Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn thầy Phùng

Sưu Quỷ Thực Lục 98

98, "Đầu tiên, Doanh Chính này hiển nhiên thần thông quảng đại, hắn ẩn núp trong bóng tối, xuất quỷ nhập thần, muốn giết chúng tôi dễ như trở bàn tay, tại sao đến nay vẫn để chúng tôi tiêu dao trên đời. Trên thực tế, hắn phái tới 'Hoạt Hài' và hai Hắc Vô Thường chúng tôi gặp ở Âm Linh Giới, hiển nhiên chỉ là muốn bắt chúng tôi đến nơi nào đó. Tại sao không thống khoái giết chúng tôi ngay, lại phải dựa theo trình tự thời gian đặc biệt kia?" Tôi đưa ra vấn đề kiểu trí tuệ đầu tiên, quên mất vừa rồi đã từng nghiên cứu chủ đề này. Thủ Linh Nô nói: "Từ năm đó khi bắt đầu cùng nhau chinh chiến, ta đã biết, hao tâm tổn trí đi suy đoán tâm tư của Doanh Chính, kết quả thường thường sẽ. . .Uổng phí công sức. Cho nên, tại sao phải đợi đến ngày đã định sẵn, việc này. . .Chỉ có thể hỏi chính hắn." Tôi lại hỏi: "Còn nữa, mặc dù hắn đã diệt trừ những người ứng cử Sưu Quỷ Sử, sang năm trên đời này sẽ không còn Sưu Quỷ Sử, cũng chỉ có thể nói Âm Linh Giới có khả n...

Sưu Quỷ Thực Lục 97

97, "Thầy nhanh kể cho xong câu chuyện của thầy đi! Tại sao Doanh Chính sở hữu thiên hạ này lại gây khó dễ cho mấy đứa trẻ tụi con?" Tôi hỏi. "Vấn đề chính là, hiện giờ hắn không hề sở hữu thiên hạ, cũng không thể sở hữu thiên hạ." Thầy Phùng nói. "Không hiểu." "Khi ấy Doanh Chính có hai lựa chọn, hoặc từng bước đi về hướng tử vong trong hành hạ của ốm đau, chịu đựng cuộc sống đau khổ, làm đế quân hai năm cuối cùng; Hoặc ăn thuốc trường sinh kia, thực hiện tâm nguyện vĩnh sinh của hắn, thiên thu muôn đời sống ở nhân gian, nhưng nếu không còn sở hữu Cửu Châu Hoa Hạ, chấp chưởng thiên hạ. Mấy đứa thử nói xem, hắn sẽ chọn cái nào?" Thầy Phùng quét mắt nhìn ba người chúng tôi, biết tâm tư của chúng tôi: Còn phải hỏi sao, đương nhiên là chọn vĩnh sinh! "Nhưng mấy đứa không biết, với Doanh Chính mà nói, đây không phải là lựa chọn mà có thể đưa ra không cần nghĩ ngợi. Hắn tại vị gần 40 năm, biến thế gian hỗn loạn Chiến quốc chư hầu cát cứ t...

Sưu Quỷ Thực Lục 96

96, Thầy Phùng gật đầu nói: "Được, ta sẽ nói cho mấy đứa biết. . .Trước hết hỏi mấy đứa, có biết trên lịch sử có một người rất rất giỏi, luôn hy vọng có thể giống như ta, được vĩnh sinh không?" Tôi đảo trắng mắt: "Lại là lịch sử?! Nhưng mà, hình như tất cả những người tài giỏi và người không tài giỏi, đều hy vọng trường sinh bất lão đúng không, cái đám muốn ăn thịt Đường Tăng không phải đều vậy sao? Có thể cho thêm đầu mối không?" "26. Số liệu này với hắn mà nói có vai trò quan trọng, là đỉnh điểm của cả đời hắn." Tôi thở dài: "Tôi chỉ biết là ngày 16, tháng 6 năm 16 tuổi, là ngày xui xẻo chói lọi của tôi." Dương Song Song đột nhiên nói: "Thật ra, con cảm giác con đã biết thầy đang nói ai rồi. Trong lời thầy nói trước đó đã sớm có chút đầu mối khác." "Nói thử xem." "Tần Thủy Hoàng. Thầy vừa rồi luôn miệng nói, thầy sống hơn hai ngàn năm, Tần Thủy Hoàng là người cách đây hơn hai ngàn năm, ông ta là một nhân v...

