Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn quỷ tế

[Q3] Quỷ Tế - Phiên ngoại

Phiên ngoại Sau khi trở về Bắc Kinh, lôi văn trên mặt Vương Tử Khiêm liền trở thành một vấn đề trọng đại. "Khiêm Tử." "Sao." "Hay là mang cậu đi phẫu thuật thẫm mỹ nha, yên tâm không bao nhiêu tiền đâu, tôi bán chiếc Cayenne của Nhị ca đi, vậy là đủ rồi." ". . . . . ." Đối thoại như thế cơ bản mỗi ngày đều trình diễn, khiến Giản Tam Sinh thời thời khắc khắc đều phải trông chừng bảo bối Cayenne của mình, sợ một ngày kia hơi chút sơ sảy liền bị tiểu tổ tông mang đi đến trạm thu mua xe cũ. Song Giản Vô Tranh không ngừng sầu lo, Vương Tử Khiêm cũng đồng dạng bởi vì chuyện nào đó mà phiền não, chỉ có điều phiền não của Thanh Long biểu hiện có chút không giống người thường, y hoàn toàn là theo kiểu núi băng. "Tiểu Hắc, lại đây, ăn cơm." ". . . . . ." "Ngoan ngoan, đừng làm rộn." ". . . . . ." "Đã bảo đừng làm rộn mà. . . . . .Dừng dừng, stop!" ". . . . . ." "Nh...

[Q3] Quỷ Tế - Chương 25

Chương 25 - Từ đó về sau Nắm bàn tay cụt ngón kia của nữ thi, Giản Vô Tranh không e dè chậm bước đi trong hành lang đen nghịt. Lúc này cậu suy nghĩ rất nhiều, về Giản gia, về tứ thú, về lời nguyền tứ tuẫn, cậu hiểu được mình cuối cùng phải tới chỗ này. Chẳng biết lại đi bao lâu, Giản Vô Tranh phát hiện mình đã tiến vào một cung điện bày trí tương đối hoa lệ đẹp mắt, hai bên cung điện nọ có hồ nước chạm trổ mỹ ngọc, bốn phía cột đá cao vút thẳng đứng trên có khắc đầy hoa văn cổ xưa xinh đẹp, trên vách tường đèn chong giao nhân vạn năm bất diệt. Ngay trước cung điện, là hai hàng đăng nô khom lưng khuỵu gối, tay nâng đèn lồng, mặt sau đăng nô này, thì lại là một cây cầu đá điêu khắc cẩm thạch, cầu đá nối liền hai mặt trước sau của cung điện, thông hướng về phía tượng thú điêu khắc bằng ngọc sâu bên sườn trong nhất. Tượng ngọc kia nhìn qua tổng thể giống như một con sói khỏe mạnh đang nằm rạp, khiến Giản Vô Tranh nháy mắt nhớ tới thủ lĩnh Khuyển Nhung mà Huyền Vũ đề cập tới -- Bạ...

[Q3] Quỷ Tế - Chương 24

Chương 24 - Vô đề Nếu như không gặp Giản Vô Tranh, Vương Tử Khiêm sợ rằng căn bản sẽ không quan tâm đến việc sống chết của mình, sống không hy vọng, vì cái gì mà sống, không có Giản Vô Tranh, với y mà nói chết thì chết thôi, không tồn tại bất luận tâm tình oán giận hay không cam lòng gì. Song từ khi vùng Giản Vô Tranh da thịt gần gũi, Vương Tử Khiêm liền không còn nghĩ tới cái chết nữa, y muốn sống tiếp, hơn nữa mãi mãi bên cạnh Vô Tranh. Muốn cùng cậu đi mua sắm, muốn nhìn cậu học đại học, muốn theo cậu đến những nơi non xanh nước biếc du lịch thư giãn, muốn cùng cậu làm tình. Hết thảy mọi thứ, đều trở thành dây leo ràng buộc Vương Tử Khiêm, vững vàng trói chặt lấy y, khiến ánh mắt y vĩnh viễn dừng lại trên người Vô Tranh. "Tôi yêu anh." Cầm tay Giản Vô Tranh lên đặt bên mép, Vương Tử Khiêm rũ mí mắt, nhẹ nhàng hôn lên ngón tay dài mảnh kia, mặt y cúi xuống, sợi tóc đen tuyền che hai mắt, Giản Vô Tranh nhìn không rõ vẻ mặt y, nhưng hoàn toàn nghe rõ ràng ba chữ nọ. ...

