Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoàng Bằng Phi

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 41

 Chương 41: Cái chết của Bằng Phi Mẹ kiếp, đây là tình tiết gì vậy? Ông đây còn chưa chết mà, sao đã bắt đầu tranh thủ lấy đồ của người chết rồi? Tôi không thể nhịn được nữa, liền đưa tay ra, nắm chặt lấy bàn tay đang mò vào túi áo tôi, không cho hắn sờ tiếp. Hoàng Bằng Phi thấy tôi mở mắt, nói: “Ồ, anh vậy mà vẫn chưa chết à? Tay nghề của tên này kém quá nhỉ, sao lại không đâm anh một nhát chết luôn cho rồi?” Nghe giọng điệu khinh khỉnh của hắn, tôi đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng. Tay trái tôi nắm lấy con dao vẫn đang cắm ở ngực, sau đó hỏi: “Ý cậu là gì?” Hoàng Bằng Phi đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống tôi, nói: “Ý gì à? Lục Tả, vừa rồi có phải anh rất bất mãn với chúng tôi không? Anh cảm thấy chúng tôi đang giết người vô tội bừa bãi? Bây giờ anh thấy rồi chứ, không giết người vô tội bừa bãi thì sẽ thế nào, giống như anh vậy, nằm trên mặt đất, lặng lẽ chảy máu, rồi chết đi. Thế giới này quá hỗn loạn, anh giả bộ thanh cao cho ai xem? Nói thẳng với anh nhé, từ lâu tôi đã nh...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 39

 Chương 39: Lựa chọn thiện ác Bà lão tóc bạc nhưng có khuôn mặt trẻ trung ấy đứng phía sau đám đông, nhìn tôi, trong mắt như phun ra lửa, còn trên mặt lại nở một nụ cười tàn nhẫn đầy khoái chí. Gò má bà ta nhô cao, cằm nhọn, đôi mày vừa mảnh vừa dài, khóe miệng phảng phất nụ cười lạnh. Nhìn khuôn mặt dường như đã từng gặp này, tôi không khỏi nhíu mày, không biết đã gặp bà ta ở đâu. Thế nhưng Bạch Lộ Đàm bên cạnh tôi lại kêu lên: “Khách Hải Linh?” Toàn thân tôi chấn động, đúng rồi, đúng rồi, người phụ nữ này chính là mẹ của Giả Vi, vợ của hòa thượng Tuệ Minh -- Khách lão thái Khách Hải Linh. Sau trận tập huấn ở Nộ Giang ngày hôm đó, Tuệ Minh tử trận, còn đồ đệ của ông ta, Bạch Chỉ Phiến La Thanh Vũ của Quỷ Diện Bào Ca hội tiết lộ rằng nội dung kế hoạch tập huấn là do Khách lão thái cung cấp. Khi đó tôi đang hôn mê, sau khi tỉnh lại, tôi đã báo cho Bạch Vũ và Doãn Duyệt đến điều tra, nhưng họ lại nói với tôi rằng bà lão này đã trốn thoát ngay sáng hôm đó dưới sự giám sát của nhân viê...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 34

 Chương 34: Rết Cổ kinh hoàng Đống mộ xương này rộng chừng hai mét vuông, bởi vì trên quảng trường này nó thực sự quá đỗi phổ biến, nên tôi cũng không để tâm lắm. Thành phần của nó cũng đều là những khúc xương to hơn cả bắp đùi của tôi, những mảnh vụn, cùng hình dạng hoàn chỉnh của cả một bộ xương động vật có xương sống. Cách đó không xa còn có một chiếc sọ rất lớn nằm rải rác, trông hơi giống sọ của một con thú dữ như voi hoặc tê giác. Vốn dĩ tôi đã luôn cẩn thận đề phòng, vừa nghe thấy âm thanh này, sống lưng lập tức căng cứng, sau đó cúi đầu nhìn xuống. Chỉ thấy giữa đống xương vụn, có một con bọ cánh cứng nhỏ màu đen đang xào xạc bò ra, đôi râu giống như râu bọ xén tóc không ngừng vươn ra xung quanh, tựa cành liễu rủ, rồi chỉ thẳng về phía tôi. Con vật nhỏ này đột nhiên ngẩng đầu, đôi cánh phía sau rung lên, chậm rãi bay về phía tôi, vo ve, vo ve, đặc biệt giống tiếng muỗi kêu. Là một đứa trẻ sinh ra ở Nam Cương, trong cuộc đời này, nếu nói thứ tôi ghét nhất, thì không gì khác ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 33

