Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Liễu Hạ Khê

Hóa Vụ - Chương 13.30

 Song thủ - 30 "Trưởng quan, mục tiêu xuất hiện!" "Mọi người chuẩn bị xuất kích bất cứ lúc nào!" Tề Ninh ra lệnh xong, chỉ cảm thấy nửa người đã tê cứng. Xem ra, những vết thương trên cơ thể bắt đầu cắn trả lại y rồi. Đêm nay, không sao không trăng. Màn đêm u tối hòa cùng tiếng sóng triều. Qua kính nhìn đêm, bảy người đàn ông cầm súng chia thành đội hình dọc, bảo vệ bốn người ở giữa đang khiêng hai chiếc thùng gỗ lớn, cẩn thận di chuyển về phía bờ biển. Gã cao lớn dẫn đầu (Tề Ninh nhận ra gã cao lớn này chính là Lâu Ca, không mặc chiếc áo khoác buồn cười kia) bật đèn pin, hướng về mặt biển quét ba lần, một chiếc ca nô từ một góc vách đá chạy tới. Ca nô dừng bên bờ, những người đàn ông cầm súng có phần thả lỏng... chạy về phía ca nô. "Tấn công!" Tề Ninh ra lệnh. Nòng súng phun lửa... Những quân nhân chuyên nghiệp dày dạn trận mạc và một đám liều mạng... Thợ săn ôm cây đợi thỏ và những con thỏ đang chạy trốn, ai cao ai thấp? "Bị bao vây rồi! Lão đại mau...

Hóa Vụ - Chương 13.29

 Song thủ - 29 Trời đã về chiều, gió ngoài cửa sổ níu giữ chút ánh nắng chiều dịu dàng cuối cùng. Đèn trong phòng bật sáng. Liễu Trục Dương uể oải tựa vào lưng ghế, ánh mắt đảo qua đảo lại trên chiếc tủ trưng bày trong phòng Bành Diệc Văn, rồi lại dừng trên những bức thư họa treo trên tường... Trâu Thanh Hà đi đi lại lại trước mặt hắn, hai tay chắp sau lưng. "Sao vậy?" Liễu Trục Dương hỏi. Trâu Thanh Hà khổ sở nói: "Điện thoại của anh Liễu không gọi được, điện thoại của anh Tề hình như cũng tắt máy rồi. Anh ba Liễu, anh không lo cho họ chút nào sao?" "Có gì mà phải lo." Liễu Trục Dương vuốt vuốt tóc mình: "Thằng nhóc Bành Diệc Văn chạy đi đâu rồi?" "Thím của anh ta tìm." Trâu Thanh Hà kéo rèm cửa nhìn ra ngoài: "Họ đang nói chuyện trong sân." "Anh muốn về Bắc Kinh rồi. Cứ cảm thấy chúng ta đã trở thành con tin." Liễu Trục Dương đột nhiên nói. "A! Tại sao lại nói vậy?" Liễu Trục Dương ngoắc ngón trỏ với cậu....

Hóa Vụ - Chương 13.28

 Song thủ - 28 Trâu Thanh Hà đi tìm Bành Diệc Văn và anh ba Liễu. Lần theo mùi hương cà phê, Trâu Thanh Hà rất nhanh đã tìm được quán cà phê. Bên trong không có quá nhiều khách, Trâu Thanh Hà nhanh chóng nhìn thấy hai người đàn ông có phong thái cao nhã, cực kỳ thanh lịch đang ngồi bên chiếc bàn cà phê sang trọng chơi cờ tướng. Tặng họ hai chữ: "Quái dị!" Một người mặc âu phục chỉnh tề, một thanh niên ăn mặc hoa lệ, dùng những ngón tay được chăm sóc kỹ lưỡng nhấc quân cờ lên, cười hờ hững: "Ăn xe của cậu, xem lão tướng của cậu chạy đi đâu." "Hê hê, phía sau con mã của tôi còn giấu một khẩu pháo." "Pháo sau mã có tác dụng quái gì. Tôi nói Bành Diệc Văn này, cậu đánh cờ dở quá." "Tôi giỏi nhất là cờ vua, không giống cái này." "Có gì mà không giống. Là con cháu Viêm Hoàng mà lại vứt bỏ quốc túy." "Thôi đi, chưa từng nghe nói cờ tướng là quốc túy." "Cậu đúng là mất gốc." Trâu Thanh Hà đứng bên cạnh không động đ...