[Q3] Quỷ Tế - Chương 23

Chương 23 - Chỉ còn ba người "Cô, cô ta tại sao không có mặt?" Tay cầm ngọc hổ thoáng run lên, Hoắc Tam Nhi khẩn trương thấp giọng nói. "Có thể là mặt nạ. . . . . . .Hay gì đó. . . . . . . " Lui đến bên cạnh Vương Tử Khiêm từng bước một, trong lòng Giản Vô Tranh cũng có chút sợ hãi, nhưng vẫn mạnh mẽ chống đỡ nói: "Thứ này nhìn qua không khác gì người sống, các anh nhìn xem chân của cô ta." Theo hướng ngón tay Giản Vô Tranh nhìn lại, mọi người phát hiện hai chân của cô gái không mặt này lộ ra ngoài trắng noãn trong suốt, so với đại đa số phụ nữ bọn họ từng gặp đều muốn xinh xắn đẹp đẽ hơn cả, vả lại hoàn toàn không có dấu vết tím đen của tụ máu, giống như người sống bình thường không tí tỳ vết, tinh xảo non mịn. Mà càng làm người ta cảm thấy phẫn nộ chính là, khi đám người Giản Vô Tranh theo mắt cá chân xinh xắn của cô gái không mặt chậm rãi nhìn hướng lên trên, toàn bộ đều bị dáng người kiều mỵ lung linh của cô gái này hấp dẫn, cặp mông quyến rũ n...

[Q3] Quỷ Tế - Chương 22

Chương 22 - Vô diện nữ "Này. . . . . . .Làm sao bây giờ, Nhị gia, chúng ta có nên trở về tìm bọn họ. . . . . . ." Tình hình xấu nhất đã phát sinh, Hoắc Tam Nhi đắn đo không chắc được suy nghĩ của mọi người, không thể làm gì khác hơn là tới bên cạnh Giản Tam Sinh, chờ anh lên tiếng. Thở dài, Giản Tam Sinh nhìn Hoắc Tam Nhi một chút, yên lặng lắc đầu hai cái, tỏ vẻ xem ý kiến của những người khác trước rồi nói. "Tình hình Lăng Mộ rất nguy hiểm, chúng ta mau chóng trở về tìm bọn họ, vạn nhất. . . . . . ." Dần dần từ trong hoảng hốt phục hồi lại tinh thần, trong đầu Giản Vô Tranh tất cả đều là cảnh tượng trong giấc mộng báo trước kia, cả người hoàn toàn mất hồn, thầm nghĩ mau chóng tìm được Lăng Mộ và Thành Nhạc, đừng để hai người bọn họ chết. Nhìn ánh mắt Giản Vô Tranh bắt đầu mờ mịt, Vương Tử Khiêm tiến lên một bước, mặt không chút thay đổi ôm người vào lòng, thanh âm trầm thấp mà kiên quyết: "Không thể quay lại, Bạch Hổ sẽ tự mình nghĩ biện pháp, không c...

