Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Liễu Hạ Khê

Hóa Vụ - Chương 9 [PN10]

  Những người đàn ông họ Liễu - 10 Vừa gặp mặt, Liễu Hạ Khê ôm chặt Trâu Thanh Hà, không chịu buông ra nữa. Thanh Hà mỉm cười, mắt hơi ướt, tuy bị ôm chặt đến mức khó thở, nhưng trong lòng lại có cảm giác ngọt ngào như vừa trải qua kiếp nạn trở về. Cậu nhẹ nhàng vỗ lưng Liễu Hạ Khê, giọng nghẹn lại gọi: “Anh Liễu.” Thiên ngôn vạn ngữ cuối cùng chỉ hóa thành hai chữ này. Cảm xúc mãnh liệt của anh Liễu truyền qua cơ thể kề sát, xa nhau năm ngày mà dài như cả một thế kỷ. “Này, hai người như vậy khó coi lắm đấy.” Liễu Trục Dương đóng cửa phòng bệnh lại, chặn những ánh mắt tò mò bên ngoài. “Muốn ôm thì về nhà mà ôm.” Vì chuyện của họ mà anh bị đổ oan một trận lớn, cơn giận âm ỉ trong bụng không có chỗ trút, nói đi nói lại đều là tại cái tên họ Tề kia! Hừ, cuối cùng cũng tống cổ được tên đó đi rồi. Liễu Hạ Khê buông Thanh Hà ra: “Đồ đạc thu dọn xong chưa?” “Ừ.” Nhìn hai người họ... Liễu Trục Dương có chút cô đơn, có chút trống rỗng. Bây giờ Hạ Khê coi như giống anh, đều là người bị ông c...

[1] Hóa Vụ - Chương 9.10

 Cái chết của bác sĩ - 10 Xe vừa vào sâu trong núi thì bắt đầu xóc nảy, Liễu Hạ Khê cũng bỏ luôn việc viết viết vẽ vẽ. Đêm yên tĩnh đến lạ thường, Khoảng cách giữa các ngọn đèn đường rất xa. Chiếc xe đơn độc lăn bánh. Tuyết rơi mỗi lúc một dày. Đã tới nơi. Cánh cổng sắt cũ kỹ cao lớn phủ đầy lưới điện. Trên tháp cao của tòa nhà, đèn pha tương tự đèn hải đăng, quét rõ những hàng thép nhọn cao khoảng ba mét... Leo từ trên đó ra ngoài ư? Gần như không thể. Những thanh thép như gai nhọn vây kín toàn bộ khu kiến trúc, bên trên chằng chịt lưới sắt dữ tợn. “Giống nhà tù thật.” Phạm Minh Thanh dụi dụi khóe mắt lẩm bẩm. “Tính chất cũng tương tự. Nghe nói, những kẻ điên bị nhốt ở đây đều mang yếu tố bạo lực. Không ít kẻ đã từng làm người khác bị thương, sức tấn công còn mạnh hơn người bình thường. Vào nơi này rồi thì cơ bản cũng không còn hy vọng bệnh điên có thể khỏi hẳn.” Doãn Lạc Anh bước lên ấn chuông điện ngoài cổng. Không lâu sau, tầng một sáng đèn. Hơn mười phút sau mới có người ra mở...

[1] Hóa Vụ - Chương 9.6

Cái Chết Của Bác Sĩ - 06 Trong thư phòng lúc này chỉ còn ba người. Ánh mắt của Hoàng Tùy Vân nhìn Liễu Hạ Khê mang chút soi mói. “Anh là người ấy của Lão Tứ phải không?” Cậu ta mập mờ chớp chớp mắt. Liễu, Trâu hai người đồng thời ngẩn ra. Liễu Hạ Khê không ngờ rằng các bạn cùng phòng của Thanh Hà đều tinh ranh đến thế. “Đúng vậy.” Hoàng Tùy Vân tiến lên, vỗ vai anh một cái, rồi lại ngồi xuống chỗ cũ. “Là đàn ông thực thụ, tôi thích kiểu người như anh. Cửa ải bạn bè của lão Tứ tôi đây xem như anh qua được rồi.” Liễu Hạ Khê dở khóc dở cười, chẳng lẽ yêu đương với Thanh Hà còn phải được mấy đại ca này phê chuẩn hay sao? “Không lâu sau khi tôi đấm Trần Cán một cú, khi đang dạo loanh quanh trên đường thì gặp anh ấy. Anh ấy rủ tôi tham gia cuộc khảo sát, tôi tưởng anh ta bị đần, chẳng thèm để ý.” Hoàng Tùy Vân đột nhiên bật cười khổ. “Quả là bác sĩ tâm lý, mắt tinh như cú. Anh ấy nói tôi đang cười gượng, sống như đang đeo mặt nạ. Tôi mắng anh ta: ‘Mắc gì đến mày?’ Anh ta lại nói: ‘Cậu không ...