Hóa Vụ - Chương 13.27

 Song thủ - 27 Liễu Hạ Khê giấu tất cả mọi người gọi điện cho Tề Ninh, kéo dài suốt nửa giờ. Trâu Thanh Hà tò mò hỏi Liễu Hạ Khê có chuyện gì. Liễu Hạ Khê nói với cậu: "Anh bảo cậu ta phái người đem tài liệu DNA của Lâm Thiên Kiệt đến Sở cảnh sát Hồng Kông." Liễu Hạ Khê nói xong liền ngã xuống giường, nhắm mắt ngủ. "Anh Liễu, cởi áo khoác rồi hãy ngủ." Liễu Hạ Khê trở mình, tùy tiện kéo áo khoác xuống. Trâu Thanh Hà thấy anh mệt mỏi đầy mặt, đành giúp anh cởi giày, đắp chăn. Bành Diệc Văn kinh ngạc trừng mắt nhìn bọn họ. Liễu Trục Dương liếc anh ta một cái: "Bọn họ là người yêu." "Ồ." Bành Diệc Văn không nói thêm gì. Trâu Thanh Hà đi dép lê trong phòng, đi tới đi lui, ánh mắt đầy nghi hoặc lúc thì đặt lên người Liễu đại ca vừa chạm gối đã ngủ, lúc thì nhìn về phía Bành Diệc Văn đang ngồi trên sofa. "Hạ Khê mệt quá rồi." Liễu Trục Dương tự mình pha một cốc trà nóng. Dịch vụ khách sạn ở Hồng Kông thật tốt, cho dù khách không ở trong phòng...

Hóa Vụ - Chương 13.26

 Song thủ - 26 Bành Diệc Văn xung phong làm tài xế cho họ. Liễu Hạ Khê không từ chối, nhìn theo anh ta vào gara lấy xe rồi nói với Thanh Hà: "Thanh Hà, em có để ý không?" "Chuyện gì? Ý anh là Lâu Ca không nhân cơ hội giết Lê Trác Lượng sao?" Thanh Hà mở to mắt hỏi. Liễu Hạ Khê lắc đầu: "Lâu Ca ra tay giết anh ta ắt sẽ bị truy nã, tội giết người không thể thoát được, gã sẽ không ngu ngốc đến mức giết người trong nhà người khác. Em có chú ý kim truyền dịch bên giường Lâu Ca vẫn còn đó không." "Ồ?" Trâu Thanh Hà cẩn thận hồi tưởng một chút: "Đúng là vậy, giá truyền vẫn treo chai truyền dịch ngay ngắn, trong chai vẫn còn một ít thuốc, đầu kim truyền dịch quả thực vẫn còn." "Lâu Ca bị thương nặng, vẫn luôn nằm trên giường bệnh, gã lấy đâu ra kim tiêm dính thuốc mê để cắm vào ghế..." Trâu Thanh Hà chống trán suy nghĩ một lúc, gật đầu nói: "Ý của anh Liễu là: cây kim làm Lê Trác Lượng bất tỉnh không phải do Lâu Ca làm?" ...