Sưu Quỷ Thực Lục 95

95, Thầy Phùng hiển nhiên lần đầu tiên biết trong Âm Linh Giới có một dãy bia mộ chí mạng như vậy, ông lại cúi đầu lật xem những hình vẽ và ảnh này, lúc ngẩng đầu lại nhìn tôi, thứ lộ ra trong ánh mắt là gì? Ông ấy, Thủ Linh Nô cả ngày giao thiệp cùng tử vong, ấy vậy mà lộ ra một tia sợ hãi. "Cô làm sao thấy được?" Thầy Phùng như đột ngột đánh tan rất nhiều tính nóng nảy, giọng đặt câu hỏi cũng trầm hơn. Tôi kể hết tất cả những chuyện nhìn thấy ngày đó tại vườn ươm, nói mãi đến lúc tôi và Lục Hổ làm thế nào đạp đổ lần lượt tất cả những bia mộ này, phát hiện đám ảnh và bức vẽ này. Thầy Phùng luôn im lặng, ánh mắt rơi vào nơi nào đó trong bóng tối của phòng ngầm, nhìn thoáng qua như đang ngủ gật thất thần, nhưng tôi có thể cảm giác được ông kỳ thật đang kịch liệt suy nghĩ. Chờ tôi một mạch kể xong, cùng ông im lặng chốc lát, ông mới tự nhủ nói: "Xem ra thật là hắn, đến tột cùng hắn muốn làm gì?" Tôi hỏi: "Ít nhất, thầy có thể nói cho chúng tôi biết, ...

Sưu Quỷ Thực Lục 94

94, "Âm Linh giới?" "Chính là thế giới mà hai đứa Âu Dương Phi và Lục Hổ có thể tiến vào. Hoạt Hài bình thường được thuê làm sát thủ, đền đáp chúng muốn có, không phải danh lợi mấy đứa có thể tưởng tượng, danh lợi đối với chúng mà nói, đã không dùng được nữa, cho nên có thể rung động chúng, giống nhau, chính là khôi phục thân xác của chúng." Tôi lập tức hỏi: "Nói cách khác, người thuê Hoạt Hài tập kích tụi con, đã hứa hẹn với Hoạt Hài có thể khôi phục thân xác của chúng? Vậy người này, có khả năng khó lường, con trực tiếp đầu hàng hắn nhé." Thầy Phùng trừng mắt với tôi: "Nếu cô thật muốn đầu hàng hắn, có phải ta cũng không cần ban bố bảo bối trong hộp gỗ nữa không?" "Là thầy nói lạc đề mà, hoạt hài tử hài gì chứ." Tôi thì thầm. Lục Hổ rút ra dao găm bên hông, hỏi: "Cần cái này phải không?" Thầy Phùng chắc chắn nói: "Ta vừa nói Tiệt Ngọc Kiếm của cậu có thể mở hộp gỗ này, nhưng cũng không nói đây là biện pháp...

Sưu Quỷ Thực Lục 93

  93, Dương Song Song nói: "Hóa ra ngài chính là 'Vĩnh Sinh giả' trong truyền thuyết?" Thầy Phùng nói: "Ta không biết cô đang nói đến cái gì. .. " "'Vĩnh Sinh giả' là để đặc biệt chỉ một loại người trong quỷ học, đặc điểm của họ là. . .Giống như tên gọi của họ, là sẽ không chết, ví dụ như quỷ hút máu trong quỷ học phương Tây, tiên nhân và luyện đan sĩ trong thần học phương Đông. . ." Dương Song Song lại bắt đầu trả bài. "Được rồi được rồi, cái này không liên quan gì đến ta. Ta đã sống trên đời này hơn hai ngàn năm, người ta hay nói cuộc sống muôn màu muôn vẻ, ngũ quang thập sắc, nhưng nếu mấy đứa giống ta, tự mình trải qua nhiều chiến loạn, thiên tai nhân họa như vậy, tận mắt nhìn thấy một đám người mấy đứa yêu thích về với cát bụi, để lại mình lẻ loi, có thể cũng có cảm khái 'bất hạnh' chứ?" Thầy Phùng lại ngồi xuống, nhẹ nhàng vuốt ve hộp gỗ, "Ta nhận được cái gọi là 'Vĩnh sinh', phải có một điều kiệ...

