Chương 17: Linh cảm chợt động Cú rơi chỉ diễn ra trong nháy mắt. Khi bàn tay tôi bị hàm răng sắc nhọn hung hãn cắn xuống, cơn choáng váng ập tới, tôi lập tức hiểu rõ mình đã rơi vào nơi nào. Năm ngoái, đúng dịp Tết, từng có một chiến sĩ cũng ngã vào một cái hố treo như thế. Lúc được kéo lên, từ thắt lưng trở xuống, hai chân đã bị gặm sạch sẽ, xương đùi trắng hếu chi chít vết cắn. Người lính trẻ ấy tên là Hồ Du Nhiên, còn thứ trong hố gọi là thi tinh. Thi tinh là gì? Nói đơn giản, chính là những con chuột đã từng ăn thịt người. Bởi vì hấp thụ oán khí từ thịt người, mắt chúng đỏ tươi như nhỏ máu, thân hình cũng biến dị khác thường. Nhưng tôi vẫn luôn có một thắc mắc: giữa vùng núi sâu heo hút thế này, một bầy thi tinh béo tròn bằng con mèo con, thì chúng lấy đâu ra thịt người để ăn? Song lúc này tôi chẳng còn hơi đâu để nghĩ. Tôi gượng đứng lên, đưa tay lên trước ánh đèn trên đầu, trên tay đang bám chặt ba con thi tinh lông đen bóng nhẫy. Trong hốc mắt đỏ lừ kia là sự lạnh lẽo khiế...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)