Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn mèo da hổ đại nhân

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 57

 Chương 57 - Vũ Luân hung mãnh, Ba Thông viên tịch Cánh cổng bị đột ngột phá tung, tôi tất nhiên kinh ngạc tột cùng. Nhìn sang chú út và Hùng Minh, từ trong ánh mắt đầy ngỡ ngàng của họ, tôi thấy rõ bọn họ cũng hoàn toàn không biết trước. Người tới chưa chắc là viện binh, cũng có thể chính là kẻ địch. Chúng tôi biết rõ hiểm nguy, nhưng bầy thú thì nào có hay? Bị áp bức bởi luồng khí tức nặng nề như núi phía sau, vừa thấy cánh cổng mở, sau thoáng kinh hãi, làn gió đêm oi bức từ bên ngoài tràn vào, mang theo hương vị tự do. Thế là chúng liền điên cuồng lao ra. Thế nhưng, tiếng pháo dội ầm ầm, súng nổ lách tách như rang đậu, kéo chúng thẳng vào vòng tay tử thần. Bầy khỉ mặt đỏ gào thét xông qua miệng cổng còn vương khói lửa, rồi từng con từng con bị đạn xé nát thân thể. Tôi tận mắt chứng kiến một con khỉ đực to khỏe nhất, bị mảnh đạn bay ngang chém toạc cả hộp sọ, lộ ra não trắng hếu. Nó còn chưa chết, lăn lộn trên đất rên gào thảm thiết, não tràn tung tóe khắp nền, rồi mới tắt thở. T...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 12

Chương 12 - Chú út rời đi, binh chia hai đầu Sau khi quay về khách sạn, mới thật sự cảm nhận được bầu không khí hoang mang lo lắng. Bao gồm cả Quách Giai Tân giám đốc chi nhánh tại Yangon, tất cả mọi người đều đã tụ tập trong phòng khách sạn của Lý Gia Hồ để bàn bạc sự việc. Chú út cần đưa Mèo Da Hổ đại nhân đi xử lý vết thương, còn tôi và Tiểu Đạo Lưu Manh thì được nhân viên dẫn vào phòng họp. Thấy chúng tôi bước vào, Lý Gia Hồ liếc nhìn tôi rất sâu, rồi mới ra hiệu cho chúng tôi ngồi xuống, tiếp tục bàn chuyện dang dở. Tôi nghe qua, thì hóa ra họ đang thảo luận về việc vận chuyển mấy viên đá trúng thầu mấy ngày qua về nước như thế nào. Quách Giai Tân là một người đàn ông khoảng hơn ba mươi, dáng vẻ nhanh nhẹn, nói năng lưu loát. Anh ta bảo, mấy lô hàng này thường được vận chuyển thông qua công ty bảo hiểm, mà phía sau công ty này lại có hậu thuẫn từ quân đội, nên không cần quá lo về vấn đề an toàn hàng hóa. Còn về an toàn cá nhân, anh ta đã liên hệ với một công ty an ninh có tiếng, đ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 14 - Chương 10

 Chương 10 - Tiệm ngọc Lâm Ký Mặc dù đã liên lạc được, nhưng vì từng bị người ta hạ cổ ngay tại hiện trường, khiến Lý Thu Dương vẫn còn sợ hãi trong lòng, nên hành tung của hắn trở nên bí ẩn hơn, không dám xuất hiện thêm lần nào. Khi nói chuyện với các thương nhân đá quý có ý định thương lượng với hắn, hắn chỉ trả lời lấp lửng rằng đợi giải thạch xong rồi tính tiếp. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, hội chợ giao dịch ngọc thạch ở Myanmar từ khi tổ chức đến nay đã hình thành cả một hệ thống quản lý và thông lệ hoàn chỉnh. Việc vận chuyển hàng hóa đều do các công ty bảo hiểm chuyên trách đảm nhận, nên Lý Thu Dương cũng không quá lo lắng về vấn đề đó. Hắn chỉ sợ có người muốn trực tiếp ra tay với bản thân mình, giống như gã râu rậm tên “Ngô Sở” hồi chiều, điều đó mới thực sự khiến hắn e ngại. Tuy nhiên, xét về lợi ích lâu dài, là bên tổ chức sự kiện, chính quyền quân sự Myanmar cũng không muốn xảy ra chuyện thương nhân bị quấy rối hay tấn công ngay sau khi rời hội trường, điều đó ảnh hư...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 12 - Chương 21

