Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Phục Lệ Phân

Hóa Vụ - Chương 5.8

Đội trộm cướp trên xe lửa 08 Phục Lệ Phân rất khẩn trương, hành động lần này cô là mồi nhử. Trên tay cô không có vũ khí, không thể ở nơi công cộng đối mặt với bách tính bình thường tùy tiện nổ súng, trong tay cảnh sát bất quá cũng chỉ là súng gây tê mà thôi, có tác dụng đe dọa khiến cho đám cướp này tưởng súng thật. Hành động lần này chủ yếu là bắt giữ "con chuột" lén lút cướp bóc đồ của lữ khách trên xe lửa. Cô là quan chỉ huy nhóm "hành động bắt chuột" trên xe lửa. Trong những thành viên tham dự "hành động bắt chuột" lần này, cấp bậc của cô cũng không phải cao nhất. Cô không hiểu tại sao lại để cô đảm đương nhiệm vụ chỉ huy này, đội viên có kinh nghiệm cấp bậc cao không phải có đến mấy người sao? Hơn nữa hành động lần này chính là hợp tác với tỉnh bên. Đồng dạng, cô cũng liền hiểu ra không thể để xảy ra tí sai sót gì. Cẩn thận thì cẩn thận, kế hoạch thì kế hoạch, tình nguyện chính mình bị thương cũng không thể để cho các lữ khách bị thương tổn...

Hóa Vụ - Chương 5.7

Đội trộm cướp trên xe lửa 07 Dao gác trước cổ, Trâu Thanh Hà có một nỗi kinh hoảng với sự việc chưa hiểu rõ. Tâm trực tiếp treo lơ lửng, cậu vô cùng sợ hãi. Lo lắng anh Liễu và anh Quý, bọn họ có an toàn không? Sau khi dao gác trên cổ, người ngược lại trấn tĩnh hẳn. "Tồi tệ nhất bất quá cũng là như thế này." Cậu có giác ngộ khi lâm vào tử địa. Đây là nguy hiểm có thể cảm giác được, trái lại không bằng nguy cơ vô pháp tưởng tượng được nổi lên trong đầu. "Phạch" một tiếng, thanh niên áo trắng kia khép lại quyển ký họa. Y nghiêng người đối diện Phục Lệ Phân. . . . Theo ngọn đèn tối mờ có tầng vàng sẫm yêu dị. Trâu Thanh Hà cũng không hiểu được chính mình cư nhiên có lòng dạ thảnh thơi phát hiện trên khóe mắt thanh niên toàn thân gọn gàng sạch sẽ có chút ghèn rất nhỏ. . . . . . "Lấy đồ ra đi." Thanh niên áo trắng cười meo meo nghiêng mặt nói với Phục Lệ Phân. "Đồ. . . . Đồ. . . . Đồ. . . . gì?" Phục Lệ Phân kinh hoàng. Trâu Thanh Hà ...

Hóa Vụ - Chương 5.6

Đội trộm cướp trên xe lửa 06 Trâu Thanh Hà hít sâu một hơi, cảm giác được đại não căng chặt thoáng buông lỏng. Trở lại chỗ ngồi của mình trong toa xe nọ, vẫn giống hệt như lúc rời đi. Chống lại đôi mắt lo lắng chứa đầy ý hỏi dò kia. . . . . .Trong nháy mắt, cư nhiên nảy lên cảm giác an tâm. Chí ít, giờ phút này đối với cô gái này cũng không còn cảm giác xa lạ. Mặc dù là bèo nước tương phùng nội tâm vẫn xem cô như bạn. Cậu lắc đầu. Phục Lệ Phân không lên tiếng hỏi. Cô đem hành lý một lần nữa chất bên trong chỗ ngồi của mình. Trâu Thanh Hà ngồi đối diện cô. Lẳng lặng chống đầu, trầm mặc. Phục Lệ Phân ngoắc ngoắc ngón tay khiến Thanh Hà chú ý. Nhíu mày hạ giọng dò hỏi: "Sao?" "Quý Giai không có việc gì chứ?" "Không tìm được anh ấy." Tay phải Trâu Thanh Hà gãi đầu, nhíu mày. "Khả năng đã xuống xe, chính là trạm nhỏ vừa rồi xe dừng. Em cũng không rõ ràng lắm anh ấy tự nguyện theo xuống hay bị ép buộc. Kỳ quái chính là, không có lữ khách nào ...

