người đã mấy ngày chưa giặt, tỏa ra một mùi khó chịu, nhưng nhìn chung tinh thần vẫn khá tốt. Tôi đứng trước cửa một cửa hàng nhỏ, nhìn hình ảnh của mình phản chiếu trên tấm kính, nhìn mãi mà vẫn không dám tin người đàn ông trông chất phác, thật thà này lại chính là tôi, kẻ từng bôn ba khắp nơi, trải qua biết bao lần sống chết. Hai nhân vật hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với nhau này, vậy mà lại là những người nổi bật trong giới tư vấn phong t...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 20

 Chương 20: Dịu dàng trong lòng bàn tay Nhiều năm sau, khi mọi chuyện đã qua, khói lửa cũng đã tan hết, tôi và lão Hồ từ lâu đã trở thành bạn bè. Một hôm, cháu ngoại của lão Hồ lấy chồng, đúng lúc tôi cũng đang có việc ở Kiềm Dương, tình cờ gặp nhau nên được ông đưa cho một tấm thiệp mời, đến uống rượu mừng. Trong bữa tiệc, chúng tôi nhắc lại chuyện năm xưa, lão Hồ nói với tôi rằng cho đến tận bây giờ, ông vẫn còn nhớ như in biểu hiện của Mao Đồng Chân bên đầm nước khi ấy. Lão Hồ thân hình gầy nhẳng theo chân đại đội đến hiện trường sau khi chúng tôi nhảy xuống đầm khoảng năm phút. Ông nhìn thấy ba người đứng đầu là Mao Đồng Chân, Lý Đằng Phi và Ngô Lâm Nhất đang đứng bên bờ đầm, ngẩn người nhìn mặt nước yên tĩnh. Lão Hồ bước tới, hỏi hai tên tội phạm bị truy nã chạy đi đâu rồi? Lý Đằng Phi và Ngô Lâm Nhất đều nhìn về phía Mao Đồng Chân. Lão mũi trâu này chỉ xuống mặt nước, do dự nói: “Hai tên đều bị thương nặng, sau đó cùng nhảy xuống đó. Cái đầm này sâu nhưng không rộng, đã năm p...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 19

 Chương 19: Sơ Chiến Mao Đồng Chân Mao Đồng Chân có những công cụ thần hành tương tự như giấy giáp mã. Khi chúng tôi vượt qua một sườn núi rồi chuẩn bị lao xuống thung lũng bên dưới, tôi nghe phía sau truyền tới một luồng gió dữ cuốn tới. Tôi xoay người vung kiếm, lập tức cảm nhận một luồng sức mạnh khổng lồ cuồn cuộn truyền tới, cơ thể mất thăng bằng, rồi lăn xuống lớp lá mục dưới đất. Sức mạnh ấy truyền tới từ Quỷ Kiếm của tôi, còn thanh phi kiếm đồng xanh Trừ Ma của Lý Đằng Phi đã được tôi thu vào ba lô trong lúc chạy. Tôi nào dám ở nguyên tại chỗ, vừa lăn xuống đất liền lập tức chuyển hướng, lăn sang bên cạnh. Quả nhiên, vừa lúc tôi lăn sang phía bên kia, một đôi giày vải màu xanh chàm đã giẫm xuống mặt đất. “Ầm”, một tiếng trầm đục vang lên, mặt đất rung chuyển. Tôi lộn người đứng dậy, nhưng lại thấy một luồng kim quang ập thẳng vào mặt. Tôi không biết thứ này là gì, đương nhiên lập tức lùi về phía sau. Sau mấy bước, tôi nhìn kỹ mới phát hiện đó là một cây gậy gỗ bọc đồng. Tôi...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 18

 Chương 18: Thương tích chồng chất, trốn cũng không trốn được Đột nhiên nhìn thấy gương mặt người ẩn hiện trong ngọn lửa ma quái, Tiểu Đạo Lưu Manh không nói một lời, thanh kiếm gỗ đào bị sét đánh trong tay phải lập tức đâm tới. Đây hoàn toàn là phản xạ theo bản năng của anh, mũi kiếm và quỹ đạo của ngọn lửa ma gần như tạo thành một đường thẳng hoàn hảo. Xoẹt một tiếng, thanh kiếm gỗ đào xuyên thẳng qua giữa ngọn lửa ma. Trong khoảnh khắc, ngọn lửa ma lóe lên ánh sáng màu xanh lam, đó là màu của điện, căn bản không có bất kỳ thời gian nào để phản ứng, nó đã tiêu tan không còn dấu vết, hóa thành từng làn khói xanh. Tiểu Đạo Lưu Manh một kiếm chém tan ngọn lửa ma, lúc này tôi mới kịp phản ứng, gương mặt vừa hiện lên kia chẳng phải chính là lão Mao Đồng Chân khốn kiếp hay sao? Lão Tiêu không còn ý định che giấu tung tích nữa, đẩy tôi một cái, nói: "Chạy, chạy mau." Nghe câu này, tôi lập tức cắm đầu lao thẳng về phía lỗ thủng trên tường trại. Chưa chạy được nửa đường, tôi đã nghe...