[Q3] Quỷ Tế - Chương 20

Chương 20 - Khu vực chết "Khiêm tử, Nhị ca, mọi người ở đâu." Hoàn toàn không cảm giác được phương hướng, Giản Vô Tranh ở giữa màn đen dày đặc vừa đi vừa gọi, không biết mình gọi bao lâu, cũng không biết đi tới nơi nào, càng không biết những người khác hiện tại đang làm gì, có phải cũng gặp tình trạng giống mình hay không. Hết thảy những việc này phát sinh quá mức đột ngột cũng quá quỷ dị, Giản Vô Tranh thậm chí còn chưa kịp phản ứng, đã cùng những người khác phân tán, lo lắng cho Khiêm Tử và Nhị ca, đồng thời càng lo lắng cho Lăng Mộ Dương bị Thi Tiêu kéo đi. Nghĩ đến tên thư sinh Lăng Mộ kia bình thường thân thể gầy yếu, Giản Vô Tranh chỉ hy vọng Thành Nhạc đuổi theo trước hết có thể đem người bình an mang về. "Này, có ai không." Lại gọi một tiếng, Giản Vô Tranh dừng bước, trong tay cầm đèn pin không thấm nước, đứng tại chỗ bắt đầu suy nghĩ hết thảy biện pháp có thể thực hiện. Bất đắc dĩ nghĩ nửa ngày, cũng không nghĩ ra phương pháp gì có thể đột phá loạ...

[Q3] Quỷ Tế - Chương 21

Chương 21 - Hai người ở lại ngoài cửa Có lẽ bởi vì bên cạnh Khiêm Tử, Giản Vô Tranh nhìn thấy khuôn mặt quái của Thi Tiêu kia cũng không bị dọa sợ thét thành tiếng, mà khó xử nhếch khóe miệng nói: "Khiêm Tử, cậu xem kìa. . . . . . .Không phải nó muốn bò theo lên đây đó chứ?" Vẫn quan sát sâu bên trong sương mù đen Vương Tử Khiêm lúc này mới chú ý tới Thi Tiêu, không nhịn được khẽ nhíu mày, đưa tay rút ra Long Uyên kiếm trên đùi, không nói hai lời hướng khuôn mặt quái kia ném đi. Long Uyên kiếm vốn sắc bén vô cùng, hơn nữa sức lực và tốc độ rơi xuống, chỉ thấy một đạo hàn quang lóe lên, mũi kiếm đã cắm phập vào trán Thi Tiêu, đem thân hình màu đen vạm vỡ nọ vững vàng ghim trên mặt đất. Nghe được tiếng âm vang của mũi kiếm chạm đất, Giản Vô Tranh mới phản ứng được là xảy ra chuyện gì, không khỏi kinh ngạc quay đầu hỏi: "Móa, cậu cứ thế mà ném xuống? Không nhặt lại được thì làm sao đây." "Không đâu." Hơi cong khóe miệng, Vương Tử Khiêm nhìn vào mắt ...

[Q3] Quỷ Tế - Chương 19

Chương 19 - Vu tế mắt mù Một cỗ quan tài dày nặng như vậy làm sao có thể treo giữa không trung? Hơn nữa xem chừng, quan tài đá này chỉ có quan không có quách, hoàn toàn không giống dựa theo quy cách mộ táng. Vậy trong quan tài đá này, đến tột là ai nằm nơi đó? Dùng đèn pin bắn quét qua lại xung quanh quan tài, trong đầu Giản Vô Tranh nảy sinh rất nhiều vấn đề, cậu quay đầu liếc nhìn Nhị ca, phát hiện Giản Tam Sinh đang cúi đầu trầm tư. Xem ra cho dù lão luyện như Chưởng Nhãn nhà họ Giản, đụng phải tình huống quỷ bí khó lường, trong chốc lát cũng tìm không ra đầu mối gì. "Tam Nhi, lấy đồ nghề ra." Trầm mặc chỉ chốc lát, Giản Tam Sinh phất tay ra hiệu Hoắc Tam Nhi lấy ra xà beng, trong miệng yên lặng thì thầm: "Nếu đụng phải quan tài, nào có đạo lý thăng quan không phát tài, mặc kệ nó là quan tài treo hay quan tài quỷ, chúng ta cứ mở ra nhìn trước rồi nói." (Tiêu: "Thăng quan" quan ở đây là quan tài, không phải chức quan nha) Dạ một tiếng, Hoắc...