Hóa Vụ - Chương 5.5

Đội trộm cướp trên xe lửa 05 Trâu Thanh Hà chần chừ, anh Liễu từng nói không thể kể. . . . .Cũng không biết là thật hay giả. Thế nhưng, nhìn bộ dáng anh Quý rất sốt ruột. . . . . . .Kẻ trộm mặc dù đáng hận, nhưng mà. . . . . Anh Quý cũng không phải người ngoài, nếu là em trai của bạn anh ấy trộm đồ chưa thành công đã mất tính mạng cũng quá đáng thương. (Cậu tưởng rằng lên tòa án binh phần lớn sẽ mất mạng. Đây thuần túy xuất phát từ suy đoán của bản thân cậu không có căn cứ gì thực tế.) Tâm tư Trâu Thanh Hà Quý Giai không hề biết, một mực thúc giục hỏi: "Tới cùng xảy ra chuyện gì? Em rốt cuộc có nói hay không!" Kiên nhẫn của y cũng không tốt lắm, thấy bộ dáng không thể nói của Trâu Thanh Hà, đứng dậy muốn đi. Trâu Thanh Hà cân nhắc so đo nặng nhẹ của nội tâm mình (Cậu có chút hiểu được tâm tình anh Liễu lúc ấy muốn xoay người lại thôi. Tên trộm nọ rơi vào tay mấy người kia không có kết cục gì tốt, anh Quý tiến lên đòi người như vậy nhất định cũng không có khả năng đòi...

Hóa Vụ - Chương 5.3

Đội trộm cướp trên xe lửa  03 Quý Giai cười hì hì đi tới, trong tay mang theo túi nylon dạng lưới chứa đầy quýt. Phía sau y đi theo nữ nhân viên tàu khuôn mặt búp bê kia hai người đối đáp câu có câu không. "Đến đây ngồi." Ân cần tiếp đãi nữ nhân viên tàu, vẫy tay ra hiệu Phục Lệ Phân ngồi vào trong. Đẩy mấy thức ăn, nước uống trên bàn vào trong, đặt quýt vào vị trí trống. Phục Lệ Phân nhích mông vào trong, cũng không khách khí, nhón một quả ăn: "Oa! Thật ngọt!" "Đây là quýt mật, đặc sản bản địa." Thanh âm của nữ nhân viên tàu cũng trong vắt nhè nhẹ dễ nghe. Nhưng con gái người ta còn chưa ngồi nóng chỗ, đã bị sự nhiệt tình của Quý Giai khiến cho tay chân không biết nên để đâu. "Anh Quý, ngồi bên này." Trâu Thanh Hà đứng lên, ngồi đến tê rần rồi. Liễu Hạ Khê cũng đứng lên, anh chân dài cũng chịu không được co chân thời gian lâu. "Chúng tớ đi dạo loanh quanh, cậu trông coi hành lý." Ngồi xe thời gian dài, cũng có không ít lữ ...

Hóa Vụ - Chương 5.2

Đội trộm cướp trên xe lửa  02 Như phản xạ có điều kiện, không ít lữ khách đều tự sờ ví tiền trong túi mình. Quần áo mùa hè phong phanh có thể nổi bật đường nét bên ngoài của ví tiền trên túi áo trong hay túi quần. Liễu Hạ Khê không cần nhìn cũng biết ví tiền của mình còn tồn tại an toàn, ví tiền của anh đặt ở túi quần, gần sát đùi có thể cảm nhận được. Lại có người hô lên "Ví tiền của tôi cũng không thấy nữa." Toa xe bắt đầu ầm ĩ, nơi nơi đều là tiếng nghị luận và chửi rủa. Liễu Hạ Khê đá xéo một cước về phía Quý Giai đối diện đang dựa lưng vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi. Cách trạm mới hơn một giờ, phỏng chừng y không ngủ nhanh như vậy. Quý Giai mở mắt, nhìn thoáng qua Liễu Hạ Khê liền hiểu được ý của anh: "Đã muộn, hẳn là lúc ở trạm thất lạc. Lên xe sẽ không động thủ nhanh như vậy. Trừ phi là Tán Tiên, chỉ có điều hành động này cũng có quy tắc của riêng mình, Tán Tiên nếu không phải là cao thủ trong cao thủ cũng khó có thể tồn tại." Quý Giai vốn cũng không...