Hóa Vụ - Chương 13.25

 Song thủ - 25 Điện thoại của Liễu Hạ Khê đổ chuông. Chiếc điện thoại này là do Tề Ninh chuẩn bị cho anh mấy ngày trước. Người biết số này không nhiều, ngoài Tề Ninh đang ngồi bên cạnh thì chỉ có Trâu Thanh Hà và các cảnh sát từ tối qua. Anh hít sâu một hơi, vậy mà lại thấy có chút căng thẳng... "Anh Liễu!" Trong điện thoại truyền đến giọng của Thanh Hà. Khóe môi Liễu Hạ Khê lập tức cong lên, toàn thân đang căng cứng cũng thả lỏng ngay tức khắc. Giọng Thanh Hà không hề giống người đang rơi vào tình cảnh nguy hiểm, ngữ điệu gần như không khác ngày thường. "Thanh Hà! Em đang ở đâu?" Vừa hỏi, Liễu Hạ Khê vừa hỏi Tề Ninh còn bao lâu nữa mới đến nhà họ Bành. Tề Ninh đáp rằng khoảng mười đến hai mươi phút nữa. "Anh Liễu còn nhớ người mình gặp trong bệnh viện lúc anh Tề nằm viện không? Chính là Bành Diệc Văn, người đã đưa danh thiếp cho chúng ta ấy. Hiện giờ em đang ở nhà họ. Cụ thể ở hướng nào thì em cũng không rõ. Nếu anh muốn đến đây chắc phải hỏi đường." Trâu...

Hóa Vụ - Chương 13.22

Song thủ - 22 Tề Ninh hồi lâu không nghe thấy Liễu Hạ Khê đáp lời. Nghiêng mắt nhìn sang, thấy Liễu Hạ Khê đang chăm chú xem bản đồ, y không khỏi tò mò hỏi: "Cậu đã tra được gì bên phía cảnh sát Hồng Kông?" "Lai lịch của tên sát thủ đã được xác minh, là người Đài Loan, từng phục vụ trong quân đội. Nhưng người thuê hắn vẫn chưa điều tra ra. Phải rồi, cậu có mẫu DNA của Lâm Thiên Kiệt không?" "Mẫu DNA của Lâm Thiên Kiệt hôm qua vừa được chuyển đến Hồng Kông, hiện đang ở chỗ tôi. Chuyện của Lâm Thiên Kiệt có manh mối rồi sao?" "Cảnh sát sẽ tiếp tục điều tra người mà tôi nghi ngờ. Họ sẽ đứng ra thu thập tóc hoặc mẫu máu của đối phương để đối chiếu. Chỉ cần xác định đúng mục tiêu, sau khi xác minh xong là có thể bắt người." "Cậu có chắc không?" Tề Ninh không cho rằng Lâm Thiên Kiệt dễ dàng bị bắt như vậy. Y lái xe rời khỏi khu phố sầm uất, hướng về một con đường yên tĩnh. Liễu Hạ Khê nhìn con đường phía trước, cau mày nói: "Chỉ cần còn ...

Hóa Vụ - Chương 13.21

 Song thủ - 21 Tay sai của Lâu Ca dùng khăn tay bịt chặt mũi miệng của Trâu Thanh Hà. Trâu Thanh Hà chỉ cảm thấy một mùi hăng hắc khó ngửi xộc thẳng vào khoang mũi, đầu óc dần trở nên choáng váng. "Thả Trâu Thanh Hà ra mau!" Liễu Trục Dương tức giận túm lấy cánh tay của Lâu Ca. "Tiểu Dương, ngủ một lát đi." Lâu Ca nhận lấy chiếc khăn tay thuộc hạ đưa tới, bịt lên mũi hắn. Chẳng mấy chốc, Liễu Trục Dương đã bất tỉnh. Cửa chính của nhà hàng Tây đang đóng kín, tầng dưới vắng tanh. Lâu Ca bế ngang Liễu Trục Dương, đi về phía cửa sau ở bên kia. Bên ngoài có một chiếc xe đang đỗ sẵn. Bọn họ nhanh chóng lên xe, chiếc xe lập tức rời đi. Sau khi xe đi khỏi, Lê Trác Lượng bước ra từ một góc khuất. Trong tay anh ta nghịch một con dao phóng. Ban nãy anh ta từng nghĩ đến việc dùng dao phóng đánh lén Lâu Ca và đồng bọn, nhưng lại sợ làm bị thương con tin... Tề Ninh nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm ánh nắng sớm mùa đông phủ lên người Liễu Hạ Khê một tầng rực rỡ. Y đưa tay ôm ngực, nơi ấ...