Chương 18: Đóa Đóa ngoan, có đồ tốt nhớ đến chị em Tôi ngồi phịch xuống đất, toàn thân mềm nhũn, xương cốt như rã ra hết, chẳng còn chút sức lực nào. Đêm nay đúng là một đêm khiến người ta hồn phi phách tán, đặc biệt là vì con ác quỷ lai lịch bất minh kia. Sự xuất hiện của nó khiến tôi đối với quỷ hồn các loại lại sinh thêm mấy phần kính sợ. Trước kia, bên cạnh có Mèo Da Hổ đại nhân, trong người lại có Kim Tằm Cổ, thêm Đoá Đoá hộ thân, nên tôi vẫn coi những thứ năng lượng tụ tán vô thường ấy chẳng đáng gì, chỉ như gà đất chó sành, chẳng thèm để mắt. Thế nhưng lần này, nó khiến tôi mấy phen dạo bước bên bờ sinh tử, chỉ sơ sẩy một chút thôi là hồn phách đã phải về U phủ rồi. Tiểu Đạo Lưu Manh chưa chịu nằm xuống, anh ta chống cây gậy đào bị sét đánh của mình, cố làm ra dáng đạo sĩ phong lưu, miệng lẩm bẩm oán thán: nếu như thanh kiếm gỗ đào của anh đây đã luyện thành, thì giết cái thứ hề nhảy tường này há cần tốn bao nhiêu công sức? Tôi nằm trên bãi cỏ cười phá lên, nhưng không còn...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)