Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Trâu Thanh Hà

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 24

Vong linh nhà cổ - 24 Trâu Thanh Hà và mọi người tới Tây Ninh thì không vào nhà khách, mà trực tiếp ở lại nhà của Doãn Cửu Nguyệt. Nhà của Doãn Cửu Nguyệt nằm trong khu ký túc xá cảnh sát phía sau cục công an thành phố Tây Ninh. Một căn hộ độc thân dành cho người sống một mình, chỉ có hơn ba mươi mét vuông là một gian lớn. Ăn uống ngủ nghỉ đều trong cùng một phòng, may mà bếp và nhà vệ sinh được ngăn riêng ra. Buổi tối đi ngủ vì chỉ có một chiếc giường đơn, nên cuối cùng cả bốn người, bao gồm cả chủ nhà, đều bình đẳng trải chăn nằm dưới đất, cũng chẳng ai lên tiếng chê bai gì. Sáng sớm vừa mới thức dậy. “Đội trưởng Doãn, đội trưởng Doãn, báo cáo anh cần có rồi.” Một cảnh viên dưới quyền Doãn Cửu Nguyệt trực tiếp xông vào. “Kết quả xét nghiệm DNA?” Doãn Cửu Nguyệt giãn đôi mày: “Cuối cùng cũng có rồi.” “Vâng. Đây, anh còn gì dặn dò không?” Doãn Cửu Nguyệt nhận lấy báo cáo xem qua, kinh ngạc nói: “A! Lại là như vậy... Cậu đi làm đơn xin thẩm vấn lại Hà Quy Hương.” “Sao vậy?” Trâu Thanh H...

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 22

Vong linh nhà cổ - 22 “Có một điểm tôi thấy rất kỳ quái.” Hoàng Tùy Vân đột nhiên nói. Lão Mã bị thương nặng khiến hắn rất khó chịu. Một người tốt như vậy mà lại là người bị thương nặng nhất, đúng là chẳng có thiên lý gì cả. “Cái tên Lạc Luy Dương này gặp mai phục của các anh sao không bỏ chạy, ngược lại còn cướp súng bắn bị thương lão Mã? Nhìn kiểu gì cũng thấy không hợp lý.” “Chuyện này có lý do.” Trâu Thanh Hà lắc cái đầu nặng trĩu: “Thứ nhất, Lạc Luy Dương không quen địa hình nơi này. Thứ hai, nếu vết máu của người thứ bảy trong đại sảnh Từ gia là của hắn, vậy hắn chắc chắn đã bị thương. Vì muốn che giấu thân phận nên hắn không dám điều trị bình thường. Thứ ba, thứ hắn muốn vẫn chưa tới tay. Một tên tội phạm vừa bị thương vừa không quen địa hình núi rừng, sau khi thấy lão Quý và lão Mã đã dẫn dụ ra số lượng cùng vị trí cảnh sát mai phục... Hiện thực bày ra trước mắt hắn là chỉ có ba cảnh sát đang dồn toàn bộ hỏa lực đối phó lão Quý và lão Mã. Tôi nghĩ khoảnh khắc đó hắn đã quyết đị...

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 21

 Vong linh nhà cổ - 21 “Sống lâu dài trong cái hang này, tách biệt khỏi quần cư như người Sơn Đỉnh Động ấy, nếu là tôi thì ở chưa đến ba ngày đã phát chán rồi.” Diêu Phong nhìn những chiếc vò gốm màu sắc đẹp đẽ bên trong lại đựng dưa muối chua lè, nhăn mũi. Trong ba lô hắn có vài thiết bị nhỏ kỳ quái, Trâu Thanh Hà không rõ dùng để làm gì. Chỉ thấy Diêu Phong lúc thì đổi dụng cụ này, lúc lại đổi dụng cụ khác, quét tới quét lui trên những món đồ bằng gốm và đá. Ở đây không có đồ dùng sinh hoạt hiện đại nào cả, chắc là vì không có điện. (Bánh Tiêu giải thích: Người Sơn Đỉnh Động là nhóm người nguyên thủy thời đại đồ đá cũ, sống cách ngày nay khoảng 10.000 - 30.000 năm. Di chỉ của họ được phát hiện tại động Sơn Đỉnh, .thuộc khu di chỉ Chu Khẩu Điếm, Bắc Kinh, Trung Quốc) “Người sống ở đây không phải quanh năm suốt tháng đều ở trong hang.” Trâu Thanh Hà trầm ngâm nhìn quần áo gấp gọn và đồ dùng trên giường đá. Trên giường chỉ có chăn rất mỏng... Cậu lại ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh phí...