Sưu Quỷ Thực Lục 92

92, Dương Song Song thuận sào leo lên: "Trong tuần đó, kỳ thật có vô số khả năng, đầu tiên là thầy thì có pháp thuật, không biết có thể có thuật xuyên tường, độn địa pháp các thứ không. . ." "Đừng giả thần giả quỷ như phong kiến mê tín nữa!" Thầy Phùng lớn tiếng quát bảo ngưng lại. Tôi trợn mắt đứng nhìn: "Thầy. . .Thầy. . .Được xưng là 'Thủ Linh Nô' mà còn không cho người ta nói về mê tín? Thầy có thấy đuối lý không?" Dương Song Song nói: "Nếu thầy không biết mấy đạo thuật này, vậy chính là chọn dùng cách bình thường, thầy có thể hóa trang thành nhân viên vệ sinh. . .Nhưng mà vệ sinh trong tòa nhà tụi con chủ yếu là một dì trung niên phụ trách. . .Hoặc tiến hành thôi miên Phi Phi hoặc con. . .Việc này có khả năng không lớn, hai tụi con căn bản như hình với bóng, thầy rất khó đồng thời thôi miên cả hai. . .Khả năng lớn nhất, sau khi con từng điều tra ghi chép phỏng vấn đã suy đoán, chính là vào sáng thứ tư của tuần đó, khi tụi con đều ...

Sưu Quỷ Thực Lục 89

89, Dương Song Song tủi thân nói: "Tớ. . .Cậu. . .Cậu khi ấy ngày nào cũng phải đến Âm Dương giới, cố gắng ngăn cản Thư Đào bị giết, tớ nào muốn làm cậu phân tâm nữa . . .Có lẽ bản thân cậu không biết, mỗi ngày tớ gặp cậu, trong mắt cậu đều cất giấu sầu lo thật sâu." Tôi biết, trong lòng tôi cất giấu sầu lo thật sâu. "Không phải tớ trách cậu." Tôi vội giải thích với Song Song. Quả thực tôi không hề có ý trách cứ bạn ấy, huống chi, có vài ngày tôi còn biến thành "Âu Dương Cẩn" một lần, dọa Song Song và Hồ Già đến run người. Thầy Phùng không nhịn được nói: "Mấy đứa có thể đừng léo nhéo trong động thiên phúc địa này của ta nữa được không?" Dương Song Song đành phải nói tiếp đề tài: "Mấy ngày này, con cảm thấy vô kế khả thi, con thậm chí còn muốn nói cho Phi Phi, bảo bạn ấy kể cho cục cảnh sát, vận dụng nhân sĩ chuyên nghiệp để tìm, nhưng nghĩ đến lời dặn của thầy đêm hôm đó, không được nói cho bất kỳ ai, con liền bỏ qua ý niệm này, ch...

Sưu Quỷ Thực Lục 88

88, Quả nhiên, dưới sự hiệp lực của chúng tôi, cái bếp sau khi bị xoay 90 độ, hiện ra một cửa vào phòng ngầm. "Kích thích quá đi!" Lục Hổ nhẹ giọng than, hiển nhiên xác sống, xương khô gì đó với cậu ta mà nói còn chưa đủ kích thích. Dương Song Song dựng thẳng ngón trỏ bên miệng ra hiệu chớ có lên tiếng, tôi nói bên tai Lục Hổ: "Nếu bạn cảm thấy kích thích, vậy bạn xuống trước." Lục Hổ cũng nhẹ giọng nói: "Làm như tôi sẽ cho bạn chiếm tiện nghi này ấy." Đưa tay mò mẫm đi xuống phía dưới. Tôi cũng đưa tay đi xuống, mò được một cầu thang gỗ, nói bên tai Lục Hổ: "Cẩn thận chút." Nghĩ thầm nếu lúc này có thể có hai sợi tơ vàng của hắc quỷ thì tốt quá, có thể buộc trên người Lục Hổ, mặc dù cầu thang đột ngột bị người phía dưới rút mất, tôi vẫn có thể túm lấy cậu ấy không để cậu ấy ngã thành bãi thịt hổ. Lục Hổ đã đi xuống vài bậc, dường như thái bình vô sự, tôi nhẹ giọng nói với Song Song: "Tớ cũng xuống, chờ cậu nhìn thấy đèn pin của ...