Chương 7 Chiều tà như máu treo nghiêng trên ngọn cây rừng, núi rừng yên tĩnh đột nhiên bị một tràn quạ kêu đánh thức, quạ đen lên lên xuống xuống trở về với tổ ấm của mình, nhưng lại quấy phá sự an bình vốn có trong khu rừng. Vách đá nhô ra mặt sông quái thạch lồi lõm, trên mặt đất che kín đủ loại dấu chân hỗn độn, đó là dấu chân của đám hiệp khách mấy canh giờ trước đứng ở đây xem náo nhiệt lưu lại. Người mặc dù đã rời đi, nhưng trong gió tựa hồ vẫn lưu lại từng tiếng thở dài. Thình lình, vách đá trống trơn thò ra một cánh tay. Một cánh tay thon dài, trắng nõn, mạnh mẽ, duyên dáng. Nếu có người giờ phút này ở vách đá, hắn nhất định sẽ bị dọa chết khiếp, bởi vì cái tay kia mới vừa bắt được vách đá, không ngờ lại ló ra một cái đầu, đúng vậy, một cái đầu người, còn là đầu của một nam nhân mặt mũi rất đẹp. Nam nhân đó từ từ, không nhanh không chậm bò lên, dễ dàng thong thả như mở cửa bước ra khỏi nhà mình. "Ôi, thật là mệt quá." Nam nhân lắc tay, lại vén sợi tóc che tầ...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)