  Chương 21 - Bia Tháp Khóa Hồn Chín Tầng Vẫn tại chỗ cầu thang đã biến mất, tôi đặt chân lên nơi lẽ ra phải là mặt sàn bê tông, nhưng lại chẳng cảm nhận được chút lực nào. Không phải là ảo giác, mà là cầu thang thực sự đã biến mất. Từ góc nhìn của tôi, dù đèn pin chiếu xuống, vẫn chỉ thấy khoảng không trống rỗng nơi cầu thang từng hiện diện. Nhìn xuống phía dưới là một màu đen kịt, ngoài ba bậc thang đầu tiên còn tồn tại, thì những thứ khác, kể cả Tiểu Đạo Lưu Manh và cô gái tên Đan Phong, đều không còn thấy đâu. Tôi quay đầu nhìn sang Âu Dương Chỉ Gian, ông cũng lại gần quan sát, sau đó kinh ngạc chỉ xuống bên dưới, nói lúc nãy rõ ràng thấy Tiểu Tiêu đã… Anh ta cũng vô cùng bối rối, cảm thấy kỳ lạ vô cùng. Mèo Da Hổ đại nhân vỗ cánh bay tới, nói không sao cả, tòa nhà này có điều kỳ dị, tổng thể được bố trí theo một loại trận pháp tà môn gọi là “Tụ âm luyện hồn 12 cung môn trận” , có thể đảo lộn âm dương, tất nhiên, nó đang phóng đại đấy, thực chất là khiến người ở giữa trận ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 12 - Chương 20

  Chương 20 - Con mỏ hỗn trừng trị hung sát Một con vẹt lông hoa hòe, béo ú như con gà mái, từ khúc quanh của đường rãnh lao ra, phành phạch đôi cánh, mồm chửi om sòm: “Bà nội nhà mày chứ! Dám dụ bổn đại nhân vào trận pháp đòi mạng của lũ ác quỷ hả? Tính nhốt chết ông hả? Một đám ngu như bò! Tụi bây tưởng tao không biết à? Tao từ U Phủ trở về đấy nhé! Đến cả ‘Kẻ canh cửa’ còn chẳng coi ra gì, lại sợ tụi bây, một lũ tiểu quỷ lớn lên nhờ phân bón hóa học hả...?” Nó đột ngột xuất hiện, sát khí ngùn ngụt, đập cánh phành phạch như một mũi tên bay thẳng về phía chúng tôi. Bộ não của tôi vốn bị làn sương quỷ làm cho đờ đẫn, gần như không thể suy nghĩ được gì, chỉ thấy lạnh thấu xương. Nhưng sự xuất hiện của con gà mái béo Mèo Da Hổ đại nhân, lại như một mặt trời rực rỡ giữa trưa trong cảm nhận của tôi. Làn khói đen bao phủ người tôi lập tức phát ra tiếng “xì xì” rồi tan biến. Tôi kinh ngạc vô cùng, con chim béo mà trước nay tôi vẫn tưởng chẳng có bản lĩnh gì, bị tôi bắt nắn tới nắn...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 12 - Chương 19

  Chương 19 - Thập vạn hỏa cấp, cầu thang biến mất Tiếng hét thảm thiết của Âu Dương Chỉ Gian vang lên giữa không gian mờ mịt, kéo theo một đợt chấn động dữ dội nữa. Triệu Trung Hoa lập tức lên tiếng: “Thế này không ổn, chúng ta phải niệm chú rút lui, xuống lầu trước, quay về rồi tính tiếp. Nếu để lệ quỷ tiêu hao hết niệm lực, sơ suất một chút sẽ bị nhập xác, đến lúc đó sẽ thành cá nằm trên thớt.” Âu Dương Chỉ Gian phun ra một ngụm máu tươi, ngay sát nơi sương đen đang lượn lờ cách chúng tôi chỉ vài mét. Làn sương đen như được kích thích, lập tức phát ra tiếng kêu chít chít phấn khích, cuộn trào dữ dội hơn. Máu chưa kịp rơi xuống đất đã bị sương đen nâng lên rồi hút sạch. Âu Dương Chỉ Gian tuổi đã cao, khó lòng chịu nổi đòn tấn công mạnh mẽ như vậy. Máu vừa phun ra chưa đến ba giây thì pháp trận Ngũ Đấu Mễ do ông dày công bố trí đã sụp đổ hoàn toàn, thân thể ông cũng đổ vật ra phía sau, mềm nhũn không còn sức. Triệu Trung Hoa lập tức bế ông lên, còn Tiểu Đạo Lưu Manh thì ôm lấy Đan...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 12 - Chương 12