[Q1] Hóa Vụ - Chương 9.5

  Cái chết của bác sĩ - 05 Phạm Minh Thanh không tán thành cho người ngoài tham dự vụ án. Liễu Hạ Khê này xem như là viện trợ từ bên ngoài do hắn mời tới, hai cậu học sinh theo đuôi cũng đành nể mặt mũi của Liễu Hạ Khê mà chấp nhận. Vụ án này là hắn phụ trách, theo quy củ vẫn phải dặn dò hai dân thường này một câu. "Hai bạn học, dù cho các cậu tham dự vào cũng phải tuân thủ vài điều lệ của cảnh sát. Đến đây, xem thử. Đây...Điều lệ bảo mật này quan trọng nhất. Không tuân thủ sẽ bị xử phạt hành chính, thậm chí là xử phạt hình pháp." Nhưng mà, hai tiểu quỷ này cũng không tỏ vẻ khiếp đảm. Em họ của cậu Liễu còn có vẻ hiểu rõ (kỳ thật bạn học Trâu không biết, anh Liễu chưa từng nói với cậu về quy tắc cảnh sát. Trong lòng cậu hơi mất mát, quả nhiên cần bảo mật...Bạn học Diêu vốn là người thông minh lanh lợi, miệng lúc nên kín thì rất kín. Có điều lệ như vậy cần tuân thủ cậu ngược lại cho rằng: Lúc này mới bình thường nè. Không có gì là lạ, sao mà cục cảnh sát Trung Quốc chúng ta lạ...

[Q1] Hóa Vụ - Chương 8.8

Ánh Đèn 08 Liễu Hạ Khê viết xong báo cáo đi ra nghe được phòng khách có tiếng động, đầu ló khỏi cầu thang thì nhìn thấy Tề Ninh đang xem TV. Tề Ninh thế mà thích xem TV. . .Không thích hợp với hình tượng con người y lắm thì phải. . ."Không ngủ?" Liễu Hạ Khê xuống lầu ngồi bên cạnh y. "Bộ phim truyền hình này hay lắm. Trước kia luôn bận rộn, rất ít khi yên tĩnh xem TV." Không đeo mắt kính, khí chất cả người y ngược lại chẳng sắc sảo mấy. Xem thứ hưng phấn có hơi ngớ ngẩn này. . .Loại tình tiết phim chán òm này mà cũng xem rất hào hứng. Kịch võ hiệp. . .Liễu Hạ Khê không có hứng thú. "Có chuyện quên nói với cậu. Báo cáo của Ánh Nguyệt sơn trang ngày mai tôi sẽ đưa đến trước, thi thể của Lý Thành Sinh phải do cảnh sát đào ra, tôi có lẽ không có thời gian đến hiện trường." "Lý Thành Sinh?" Tề Ninh gật đầu, rất không cam lòng rời mắt khỏi TV: "Tôi sẽ làm cho người ta âm thầm theo vào. Lưu Dược thật sự là hung thủ sao?" "Chưa c...

[Q1] Hóa Vụ - Chương 8.4

Ánh Đèn 04 "Cơ quan ở nơi này. . ." Lần nữa trong phòng khách, Liễu Hạ Khê trầm ngâm chuyển mắt đến căn phòng kia: "Hy vọng ngài giữ bí mật, đây là cơ mật của cảnh sát." Người nọ vội vàng gật đầu vâng dạ, mông ngồi trên sofa không hề xê dịch tí nào. "Những gì chúng tôi sắp nói tiếp đây không thể để ngài biết." Liễu Hạ Khê khách khí đuổi hắn. Đóng cửa, Liễu Hạ Khê tiếp tục ghi chép: "Cách âm của nơi này có ổn không?" "Bình thường thôi, không đóng cửa lại thì động tĩnh bên ngoài bình thường có thể nghe được."

