Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Vạn Tam Gia

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 19 - Chương 18

  Chương 18: Đóa Đóa ngoan, có đồ tốt nhớ đến chị em Tôi ngồi phịch xuống đất, toàn thân mềm nhũn, xương cốt như rã ra hết, chẳng còn chút sức lực nào. Đêm nay đúng là một đêm khiến người ta hồn phi phách tán, đặc biệt là vì con ác quỷ lai lịch bất minh kia. Sự xuất hiện của nó khiến tôi đối với quỷ hồn các loại lại sinh thêm mấy phần kính sợ. Trước kia, bên cạnh có Mèo Da Hổ đại nhân, trong người lại có Kim Tằm Cổ, thêm Đoá Đoá hộ thân, nên tôi vẫn coi những thứ năng lượng tụ tán vô thường ấy chẳng đáng gì, chỉ như gà đất chó sành, chẳng thèm để mắt. Thế nhưng lần này, nó khiến tôi mấy phen dạo bước bên bờ sinh tử, chỉ sơ sẩy một chút thôi là hồn phách đã phải về U phủ rồi. Tiểu Đạo Lưu Manh chưa chịu nằm xuống, anh ta chống cây gậy đào bị sét đánh của mình, cố làm ra dáng đạo sĩ phong lưu, miệng lẩm bẩm oán thán: nếu như thanh kiếm gỗ đào của anh đây đã luyện thành, thì giết cái thứ hề nhảy tường này há cần tốn bao nhiêu công sức? Tôi nằm trên bãi cỏ cười phá lên, nhưng không còn...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 19 - Chương 1

Chương 1: Dã Tam Quan, cô bé Mông Nhỏ Sắp đến đầu tháng Chạp, tiết đông xứ Tây Hồ Bắc rét buốt, gió lạnh thổi từ phương Nam tới, dọc đường toàn là cảnh tiêu điều, lại thêm bàn tay bị bệnh, khiến tâm trạng tôi càng thêm u uất. Vì đi vội, mà Tấn Bình với vùng Tây Hồ Bắc cũng chẳng xa, tôi và Tiểu Đạo Lưu Manh đến Ba Đông, một thị trấn nhỏ nằm ở phía nam dãy Thần Nông Giá sớm trước mấy ngày. Trong thành cổ giàu truyền thống này, chúng tôi đã chờ hẳn hai hôm mới đợi được Triệu Trung Hoa tới. Thấy hai chúng tôi mặt mày nóng ruột, ông chủ vựa ve chai này có phần ngượng ngùng, bắt tay chào hỏi, nói rằng bên chỗ anh ta cũng bận rộn quá nên tới trễ. Cầu người ta giúp đỡ, đương nhiên chẳng thể trách móc, chúng tôi liền cười xua tay: “Không sao đâu, phong cảnh nơi này tươi đẹp, coi như ‘đọc vạn cuốn sách, đi vạn dặm đường’, cũng mở mang thêm kiến thức.” Triệu Trung Hoa cười ha hả, rồi nhìn Tiểu Đạo Lưu Manh với vẻ kinh ngạc: “Sao đạo trưởng Tiêu lại cạo trọc đầu thế này, để kiểu đầu đinh, nhìn lạ...