  Chương 12 - Đốt tóc dẫn hồn, lầu rơi vật nặng Mèo Da Hổ đại nhân vẫn yên lặng nằm trên vai Tiểu Đạo Lưu Manh bỗng chốc nổi điên, đập cánh bay vút lên, đuổi theo cái bóng vừa rồi. Trong không gian trống trải, vang lên tiếng nó gào thét đầy ngạo mạn: “Là thằng khốn nào giả thần giả quỷ ở đây? Không mau hiện hình cho bổn đại nhân xem!” Tiếng nó vang vọng khắp đại sảnh trống, rồi vỗ cánh bay thẳng xuống tầng dưới, chúng tôi gọi cũng không quay lại.  Giọng điệu sắc bén của Mèo Da Hổ đại nhân lập tức thu hút sự chú ý của Âu Dương Chỉ Gian và Triệu Trung Hoa. Chúng tôi vừa chạy xuống cầu thang, Triệu Trung Hoa còn vừa quay đầu lại hỏi: “Tiểu Tiêu, con vẹt này của cậu sao mà hiểu người dữ vậy, đến cả bắt ma cũng biết nữa à?” Tiểu Đạo Lưu Manh cười hì hì, không trả lời, nhưng bước chân lại nhanh hơn vài phần. Khi chúng tôi chạy xuống tới tầng một, nào còn thấy bóng dáng gì áo trắng nữa, ngay cả thân hình béo ú của Mèo Da Hổ đại nhân cũng không thấy đâu. Trong đạ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 12 - Chương 3

  Chương 3 - Kính linh hóa âm, ánh nắng ban chiều Ngồi trở lại ghế sô-pha trong phòng khách, Tiểu Đạo Lưu Manh đặt chấn kính và long cốt lên bàn trà bằng kính. Anh ta xoay mặt lõm của long cốt hướng lên trên, rồi chỉ vào từng đường vân xám trắng giống như phù văn trên đó, nói: "Tiểu độc vật, nhìn kỹ đi, luồng âm khí cực mạnh trong long cốt này bị phong tỏa, cần phải có phương pháp mới dẫn nó ra được. Đoá Đoá dẫn khí linh nhẹ nhàng, rót vào cơ thể để tẩy rửa linh thể; còn cậu, phải liên lạc với linh thể của gương, dẫn khí âm trầm tích tụ kia vào trong chấn kính, từ từ mài giũa và luyện hóa. Toàn bộ quá trình này, do cậu làm chủ, nhưng không thể trực tiếp đối kháng, mà phải do linh thể trong gương tiếp nhận mới được. Nhắm mắt lại, thử giao tiếp với nó một chút." Tôi lặng lẽ niệm một đoạn "Khai Kinh Huyền Vận Chú", sau đó nhắm mắt, tâm linh dần dần chìm vào trong tấm gương đồng, bắt đầu giao lưu tinh thần với kính linh. Kính linh này vốn là oán niệm của một cô gái ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 11 - Chương 19

  Chương 19 - Long cốt khí thuần âm Khí thuần âm là gì? Tôi nhất thời ngơ ngác, không hiểu ra sao. Thấy bộ mặt đần thối của tôi, Tiểu Đạo Lưu Manh lộ vẻ "trình chú thấp thế" rồi bắt đầu giải thích: Khí thuần âm, không phải là ba hồn “thiên, địa, mệnh”, cũng chẳng phải là bảy phách, mà là một luồng khí do linh thể bị gió âm tẩy rửa lâu ngày, tự mình ngưng tụ nên. Nói trắng ra, đó là năng lượng, có thể đến từ việc hấp thu các linh thể khác, hoặc hấp thu âm khí từ lòng đất, hoặc cộng hưởng với khí vận tinh tú, vô cùng gian nan mới thành, là tinh hoa quý giá nhất trong linh thể. Khí này nếu ngưng tụ đậm đặc sẽ hóa lỏng, như thủy ngân; mạnh hơn nữa sẽ kết tinh thành thể rắn, đây gọi là kết đan. Yêu kết yêu đan, quỷ kết quỷ đan. Một khi kết đan, quỷ sẽ không còn là quỷ mà là quỷ tiên . Tiểu Đạo Lưu Manh chỉ tay về phía Đoá Đoá đang ngồi xếp bằng bên cửa sổ: "Nhóc nhà cậu nếu có thể đạt thành tựu quỷ tiên, thì sống vài trăm năm ở dương gian chỉ là chuyện vặt." Có điều, con...