(2) Lãnh Kính Hàn ở một bên trầm tĩnh liếc nhìn, thầm nghĩ: "Tất cả mọi người đều thấy đồ là Hàn Phong cậu gọi, cũng là Hàn Phong cậu ăn, để xem thằng nhóc cậu làm thế nào giải quyết." Hàn Phong trước khi ra ngoài, từ chỗ của bà chủ cầm một cái áo gió lớn, quấn quanh người, bên trong không hề mặc gì, lộ ra hai cẳng chân nhỏ dài đầy lông, hoàn toàn giống bệnh nhân từ bệnh viện tâm thần trốn ra. Giờ phút này anh bị ngăn ở cửa quán thức ăn nhanh, trong túi trống trơn, anh suy nghĩ một chút, đột nhiên làm ra một động tác kinh người, dọa đến cô gái kia hét rầm lên, đồng thời lấy tay bưng kín mắt. Lãnh Kính Hàn cũng tuôn ra một thân mồ hội lạnh. Hóa ra, Hàn Phong đột nhiên mở áo gió ra, cô gái kia sau khi thét chói tai, anh lại đem áo gió khép lại, nhìn thấy cô gái phục vụ đầy mặt lúng túng, anh đắc ý ngửa mặt lên trời cười ha ha, "Tôi ăn hamburger của cô, cô cũng nhìn thấy cơ thể của tôi. Hiện tại chúng ta huề nhau, ai cũng không mắc nợ ai." (Bánh Tiêu: tui thix bạn...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)