[Q1] Hóa Vụ - Chương 8.3

Ánh Đèn 03 Giữa cầu thang âm u, chung quy cảm thấy có luồng khí âm trầm. Cho dù Thanh Hà gan lớn không tin quỷ, sau khi nghe câu chuyện ma này cũng sẽ lạnh gáy. "Điện ở đây tiết kiệm quá." Thanh Hà nhỏ giọng thầm thì. "Điện dùng chung phí chia ra trả, đèn hành lang thường không sáng." Hộ gia đình đi sau họ tiếp lời. Người này chính là người ở lầu bảy tòa A, hắn muốn biết rõ ràng đối diện tới cùng xảy ra chuyện gì, nếu không không giải thích được sự thật này trong lòng sẽ luôn ám ảnh, không bằng lớn gan một lần biết rõ chân tướng sẽ an tâm ngủ ngon. Con người mà, đối với người đã chết luôn mang ý sợ hãi khó hiểu. Nơi người đã chết chung quy bất giác mà phân chia ra cấm địa tin tưởng vong linh người chết vẫn còn luẩn quẩn trong căn phòng kia.

[Q1] Hóa Vụ - Chương 8.2

Ánh đèn 02 "Cậu đang nghĩ gì?" Tề Ninh không hiểu sao Liễu Hạ Khê im lặng, ở bên cạnh anh suốt nhưng không nhìn thấy đối phương có nhiều trí tuệ trinh thám và mục đích điều tra hành động. Liễu Hạ Khê chỉ yên lặng dạo quanh phụ cận hiện trường. Soái Hiên là nhân chứng được cảnh sát bảo vệ, địa chỉ tạm thời của ông ta là do cảnh sát sắp xếp, trong một căn nhà lầu bảy tầng không thang máy trong tiểu khu dân cư phổ biến. Tiểu khu này vô cùng bình thường, không có khu trồng cây kiểng đẹp đẽ. . .Chỉ do năm căn nhà lầu làm thành một không gian hẹp, đậu được vài chiếc xe con, từ nam đến bắc đều có một cửa ra vào. Trái hai phải ba, mỗi tòa nhà đều có cửa sắt độc lập. Liễu Hạ Khê thử một chút, cửa sắt này không hề khóa. Đi lên cũng không ai lên tiếng cản lại. Từ lầu bảy nhìn xuống lầu với lầu xuyên suốt thông nhau ở lầu hai. Đi tới lầu hai mới phát hiện bệ thềm đó lại là chỗ ban công lộ ra ngoài của một hộ gia đình trong đó. Trên ban công đó trồng đủ loại thực vật và hoa cỏ không b...

[Q1] Hóa Vụ - Chương 8.1

Ánh Đèn 01 Tên đầy đủ của Quách cục trưởng Liễu Hạ Khê không biết, mọi người cả cục đều gọi ông ấy là Quách cục. Liễu Hạ Khê trước kia từng vội vã gặp mặt Quách cục, đó là khi anh vừa mới vào làm việc ở đây đến báo cáo. Ấn tượng không sâu, chỉ cảm thấy đối phương là một người hiền lành hòa hợp êm thấm. Không biết tại sao hôm nay lại từ trên người đối phương cảm nhận được một luồng cảm giác uy nghiêm nồng đậm. Đối phương đang cẩn thận quan sát anh.

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.PN1

Sóng lên sóng xuống 01 Liễu Hạ Khê nhún vai, bên trong lành lạnh, không ngờ anh lại không cách nào chịu nổi sự trống vắng. Là từ khi nào không còn phải chịu sự cô độc nữa? Thanh Hà đã bao lâu chưa về nhà? À! Anh đột nhiên vỗ đầu mình: "Sao lại quên mất chuyện huấn luyện quân sự cho sinh viên mới chứ?" Thanh Hà hình như đã làm cho khẩu vị của mình trở nên kén chọn rồi. Thức ăn trong tủ chỉ có mì mình tự mua. . .Hẳn phải ăn cơm bên ngoài rồi về. Bóng đêm chập chờn ngoài cửa sổ mang theo bụi bẩn xám xịt. Liễu Hạ Khê kéo bức màn lên, đèn trong phòng sáng tỏ, bóng dáng sau lưng anh đậm như màu mực.