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 20

 Vong linh nhà cổ - 20 Trâu Thanh Hà gọi Diêu Phong bọn họ dậy. Vừa xuống cầu thang đã thấy ngoài Chu Quân ra, ba người còn lại cùng một con chó nghiệp vụ đều tập trung trong phòng khách. Ba người kia đều nhìn về phía Trâu Thanh Hà, vô hình trung xem cậu như người dẫn đầu. Trâu Thanh Hà cũng chẳng khách sáo mà trực tiếp phân công công việc: Trong hai cảnh sát được phân cho Khương Viễn Hoa làm trợ thủ có một người biết làm đồ ăn bằng bột, vậy nên nhiệm vụ lấp đầy bụng mọi người được giao cho anh ta, Hoàng Tùy Vân phụ giúp; Người cảnh sát còn lại thì tiếp tục hỗ trợ Khương Viễn Hoa lắp ráp mô hình. Diêu Phong, Trâu Thanh Hà và cảnh sát huấn luyện chó tiếp tục chuyến thám hiểm dang dở tối qua. Dọc đường nhìn hàng mày nhíu chặt của Trâu Thanh Hà, Diêu Phong ngoan ngoãn ngậm miệng không nói gì. Cậu nhìn ra được Trâu Thanh Hà cả đêm không ngủ, hoàn toàn là đang cố gượng chống đỡ, vẻ mệt mỏi tích tụ rất rõ nơi đuôi mày khóe mắt. Cơn mưa đêm hôm kia vẫn chưa bị thời tiết đẹp hôm qua hong k...

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 17

Vong linh nhà cổ - 17 “Wow, náo nhiệt thật!”  Trâu Thanh Hà men theo cầu thang gỗ xoắn đi xuống phòng khách của tòa nhà chính, nơi Khương Viễn Hoa, Diêu Phong và lão Hoàng đang chiếm cứ. Đám người này xuất hiện từ lúc nào vậy? Trước khi ăn cơm cậu đi ngang qua lên lầu còn chưa thấy họ mà. (Tòa nhà chính này chính là nơi Trâu Thanh Hà bọn họ ngủ ban đêm, tổng cộng có ba tầng. Đây cũng là công trình cao nhất trong toàn bộ đại trạch. Tầng một của nhà chính có phòng khách lớn nhất, ngoài ra hai bên trái phải đều có hai căn phòng. Hai phòng bên trái lần lượt là phòng chứa đồ và bếp lớn, hai phòng bên phải là phòng ngủ. Tầng hai có sáu phòng ngủ đơn, cửa đều hướng ra hành lang, cầu thang nằm ở chính giữa, phòng ốc đối xứng hai bên. Tầng ba có ba phòng ngủ và một thư phòng, nhưng thư phòng giờ không còn một quyển sách nào, chỉ còn trơ lại giá sách.) “Các cậu đây là...?” Trâu Thanh Hà ghé lại gần, thấy trên bàn dưới đất chất đầy những cành cây to nhỏ gần bằng nhau. Cậu cầm một cành lên nhì...

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 16

Vong linh nhà cổ - 16 Trâu Thanh Hà vén tấm vải trắng phủ trên người đội trưởng La lên, trầm ngâm một lúc rồi hỏi Doãn Cửu Nguyệt: “Trong báo cáo khám nghiệm tử thi viết rằng chất độc trong người bốn người họ là độc tố tác động lên hệ tuần hoàn máu, mấy ký hiệu này nghĩa là gì?” Một vài câu chữ trong bản báo cáo này đọc chẳng khác nào thiên thư, với đầu óc hiện tại của Trâu Thanh Hà thì vẫn chưa đủ sức hiểu hết ý nghĩa của chúng. Gương mặt đội trưởng La đã được người ta xử lý qua, vết máu đen chảy từ mũi và khóe miệng đã biến mất. Trâu Thanh Hà chăm chú nhìn đôi tay của ông ta, mười ngón tay to thô, riêng ngón trỏ và ngón giữa ám vàng đen vì khói thuốc, rõ ràng là dân nghiện thuốc lá nặng. “À, là thế này.” Doãn Cửu Nguyệt giải thích: “Nọc rắn được chia làm ba loại: độc tố tuần hoàn máu, độc tố thần kinh và độc tố hỗn hợp. Nọc của rắn Mamushi với rắn trúc diệp thanh đều thuộc loại độc tố tuần hoàn máu. Lượng nọc trong cơ thể bốn người họ không đủ để gây chết người, nhưng sẽ khiến tim đậ...

Hóa Vụ Quyển 11 - Chương 14

 Vong linh nhà cổ - 14 “Cái tên Lạc Luy Dương này…” Doãn Cửu Nguyệt lúc gật đầu lúc lại lắc đầu: “Không thể khẳng định được, không có đủ luận cứ để chống đỡ cho suy luận đó. Hai món đồ cổ của nhà họ Từ trong lời khai… một là tượng Muhammad bằng bạch ngọc, chỉ lớn bằng lòng bàn tay, nguyên liệu là ngọc mỡ dê Hòa Điền Tân Cương, niên đại điêu khắc vào năm Hàm Phong thứ năm; món còn lại là ngựa đồng xanh thời Hán. Hai món bảo vật này rốt cuộc là của Lạc Luy Dương hay của Bình Thất… hiện giờ chúng tôi không có cách nào chứng minh. Bây giờ, hai món đồ đó cũng theo cái chết của Bình Thất và sự mất tích của Lạc Luy Dương mà không rõ tung tích.” Doãn Cửu Nguyệt vỗ vai Trâu Thanh Hà: “Đừng dễ dàng kết luận. Thám tử thiếu niên à, hiện thực khác với tiểu thuyết điện ảnh. Logic và suy luận phải lấy sự thật làm căn cứ, logic chỉ là phần kéo dài và phụ trợ cho thực chứng.” “Ồ.” Trâu Thanh Hà có chút ngượng ngùng. Lão Mã lắc đầu: “Tôi không cho rằng Hà Long là hậu nhân nhà họ Từ.” “Ồ? Nói thử xem...