Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoàng Bằng Phi

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 22 - Chương 8

  Chương 8: Học sinh chèn lớp quật cường Hoàng Bằng Phi phải đối mặt với một gã đàn ông có thân hình to như tấm ván cửa, là một người ít nói, trầm lặng. Chúng tôi chưa từng nói chuyện với anh ta, nhưng ấn tượng lại vô cùng sâu sắc. Trong đội Hồng Long, anh ta nổi tiếng là “thùng cơm”, một kẻ ăn siêu khỏe; hơn nữa còn khá hướng nội và hay xấu hổ. Lần trước bị Vương Tiểu Gia nhìn chằm chằm một lúc, mặt anh ta đỏ bừng suốt nửa ngày. Biệt danh của anh ta là Tiên Phong, trong đội đặc chủng hình như đảm nhiệm vị trí xạ thủ súng máy. Thông thường, người đảm nhận vị trí này đều là những tráng hán lực lưỡng, cánh tay khỏe đến mức “ngựa chạy” được trên đó. Vì lý do bảo mật, việc huấn luyện thường ngày của chúng tôi và đội Hồng Long phần lớn đều lệch thời gian. Từ khi chúng tôi đóng quân tại căn cứ Bách Hoa Lĩnh, ngoài các buổi huấn luyện thường lệ, đội của Lão Quang mấy ngày nay đều ra ngoài dã luyện, vài hôm nữa còn phải đến hẻm núi Nộ Giang để sinh tồn ngoài trời. Vì vậy tuy nhìn mặt ai cũ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 22 - Chương 1

 Quyển 22 - Con đường của kẻ mạnh, không ngừng cố gắng Chương 1: Đồng bọn mới, thù ngày cũ  Những ngã rẽ trong đời người quả thật luôn kỳ diệu đến cực điểm, hoặc cũng có thể là cái vòng tròn của thế giới này thực sự quá nhỏ. Trong phòng họp nhỏ của Tổng cục thành phố Nam Phương, tôi gặp hai người khác của tỉnh Nam Phương được tiến cử tham gia đợt tập huấn này - nói là người quen thì cũng đúng, mà bảo là quen thân lâu năm thì lại chưa hẳn chính xác. Hoàng Bằng Phi xuất thân từ phái Mao Sơn, vì từng có mấy lần xích mích với tôi nên cái tên này tôi đương nhiên còn nhớ. Người còn lại là một cô gái gương mặt thanh tú, mắt nhỏ, mặt búp bê; tôi chỉ nhớ rằng vào lúc cuối cùng ở Hạo Loan Plaza, cô từng xuất hiện trong bộ áo đỏ, chỉ thoáng nhìn qua, hoàn toàn không biết tên, cũng chẳng rõ lai lịch. Sau đó qua phần giới thiệu của lãnh đạo, tôi mới biết cô tên là Chu Thần Thần, quê ở Giang Môn chung với A Căn, học nghề gia truyền. Từ sớm tôi đã nghe Triệu Trung Hoa nói rằng suất vào trại ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 15 - Chương 13

  Chương 13 - Buffet hai đồng Vì không có tin tức cụ thể nào về Thần Toán Lưu Răng Sắt, Tiểu Đạo Lưu Manh nói với tôi rằng nếu đã không có duyên, thì chi bằng cứ quay về thôi. Sáng hôm sau, Mèo Da Hổ đại nhân tự mình quay trở lại, vậy nên sau khi ăn trưa cùng Quách Một Ngón, chúng tôi lần lượt gọi điện từ biệt chú ba, chú út và những người khác, sau đó bay từ Kim Lăng trở về thành phố Phương Nam. Vì đã báo trước với A Căn, nên ngay khi vừa ra khỏi sân bay, cậu ấy đã đợi sẵn ở cửa. Tinh thần người anh em này khá tốt, kể từ sau khi trận pháp “Tụ Âm Luyện Hồn Thập Nhị Cung Môn” trong Hạo Loan plaza bị chúng tôi phá giải, việc làm ăn quanh khu đó bắt đầu khởi sắc. Hơn nữa, bây giờ lại đúng vào mùa cao điểm mua bán trang sức, nên trên mặt A Căn không giấu nổi vẻ tươi cười. Thấy chúng tôi bước ra, A Căn liền đến ôm chặt lấy tôi và Tiểu Đạo Lưu Manh mỗi người một cái, lại chào hỏi Mèo Da Hổ đang ủ rũ, Mèo Da Hổ đại nhân chỉ lầm bầm một tiếng “xui như chó”, rồi quay đầu đi không nói thêm g...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 12 - Chương 30

  Chương 30 - Đoạn kết quyển 12 Nhờ có danh tiếng của Đại sư huynh, người đàn ông mập lùn lập tức tỏ ra kính trọng tôi hơn mấy phần. Không nể mặt tăng thì cũng phải nể mặt Phật. Từ thái độ của hắn, tôi có thể thấy rằng Đại sư huynh Trần Chí Thành đúng là một nhân vật ghê gớm. Người vừa mới lớn tiếng quát tháo đám thuộc hạ lợi hại của mình, giờ lập tức bảo người đỡ tôi tựa vào cột ngồi nghỉ, rồi ngồi xổm xuống tự giới thiệu: ông ta tên Trương Vĩ Quốc, là người phụ trách chính của hành động lần này, và hỏi tôi về những gì đã xảy ra tại đây. Ngay lúc đó, hai người xấu số bị quỷ nhập xác Tiểu Đông và Mạn Lệ đã bị sáu người kia phối hợp chế ngự. Hai đạo sĩ áo bào xanh bước ra, mỗi người dán một lá bùa vàng lên trán họ. Hai người bọn họ lập tức bất động như búp bê bị đứt dây, mắt mở to trừng trừng, tròng mắt gần như muốn rơi ra ngoài. Dù có là mỹ nam hay mỹ nữ, trong tình cảnh ấy cũng chỉ mang lại cảm giác rùng rợn, quái dị. Tôi dời ánh mắt khỏi cảnh tượng ấy, nhìn vào gương mặt tươi cườ...