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.18

Suối Ánh Nguyệt màu máu 18 Trâu Thanh Hà nhìn ra được tâm trạng anh Liễu buồn bực nặng nề. Chắc bạn tốt phải đi khiến anh rất buồn. Bản thân quen anh Bách Thanh chưa lâu nhưng cũng có chút không nỡ để anh ấy đi rồi. Ừm, bên này còn có một vì càng không vui hơn là anh Tề. Hôm nay anh Liễu sau khi rời khỏi nhà họ Tề. Anh Tề chuẩn bị cùng cậu đến nhà anh Liễu coi trộm một chút, lúc gần ra cửa bị điện thoại ngăn cản, cha mẹ anh ấy phải về nhà bảo anh ấy ở nhà chờ. "Tôi cũng phải ra nước ngoài." Im lìm uống rượu hồi lâu Tề Nhất Phong đột nhiên nói. "Hả?!" Trâu Thanh Hà giật mình nhìn hắn. Liễu Hạ Khê và Bách Thanh đưa mắt chuyển hướng về phía hắn: "Đi đâu?"

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.17

Suối Ánh Nguyệt Màu Máu 17 Trời còn chưa hoàn toàn tối hẳn, đèn đường đã sử dụng công năng của nó. Vô luận màu sắc đục ngầu của bầu trời hay ánh đèn rực rỡ cũng không thể làm người ta hài lòng. Liễu Hạ Khê một mình lang thang trên phố, ánh mắt không có tiêu cự, chốc chốc bắn về phía bầu trời; Chốc chốc chuyển xuống bên chân, hai tay đút trong túi quần thả lỏng suy nghĩ. "Mình tới cùng đã quên mất cái gì nhỉ?" Anh chau mày: "Chung quy cảm thấy có chỗ không nhớ ra. . .Là gì chứ? Hình bóng ngẫu nhiên hiện lên trong đầu là gì?" Anh đột ngột dừng bước. Ven đường có hai người đang lớn tiếng cãi nhau, nói cái gì cũng không lọt được vào tai anh, chỉ là tiếng ồn ào đã kéo anh về hiện thực. Nhìn đồng hồ, đói bụng rồi. Đường phố xa lạ, hình như đã lạc đường, à phía trước là trạm xe buýt, chạy vội sang đó, cẩn thận tìm không có tuyến về nhà, phải đổi xe. Suy tính thời gian về đến nhà cũng có thể sau một tiếng nữa.

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.16

Suối Ánh Nguyệt Màu Máu 16 Khi Liễu Hạ Khê vội vã đi cũng không mang theo hành lý của anh và Trâu Thanh Hà. Trâu Thanh Hà cũng không có tâm trạng tiếp tục ở lại đây chơi, cậu nhấc túi lên. Ngày mai sẽ khai giảng, tối nay về nhà hay quay về trường? Nếu quay về trường còn phải đi mua vật dụng sinh hoạt. Ừm, đêm nay cứ về trường học xem sao. Sau khi cậu quyết định xong, dự định tạm biệt Tề Nhất Phong. Nhìn lại, Tề Nhất Phong không ngờ đã mất tăm. A, nghe được tiếng bước chân "đùng đùng" xuống lầu của anh ta. Tề Nhất Phong phản ứng không chậm, khi Liễu Hạ Khê rời đi, hắn lập tức thay quần áo mang giày. Đi theo sau Liễu Hạ Khê, khi hắn lao ra cửa thì Trâu Thanh Hà bị hắn bỏ quên đột nhiên vươn cánh tay ra bắt được cổ tay hắn. Tề Nhất Phong cảm thấy bất ngờ, sức tay thật lớn! Giãy một cái, thế mà không giãy ra được. Hắn quay đầu nhìn ngẩn ngơ, lần đầu phát giác đôi mắt trong suốt kia của Trâu Thanh Hà thế mà lại có khí thế bức người. "Anh Tề! Việc này đến đây thôi, anh...

