Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Cùng Kỳ

Miêu Cương Cổ Sự Chương 17 - Chương 19

  Chương 19: Dương Thao thất thủ, máu chó dội đỉnh Nhìn người hang này bước về phía tôi, gương mặt nó tươn cười vặn vẹo ghê rợn, lộ một hàm răng nhọn đen vàng, đôi mắt lồi ra như thủy tinh đầy lạnh lùng, tôi sợ đến rụng rời hồn phách, cả người lạnh buốt. Lúc trước khi tôi lấy máu mình điểm mở cửa miếu thờ, vẫn có chút đắc ý nho nhỏ: trong lòng những kẻ vô danh ai mà không có ảo tưởng quý tộc, hình dung mình nếu được mang dòng dõi hào môn thì sẽ thế nào. Cho nên khi huyết mạch đã bị pha loãng suốt hai nghìn năm mà vẫn hiện ra trên người tôi, khiến cánh cửa kia ầm ầm mở ra, trong lòng tôi kích động vô cùng, cứ ngỡ mình là con cưng của số mệnh. Thậm chí tôi còn mơ tưởng, nếu trong này thật sự có quỷ hồn hay cương thi, liệu có thể nhận bà con thân thích, rồi hòa bình mà giải quyết hết thảy hay không? Nhưng tôi lại quên mất một điều: một triều đại đã bị diệt tám đời, cho dù còn sót chút huyết mạch, thì có can hệ gì đến tôi chứ? Hiện thực vốn tàn khốc. Dù thật sự có lão quỷ còn tồn tại, ...