 Chương 33: Động tĩnh từ mồ xương Nghe thấy câu hỏi của tôi, Nhị Nương Tử cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt đối diện với tôi. Tôi nhìn thấy vẻ hoảng loạn lóe lên trong mắt ả ta, dường như muốn che giấu điều gì đó, nhưng lại e ngại uy lực của lời thề vừa rồi, không dám tùy tiện trả lời. Thấy ả ta biểu hiện như vậy, tôi lập tức chống hai tay xuống đất, đưa đầu đến trước mặt ả ta, nhìn chằm chằm vào đôi mắt không ngừng dao động ấy, từng chữ từng câu truy hỏi: “Nói cho tôi biết, Ngô Lâm Nhất, rốt cuộc có phải người của các người hay không?” Nhị Nương Tử hít sâu một hơi, lắc đầu nói không biết, ả ta không biết người mà tôi nói là Ngô Lâm Nhất rốt cuộc là ai. Tôi cười, nói: “ Nhị Nương Tử, tôi nhớ vừa rồi cô còn thề trước Bắc Âm Đại Đế Phong Đô, nói rằng không được che giấu, chẳng lẽ cô muốn chịu nỗi khổ bị vạn quỷ cắn nuốt, vĩnh viễn chìm đắm trong luân hồi?” Nhị nương tử nuốt nước bọt, nói ả ta thật sự không biết. Tôi không muốn vòng vo với ả ta nữa, trước ánh mắt kinh ngạc của Hoàng Bằng Ph...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 32

 Chương 32: Vấn đề thứ ba Hoàng Bằng Phi bước nhanh mấy bước, lập tức lao lên tế đàn cao ba mét. Hắn quỳ xuống, ngẩng đầu nhìn trời, vẻ mặt thành kính. Chúng tôi cũng ngẩng đầu nhìn lên phía trên, chỉ thấy ngay phía trên tế đàn, ở độ cao khoảng bảy tám mét, có một ngọn lửa sáng nhất. Ngọn lửa ấy tĩnh lặng, cháy thành một đám rất lớn, rồi trong lúc ngọn lửa chập chờn, tôi nhìn thấy một con ngươi bằng đá hình thành tự nhiên, khổng lồ, hai màu đen trắng, bên ngoài loang lổ, nhưng ở chính giữa lại là từng vòng tròn nối tiếp nhau. Những ai từng xem các hình ảnh đánh lừa thị giác, có lẽ sẽ hiểu được cảm giác của tôi lúc đó, chính là khi bạn nhìn chằm chằm vào nó, sẽ bất giác bị những vòng tròn này cuốn theo, trời đất xoay chuyển, đầu óc choáng váng, cảm giác thứ này giống như đã sống dậy vậy. Thực tế, con ngươi bằng đá này quả thực giống như một con mắt sống động như thật, bạn nhìn chằm chằm vào nó, nó cũng nhìn chằm chằm vào bạn, những đường vân bên trong tựa như ẩn chứa cả một thế giới...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 31

 Chương 31: Mỹ nhân thoảng như khói Thấy khóe miệng Nhị Nương Tử lộ ra nụ cười quái dị, tôi đột nhiên có một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt như có gai nhọn chĩa sau lưng — Không ổn, không ổn! Ngay trong khoảnh khắc ấy, tôi đã hiểu ra một chuyện: Tại sao tôi lại xuất hiện ở đây! Hóa ra toàn bộ sự việc về những quả quýt bệnh từ đầu đến cuối đều chỉ nhằm vào một chuyện, đó là đưa tôi đến đây để mở cánh cửa lớn này — Đúng vậy, nếu tôi đoán không sai, chuyện ngày trước tôi dùng máu tươi mở cánh cửa trước Trung ương Tế điện Dạ Lang ở Thanh Sơn giới nhất định đã bị người ta để lộ, khiến Quỷ Diện Bào Ca Hội nảy ra ý định lừa tôi đến đây, mở cánh cửa Tây Tế điện này. Ngày đó, Bạch Chỉ Phiến La Thanh Vũ từng nói với tôi rằng sở dĩ bọn họ đến can thiệp vào cuộc thử luyện của trại huấn luyện là vì đã nhận lời thỉnh cầu của vợ Tuệ Minh, lão thái thái Khách Hải Linh. Đương nhiên đó chỉ là một lời nói dối. Khi ấy, chúng tôi đã đoán rằng đây là một ván cờ do chưởng giáo Nguyên soái Tiểu Phật Gia của...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 30