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.15

Suối Ánh Nguyệt Màu Máu 15 "Sư huynh, hợp tác nhé." "Được." Tần Dục Minh xòe bàn tay ra cùng Liễu Hạ Khê vỗ tay tuyên thệ. Nhìn nụ cười của hai người này ngay cả Trâu Thanh Hà cũng vui mừng. Hiện giờ họ đang ngồi trong một cửa hiệu hoành thánh xưa phía đông nội thành Bắc Kinh (cách gọi này không biết có đúng không, bên Quảng Châu gọi là Vằn Thắn), quê của Trâu Thanh Hà gọi cái này là sủi cảo, quê họ không có loại sủi cảo nồi lớn của phương bắc, hoành thánh chiếm lấy tên tuổi của sủi cảo. Cách làm cũng không giống, cái đầu phải lớn hơn chút, nguyên liệu nêm nếm bên trong cũng khác, thêm tỏi bên trong, nhưng lại ít tiêu. Liễu Hạ Khê họ tới đây cũng không phải để ôn lại việc xưa, mà là nghe được bang Đông Chính thường ra vào cửa hàng hoành thánh trên phố này. Nhìn một chén lớn đầy tràn, Trâu Thanh Hà nhếch khóe miệng. Ở miền nam chén không lớn, Thanh Hà rất thích chén sứ nhỏ hình hoa. Chung quy cảm thấy phương bắc cậu nhìn thấy có bản chất khác biệt với quê n...

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.14

Suối Ánh Nguyệt Màu Máu 14 Lưu Dược lôi bác sĩ (trước đây bất kể y thuật bác sĩ này thế nào, hôm qua Khương Viễn Hoa cũng là được ông ta chăm sóc) đang tiến vào mộng đẹp tới, với thiết bị và tài nguyên hạn chế chỉ làm cấp cứu đơn giản. May mắn, bệnh viện cách nơi này cũng không xa, xe cấp cứu đã chạy đến. Bách Thanh xoa huyệt thái dương, đầu căng ra đau đớn, mệt mỏi và phiền chán tập kích toàn thân, thật muốn bỏ mặc hết tất cả. Nhìn xa xa nhóm cảnh sát huyện cũng đã tới cùng nhau lấy lời khai, chụp ảnh, thẩm vấn, không thể không bội phục sức khỏe Liễu Hạ Khê tốt. "Mọi người nói xem Nhậm Hoa Niên giết người tại sao không trốn còn biến mình thành người bị hại. . .Đây. . .Chẳng phải là hành vi rất kỳ lạ sao? Huống chi, chỉ cần Vương Cán Sự nói ra sự việc, hắn không cách nào vu oan thành công được." Trâu Thanh Hà ở bên cạnh trông chừng Vương cán sự cũng không chịu để đầu nghỉ ngơi, đây cũng là người sức khỏe quá thừa thãi. "Ai biết." Hắn không nhịn được đáp.

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.13

Suối Ánh Nguyệt Màu Máu 13 Trên biển số nhà của biệt thự là số sáu khắc bằng đồng. "Đây là biệt thự số sáu à. Tôi nhớ hai vợ chồng mới cưới và bạn bè họ vào ở biệt thự số 6, căn nhà này cảm giác đã một thời gian ngắn rồi không ai ở." "Sai rồi, họ ở là khu biệt thự số sáu chứ không phải không phải khu khách VIP số sáu. Biệt thự của khu khách VIP tách biệt với khu biệt thự bình thường, đây là khác biệt về đẳng cấp." Khóe miệng Liễu Hạ Khê cong lên, trào phúng nói: "Anh có từng tự mình tiến vào khu khách VIP điều tra chưa?" Tần Dục Minh cẩn thận quan sát bốn phía, vừa hồi đáp: "Thành thật mà nói, tôi rất ngạc nhiên. Nhưng nếu muốn mình ở đây lén lút điều tra không bị người phát hiện thì đừng đụng vào quy tắc của nơi này, vậy phải cố gắng tránh xa người và mọi chuyện của khu khách VIP." Còn chưa vào cửa đã ngửi được mùi máu tươi nồng nặc.

