Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tiểu Tịnh

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 25 - Chương 1

Chương1: Mật mã quỷ dị của Bút Tiên Trong những ngày tiếp theo, gió nhẹ mây nhàn, không có chuyện gì đáng để nhắc tới xảy ra. Chúng tôi thấp thỏm lo lắng suốt một thời gian, kết quả là Vương San Tình và Mẫn Ma cùng nhau biến mất không tung tích, không còn bất cứ tin tức nào xuất hiện nữa. Kẻ địch có mạnh đến đâu, trước nền chuyên chính của nhân dân cũng chỉ là hổ giấy mà thôi. Điều này đã được thể hiện hoàn hảo qua Hắc Ma, kẻ trấn thủ Hồng Lư ở Lư Sơn. Khi kẻ địch đã rụt đầu lại, chúng tôi cũng nhẹ nhõm hơn rất nhiều, không cần lúc nào cũng căng thẳng, lo đối thủ sẽ tìm tới cửa. Đương nhiên, ở tầng lớp như Mẫn Ma và những kẻ đó, khoảng cách với chúng tôi quả thực quá xa. Nếu không phải Vương San Tình muốn giết tôi, có lẽ người ta căn bản còn chẳng biết một nhân vật nhỏ bé như tôi họ gì tên gì. Chủ nhật, tôi đến Phòng Hai của Cục Tôn giáo để ký nhận bảng lương, phát hiện người gác cổng đã đổi thành một bà lão đeo kính đen, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn tôi. Hỏi ra mới biết, bác Trương bị thươ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 24 - Chương 22

 Chương 22: Đấu súng Quả nhiên, khi Tiểu Tịnh nhìn thấy tôi ngồi trên xe lăn, con bé lập tức kinh hãi thất sắc, cuống quýt hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Vì không tiện nói chuyện tôi làm việc trong Cục Tôn Giáo, nên tôi chỉ đành bảo qua loa rằng mình gặp tai nạn xe cộ, bị thương ở chân. Có điều cũng không sao, đã mấy tháng trôi qua rồi, giờ đang trong giai đoạn hồi phục, chẳng bao lâu nữa là có thể đứng dậy được. Tiểu Tịnh vốn hớn hở chạy tới chơi, nào ngờ lại thấy tôi thành người tàn tật ngồi xe lăn, lập tức buồn bã hẳn đi, lúng túng không biết nên nói gì. Tôi dịu giọng an ủi, rồi dặn nó tuyệt đối không được nói cho cha mẹ tôi biết. Tiểu Tịnh là kiểu người không có chủ kiến gì nhiều, thấy tôi nói nghiêm túc như vậy thì gật đầu đồng ý, nói được thôi —— khó trách lần trước tôi không về dự tiệc mừng đỗ đại học của nó, hóa ra là xảy ra chuyện thế này. Có điều chút lo lắng ấy cũng chẳng kéo dài bao lâu. Tối hôm đó, tôi nhờ lão Vạn đặt một nhà hàng hải sản rất nổi tiếng ở Đông Quan, ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 15 - Chương 15

  Chương 15 - Chuyện tình của Tiểu Tịnh Tiểu Tịnh vừa nghe điện thoại xong liền vội vàng giải thích, sau đó còn nói luôn cho đối phương biết là chúng tôi đang ăn ở quán nào. Tôi có hơi ngẩn ra, một lúc sau mới nhớ ra, liền hỏi: “Người gọi đó là Dương Kiệt hả?” Tiểu Tịnh gật đầu, nói đó là bạn trai em. Tôi hỏi: “Thằng đó cũng ở khu này sao?” Tiểu Tịnh nói: “Dương Kiệt có ông anh họ làm tổ trưởng trong xưởng bọn em, nên mấy đứa bạn cùng lớp em mới theo cậu ta qua đây làm.” Tôi lại hỏi: “Hắn cũng làm trong xưởng à?” Tiểu Tịnh gật đầu, lại lắc đầu, nói: “Ban đầu có làm, nhưng sau thì nghỉ rồi, đang tính tìm người hùn vốn làm ăn, dạo này đang khảo sát thị trường...” Tôi lập tức cảm thấy bực mình: một thằng nhóc mới lớn, chẳng có nghề ngỗng gì, mà cũng dám mở miệng ‘khảo sát thị trường’? Mấy lời đó lừa con gái nhẹ dạ thì được, chứ vào tai tôi nghe chỉ thấy chói tai. Tôi liền hỏi: “Thế bây giờ nó sống bằng cái gì?” Tiểu Tịnh không đáp, ánh mắt dao động. Tôi mất kiên nhẫn, hỏi thẳng: “Có p...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 15 - Chương 14

 Chương 14 - Lao động thời vụ và cô em họ Sau khi ăn cơm xong ở nhà ăn, một bữa no nê, tôi và Triệu Trung Hoa lại ngồi tán gẫu rất lâu bên cạnh sân bóng rổ trong sân viện. Quả đúng như tôi đã đoán, “nhân viên ngoài biên chế” thực chất chính là lao động thời vụ, không cần đi làm cố định hay điểm danh, được hưởng một ít trợ cấp và phúc lợi, nhưng nếu muốn được phân nhà hay có những quyền lợi khác, thì chỉ là vọng tưởng mà thôi. Nguyên tắc ở đây rất rõ ràng: làm bao nhiêu, hưởng bấy nhiêu; làm nhiều thì được nhiều. Anh ta nói với tôi, tuyến trên trực tiếp của tôi chính là anh ta. Ở khu vực phía Nam này, có chuyện gì đều có thể liên hệ với anh, mọi động thái của tôi cũng sẽ được ghi chú lại bất cứ lúc nào. Ngoài ra, tổ chức còn sẽ căn cứ vào đặc điểm cá nhân để sắp xếp một vài nhiệm vụ, tôi có thể chọn nhận hay không. Nếu hợp lý thì làm, không hợp lý thì không cần để ý, đơn giản vậy thôi. Nói chuyện một lúc, anh lại dẫn tôi đi làm quen với người ở các phòng ban, nói là sau này có chuyệ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 10 - Chương 1

Chương 1 - Người thuê nhà biến mất Sau vài tháng xa cách, tôi lại quay về miền Nam. Trước khi khởi hành, tôi đã lén đến thăm Hoàng Phi. Sau khi xuất viện, cô nghỉ ngơi rất lâu, vẫn chưa quay lại làm việc. Hôm đó, tôi nhìn thấy một người đàn ông trẻ, ăn mặc bảnh bao, lịch lãm đến đón cô đi ăn. Tôi không xuất hiện, chỉ âm thầm quan sát, sau đó quay đầu rời đi. Giữa con người với nhau cần có sự tin tưởng — đặc biệt là đối với những cô gái xinh đẹp đẳng cấp như Hoàng Phi, điều đó lại càng cần thiết —— tuy nói như thế, tôi vẫn có chút tổn thương, sau một năm, liệu chúng tôi sẽ ra sao? Hôm đó, tôi vừa mới tham gia buổi quyên góp cứu trợ động đất tại huyện thì nhận được điện thoại của chú Ba, cũng ngay hôm đó, tôi phát hiện một chuyện khiến tôi vô cùng đau đầu: Con gái của chú Út tôi, cô em họ Tiểu Tịnh của tôi, đã yêu sớm, đối tượng đang quen lại chính là cái tên từng bị tôi đá một trận vì gây rối lần trước. Trai hư gái mới mê. Tôi không thể lo, chỉ còn cách báo cho chút Út —— cũng chỉ có nh...