Chương 35: Bớt lo, chủ vựa ve chai kể chuyện sau khi tách ra Nghe Vạn Tam Gia gọi, chúng tôi liền nhanh chóng thu dọn hành lý, chạy ngay đến bệnh viện, vừa kịp lúc cụ đang làm thủ tục xuất viện. Sắc mặt cụ lúc này đã khá hơn trước. Vết thương của cụ là do tinh thần bị tổn hại, bệnh viện cũng chẳng khám ra được gì, nên về nhà nghỉ ngơi tĩnh dưỡng thì hơn. Thấy tôi ôm theo con gà trống lông sậy, cụ hơi bất ngờ trước tốc độ làm việc của tôi, hỏi con gà ấy được bao lâu rồi. Tôi đáp: “Ba năm hai tháng.” Ông đưa tay sờ lên cái mào đỏ au của nó, gật đầu nói: “Được đấy, nhìn đúng là tầm ấy tuổi. Ở đâu ra vậy?” Tôi nói: “Mua của một hộ nuôi gà ở vùng Cốc Thành, phải bỏ ra ít tiền.” Cụ gật đầu hài lòng, rồi nói thêm: “Còn thứ kia thì để cha của Vạn Dũng lo, bên họ có vài cô gái dân tộc giữ lại cái đó theo tập tục, chắc không khó. Vậy giờ ta về Ba Đông nhé?” Con dâu út của ông cụ giúp lo xe cộ. Sau khi làm xong thủ tục, chúng tôi dìu ông lên xe. Tiểu Đạo Lưu Manh ngồi ghế phụ, còn tôi, ông ...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)