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.12

Suối Ánh Nguyệt Màu Máu 12 Dưới đây là suy luận của Tần Dục Minh. "Suy luận của Tiểu Trâu. . .Tôi cho rằng chuyện xảy ra ở suối Ánh Nguyệt có liên quan đến đêm trăng tết trung thu bốn năm trước là chính xác. Chẳng qua những phát triển sau đó dùng 'Báo thù' làm điểm tiếp nối, tôi cho rằng là sai lầm. Một người muốn báo thù, đối phó một đám người. . .Về năng lực là không có khả năng làm được. Hơn nữa, các quản sự của Ánh Nguyệt sơn trang cũng sẽ không mặc kệ cho sự kiện máu me xảy ra không ngừng, sơ hở rất nhiều! Đại khái là đã đọc nhiều tiểu thuyết kiếm hiệp phải không. Trên đời này nào có chuyện vì báo thù là bất chấp tất cả? Tôi cho rằng là 'tống tiền'. . .Phát triển về sau dùng 'tống tiền' làm đầu mối chính. "Sự kiện đẫm máu xảy ra bốn năm trước, khiến đám người kia như chim sợ cành cong. Họ hẳn là những nhân vật có chút thân phận và năng lực kinh tế. Sau chuyện tết trung thu bốn năm trước, nhất định có một người hoặc mấy người thay họ xử lý sự...

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.11

Suối Ánh Nguyệt Màu Máu 11 Trong phòng Liễu Hạ Khê ngồi bên bàn học đang múa bút viết nhanh. Tần Dục Minh thò người nhìn sang ngạc nhiên nói: "Cậu không buồn ngủ à?" Trong phòng cửa khép hờ có thể mơ hồ nhìn thấy bóng Trâu Thanh Hà đang ngủ, nhìn vào trong căn phòng cách vách từ cánh cửa sổ nửa mở, người tên Bách Thanh kia cũng đang nằm trên giường ngủ. Sau khi đám người Hướng Minh Viễn đi, nhân viên cả sơn trang trước đó ầm ĩ cũng yên tĩnh hẳn, e rằng đều đã trốn vào phòng ngủ. Tiến vào biệt thự VIP thần bí, vừa tắm nước nóng thoải mái, hắn hưng phấn ngủ không được mới đến tìm Liễu Hạ Khê. Liễu Hạ Khê anh chàng này nhất định có mục đích khác! Tuyệt đối không phải xuất phát từ hưởng thụ mới vào ở. . . Quả nhiên thế, Liễu Hạ Khê đang bận rộn.

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.10

Suối Ánh Nguyệt Màu Máu 10 Ra khỏi cửa khu khách VIP, Liễu Hạ Khê nhìn thấy Trâu Thanh Hà đang dựa lưng trên thân cây đợi anh, mấy người khác đều đã đi xa. Gió lướt trên áo cậu, ánh mắt cậu nhìn về phía trước trong suốt như hồ nước. Lòng Liễu Hạ Khê yên tĩnh lại. Đúng vậy, không có thời gian băn khoăn, bây giờ mình cuối cùng đã tìm được bến đỗ của riêng mình. "Họ vội đi đâu thế?" Bách Thanh lên tiếng hỏi trước. "Khương Viễn Hoa đã tỉnh lại." Khóe miệng Trâu Thanh Hà mỉm cười.

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.8

Suối Ánh Trăng Màu Máu 08 Tần Dục Minh đầu đầy mồ hôi đẩy cửa tiến vào, nhìn thấy những người trong phòng thì bước khựng lại. Liễu Hạ Khê nhìn thấy hắn, gật đầu ra hiệu. Tần Dục Minh lúc này mới tiến đến, nhún vai: "Xin lỗi, tìm không được người." Liễu Hạ Khê nhìn đồng hồ, đã đến giữa trưa rồi. Những người đã rời đi trước đó vài giờ không có khả năng còn trong sơn trang. "Anh em họ Nhậm bỏ trốn rồi." Mạc Minh Viễn vỗ đùi mình: "Ồ, xem ra, sau khi họ vứt cậu khách kia thì chạy trốn luôn." "Khi ấy, hai người họ đi chung?" Thái Tường lật sổ của mình: "Chẳng phải cậu nói chỉ nhìn thấy người cao thôi sao?" Mạc Minh Viễn ngượng ngùng nhún vai: "Ừ. Khi ấy, tôi quả thực chỉ nhìn thấy tên cao." "Đi tìm một tấm bản đồ khe núi lớn Vân Tụ. . .Còn có sơ đồ mặt cắt của Ánh Nguyệt sơn trang." Liễu Hạ Khê gọi cán sự Vương đang chờ ở cách vách, Liễu Hạ Khê mở giấy bút ra, vẽ nhanh một bức chân dung.