 Chương 30: Công bố đáp án Một quyền đập vỡ hộp sọ, tên béo rú lên thảm thiết một tiếng, rồi ngã thẳng xuống đất, máu tươi không ngừng trào ra từ miệng. Hoàng Bằng Phi đã dùng cách lấy thương đổi thương để giết thêm một tên nữa. Bạch Lộ Đàm kịp thời bồi thêm một nhát, đâm một dao vào tên đàn ông cầm Cốt Tiêu, kẻ vừa bị Tiểu Yêu đánh bay. Máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đầy người cô. Tiểu Yêu quấn lấy Nhị Nương Tử, kẻ lợi hại nhất trong đám Cung Phụng. Còn trong năm người kia, cuối cùng vẫn còn lại một tên cao lêu nghêu như cây sào. Bị sát khí hung mãnh của chúng tôi chấn nhiếp, hắn chẳng nói chẳng rằng, quay đầu bỏ chạy. Nhưng giữa vòng vây của đám người, hắn làm sao chạy thoát được. Vừa lao ra khỏi vòng chiến chưa đến năm mét, tảng đá to bằng miệng bát trong tay tôi đã bay tới sau gáy hắn, ầm một tiếng, tên kia lập tức ngã xuống, máu thịt bắn tung tóe. Hoàng Bằng Phi giống như một con chó điên, chẳng nói chẳng rằng, xông lên theo thói quen bồi thêm dao, sợ tên này chưa chết, liên tiế...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 29

 Chương 29: Ta và ngươi đều là quân cờ Nhìn gã đàn ông dáng vẻ như con chó ghẻ này mang nụ cười dâm loạn liên tục đến gần, Bạch Lộ Đàm sợ chết khiếp. Vì vẫn luôn ngâm mình trong nước, hơn nữa lúc nãy áo khoác ngoài lại bị người ta lục soát rồi vứt sang một bên, nên bộ đồ giữ ấm cô đang mặc lúc này vừa ướt sũng vừa dính sát vào cơ thể, làm lộ rõ vóc dáng nổi bật. Trước kia, Bạch Lộ Đàm ở trại huấn luyện cũng là một mỹ nữ hàng đầu, so với những cô gái như Chu Thần Thần, Vương Tiểu Gia và Phúc Nựu còn nổi bật hơn một hai bậc, khiến không ít học viên nam âm thầm thèm muốn, mà Tam Cẩu Tử đương nhiên cũng không ngoại lệ. Nhìn thấy một cô gái xinh đẹp như vậy bị dây thừng trói chặt, hắn không nhịn được mà xoa tay, để lộ bộ dạng khó coi của một gã đàn ông. Tay chân Bạch Lộ Đàm bị trói buộc, cái gì cũng không làm được, chỉ có tiếng thét thất thanh:"Mày muốn làm gì? Thằng súc sinh nhà mình, mày rốt cuộc muốn làm gì?" Đám đông vây xem bên cạnh cười ha hả, Nhị Nương Tử kia cười đến khoái...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 25

 Chương 25: Nguy cơ sắp ập đến Ngước nhìn bức phù điêu quái nhân đầu heo thân người xấu xí kia, trong lòng tôi khẽ thở dài, còn Dương Thao thì bất giác liếc nhìn tôi. Ngày đó, sở dĩ chúng tôi có thể tiến vào tế điện Dạ Lang, chính là nhờ máu của tôi nhỏ xuống. Dương Thao từng phân tích những văn tự cổ kia, nói rằng chỉ hậu duệ của vương tộc Dạ Lang mới có thể mở được cánh cửa đá đã phong kín không biết bao nhiêu năm lịch sử này. Nhưng theo tôi, đó hoàn toàn là nói nhảm. Chưa nói đến chuyện vật đổi sao dời, cơ quan ấy còn có hiệu lực hay không, chỉ riêng cái thuyết huyết mạch vương tộc thôi cũng đã quá sức máu chó, khiến người ta không nỡ nhìn thẳng. Thế nhưng rốt cuộc tôi vẫn dựa vào máu của mình để mở được cánh cửa đá của Thạch Điện ở Thanh Sơn Giới, đây là sự thật không thể phủ nhận. Bên ngoài cửa, hơn mười chiến sĩ đang vây thành một vòng, có người đang ra sức nạy mép cánh cửa đá. Đại úy Phùng Lôi thấy chúng tôi đi tới, đặc biệt là khi nhìn thấy đạo trưởng Vương Chính Nhất và Tú...